Chương 13 - Số Tiền Bị Giấu Kín

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi đến gặp hiệu trưởng. Trong phòng có ba người: hiệu trưởng, một đại diện hội phụ huynh và một “cố vấn giáo dục”. Họ dùng những lời lẽ nhẹ nhàng nhưng đầy dao găm, khuyên tôi nên cho Niệm Niệm “thay đổi môi trường học tập” vì danh tiếng của tôi hiện nay không tốt, ảnh hưởng đến các bạn khác.

Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào họ: “Niệm Niệm không chuyển trường. Con bé học tốt, ngoan ngoãn. Nếu ai đó dựa vào một bài viết sai sự thật trên mạng để gây áp lực lên một đứa trẻ 5 tuổi, tôi sẽ dùng pháp luật để giải quyết. Cuộc hội thoại này tôi đã ghi âm lại toàn bộ. Cô hiệu trưởng, cô cân nhắc cho kỹ.”

Tôi bước ra khỏi văn phòng, lòng bàn tay run rẩy nhưng lưng vẫn thẳng.

Đêm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Vương Thúy Phấn – mẹ chồng cũ.

“Tô Vãn Tình, cô vừa vừa thôi chứ? Quậy đám cưới rồi giờ quậy cả trường học, cô muốn thế nào? Cô không để con trai tôi sống yên, cô cũng đừng hòng sống yên. Một đứa lau nhà như cô mà đòi đấu với chúng tôi sao? Đừng hòng lấy được một xu nào từ tòa án!”

Tôi bình thản đáp: “Bà Vương, công ty đứng tên bà đã bị phong tỏa rồi. Giờ bà nói gì cũng vô ích thôi. Hẹn gặp bà ở tòa.”

Tôi cúp máy. Trong căn phòng thuê chật hẹp, tôi nhìn Niệm Niệm đang ngủ say. Con bé đã học được cách không đòi hỏi, học được cách nhìn sắc mặt người lớn. Tim tôi đau như bị ai bóp nghẹt. Tôi tự hứa với lòng mình: Chiếc váy xanh có nơ kia, nhất định tôi sẽ mua cho con.

Ngày 28, Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Giang Thành.

Tôi mặc sơ mi trắng, quần đen. Luật sư Chu đi bên cạnh, tay cầm chiếc cặp chứa đầy bằng chứng thép. Trần Hạo cũng đến, vẫn bộ vest bóng bẩy nhưng sắc mặt tái nhợt. Khương Y Y ngồi ở hàng ghế dự thính, móng tay sơn hồng nhạt, hai tay đan chặt vào nhau.

Luật sư Chu trình bày mạch lạc: từ việc Trần Hạo lừa tôi ra đi tay trắng, đến việc giấu tiền trong thẻ đứng tên tôi, rồi tẩu tán tài sản sang công ty đứng tên mẹ. Đặc biệt, ông đưa ra bằng chứng về mối quan hệ làm ăn mờ ám giữa Trần Hạo và bố của Khương Y Y từ nhiều năm trước.

Khi La Vĩ bước ra làm chứng và đưa cuốn sổ thu chi ra, Trần Hạo gần như sụp đổ. Hắn nhìn La Vĩ với ánh mắt căm hờn, nhưng lần này, hắn không còn quyền lực để đe dọa ai nữa.

Thẩm phán nhìn vào tập hồ sơ dày cộm, rồi nhìn Trần Hạo. Tòa tuyên bố: Trần Hạo cố tình che giấu tài sản chung, hành vi lừa dối vợ trong khi ly hôn là nghiêm trọng. Tòa quyết định hủy bỏ điều khoản phân chia tài sản trong thỏa thuận ly hôn cũ, thực hiện phân chia lại toàn bộ số tiền bị che giấu.

Vì Trần Hạo có hành vi ác ý, tòa phán quyết tôi được chia phần lớn tài sản.

Kết quả cuối cùng: Tôi nhận được 34,72 triệu tệ (~135 tỷ VNĐ) từ tài khoản thẻ, và sau khi kiểm toán công ty Cẩm Trình, tôi được nhận thêm 6,5 triệu tệ nữa. Tổng cộng hơn 41 triệu tệ (~160 tỷ VNĐ).

Khi tiếng búa của thẩm phán vang lên, tôi nhìn sang Trần Hạo. Hắn gục đầu xuống bàn, đôi vai run rẩy. Khương Y Y đứng phắt dậy, nhìn hắn với ánh mắt ghê tởm rồi quay sang nói với bố cô ta: “Bố, bố bảo anh ta tự giải quyết đi, con không can thiệp nữa.”

Cô ta quay lưng bỏ đi, tiếng gót giày cao gót gõ lạch cạch trên sàn đá, dứt khoát như cách cô ta từng bước vào cuộc đời tôi để cướp đi hạnh phúc của tôi.

Tôi dọn khỏi căn phòng thuê 600 tệ. Tôi mua một căn nhà mới ở trung tâm thành phố, không quá lớn nhưng tràn ngập ánh nắng. Ngày đầu tiên bước vào nhà, Niệm Niệm chạy khắp các phòng, reo hò vì cuối cùng con đã có một chiếc phòng riêng với cửa sổ thật lớn.

Tôi đưa con đến cửa hàng mẹ và bé, mua chiếc váy xanh có nơ giá 320 tệ mà con đã ao ước suốt bấy lâu. Nhìn con mặc chiếc váy, đi đôi giày da trắng mới tinh, cười rạng rỡ, tôi chợt nhận ra: 41 triệu tệ không chỉ là tiền, mà là sự tự do, là lòng tự trọng và là tương lai của con gái tôi.

Một buổi chiều, tôi tình cờ gặp lại Vương Thúy Phấn trước cửa hàng. Bà ta giờ đây gầy sọp, tóc tai bù xù, mặc bộ đồ cũ kỹ. Bà ta nhìn tôi, khóc lóc van xin tôi tha cho Trần Hạo vì hắn đang bị điều tra về hành vi gian lận tài sản và có thể phải ngồi tù.

Tôi nhìn bà ta, ký ức về ngày tôi bế đứa trẻ một tháng tuổi ra khỏi nhà trong cái lạnh thấu xương hiện về. Tôi bình thản nói: “Bà Vương, đường không phải tôi chặn, mà là do các người tự xây tường vây quanh mình thôi.”

Tôi dắt tay Niệm Niệm bước đi, không một lần ngoảnh lại.

Nửa năm sau, vào một ngày xuân ấm áp, tôi mở một quán ăn nhỏ tên là “Quán ăn Tình Niệm”. Tôi không còn làm phụ bếp cho người khác, giờ tôi là bà chủ. Chị Lâm Phương cùng tôi quản lý quán. Chúng tôi bán những món cơm gia đình giản dị, sạch sẽ, giá cả bình dân.

Niệm Niệm mỗi ngày tan học đều đến quán, ngồi ở một góc nhỏ làm bài tập, thỉnh thoảng lại ăn vụng miếng trái cây tôi cắt. Con vẽ cho tôi một bức tranh: trong tranh có một ngôi nhà, có mẹ, có con, và một cây cổ thụ thật lớn che bóng mát cho cả hai.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)