Chương 3 - Sổ tay sinh tồn cho kiều thê chốn hào môn
Cô họ Thiệu, tầm hơn bốn mươi tuổi, tóc chải chuốt không dư một cọng, mang giày cao gót, tay cầm một cây thước nhịp nhỏ.
Vừa bước vào cửa, cô đã dùng ánh mắt soi mói đánh giá tôi.
“Minh tiểu thư, nghe nói quy củ của cô không được tốt lắm.”
Tôi ngồi trên sô-pha, dịu dàng gật đầu: “Vâng, mong cô giáo chỉ giáo thêm.”
Cô Thiệu rất hài lòng với thái độ của tôi.
“Vậy chúng ta bắt đầu từ tư thế đứng trước. Các phu nhân hào môn đứng ra đứng, ngồi ra ngồi, không thể giống cái đám thiếu giáo dưỡng bên ngoài được.”
Nói rồi, cô dùng cây thước gõ nhẹ lên vai tôi.
“Mở vai ra, lưng thẳng, thu cằm lại một chút. Đúng rồi, hai tay đặt trước bụng dưới.”
Tôi làm theo.
Mười phút sau, cô cau mày: “Minh tiểu thư, cô đừng đứng vững quá như vậy.”
Tôi sững sờ: “Tư thế đứng thì chẳng phải nên vững vàng sao?”
Cô bảo: “Cần sự thanh lịch, chứ không phải đi đứng gác.”
Tôi điều chỉnh lại.
Hai mươi phút sau, cô lại nhíu mày: “Cô nhìn mang tính sát thương quá.”
Tôi cúi đầu nhìn lại mình.
Tôi chỉ đang đứng thôi mà.
Cô Thiệu thở dài: “Cô phải tưởng tượng mình là một cành liễu, có cơn gió thoảng qua sẽ đong đưa nhè nhẹ.”
Tôi hiểu rồi.
Tôi bắt đầu đong đưa.
Vừa lắc lư một cái, tà váy của tôi quệt đổ cái bình hoa bên cạnh.
Tôi đưa tay ra đỡ.
Bình hoa không vỡ.
Nhưng cái bệ đá cẩm thạch kê bình hoa thì… nứt toác.
Cô Thiệu nhìn vết nứt đó, mặt tái mét.
Tôi ôm khư khư cái bình hoa, chân thành hỏi: “Cô ơi, có phải em đong đưa mạnh quá rồi không?”
Môi cô Thiệu mấp máy.
“Minh tiểu thư, cô… cô ngồi xuống đi.”
Tôi ngồi xuống.
Chắc cô cảm thấy tư thế đứng quá nguy hiểm nên quyết định đổi sang môn nào an toàn hơn.
“Chúng ta tập rót trà.”
Rót trà thì chắc chắn không có vấn đề gì.
Tôi cầm ấm trà lên, động tác rất nhẹ nhàng.
Cô Thiệu đứng bên cạnh: “Ấm trà phải vững, dòng nước phải nhỏ, cổ tay không được cứng đơ.”
Tôi nghiêm túc rót.
Dòng nước rất nhỏ, trà rất thơm, tách trà cũng rất vững.
Vấn đề duy nhất là, cái quai ấm trà bị tôi bóp gãy cái “cụp”.
Tôi và cô Thiệu cùng nhau nhìn cái quai ấm gãy lìa.
Cuối cùng, cô đã hỏi ra cái câu mà tất cả mọi người đều muốn hỏi.
“Minh tiểu thư, cô thật sự là sức khỏe yếu sao?”
Tôi cúi đầu, cố gắng để bản thân trông thật vô tội.
“Vâng.”
Cô Thiệu hít một hơi thật sâu: “Cô yếu ở chỗ nào?”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Chắc em yếu ở cái thiết lập nhân vật.”
Chương 3: Khóa đào tạo Bùi phu nhân yếu đuối
Lớp học lễ nghi kết thúc, cô Thiệu thậm chí còn không thèm đòi nốt phần tiền công còn lại, xách túi ba chân bốn cẳng chạy mất hút.
Bùi phu nhân biết chuyện, đích thân đến tìm tôi.
Bà đứng ở cửa, nhìn cái bệ đá nứt làm đôi, cái quai ấm trà gãy lìa, và cả tôi đang cúi đầu kiểm điểm lỗi lầm, ánh mắt bà hệt như đang nhìn một hiện tượng thiên tai kỳ bí nào đó không thể giải thích.
“Cô rốt cuộc là muốn làm cái gì?”
Tôi chân thành đáp: “Cháu muốn học quy củ.”
Bùi phu nhân cười gằn: “Học đến mức định tháo dỡ luôn cái nhà họ Bùi hả?”
Tôi vừa định xin lỗi thì Bùi Độ từ dưới nhà bước lên.
Anh liếc nhìn hiện trường thảm họa trong phòng, rồi lại nhìn tôi.
“Có bị thương không?”
Sắc mặt Bùi phu nhân càng thêm khó coi: “Bùi Độ, cô ta phá nhà thành ra thế này mà con còn hỏi cô ta có bị thương không?”
Bùi Độ đáp với giọng điệu bình thản: “Đồ đạc thì thay được, người thì không.”
Trong lòng tôi bỗng rung rinh.
Sao câu này nghe quen quen?
Ba tôi cũng từng nói thế.
Chỉ khác là ba tôi thường bồi thêm một câu: Xử lý xác chết phiền phức lắm.
Bùi phu nhân bị nghẹn họng, lạnh mặt nói: “Con cứ chiều chuộng cô ta đi. Hôm nay cô ta dám bẻ gãy ấm trà, ngày mai cô ta dám dỡ cả cái nhà này cho xem.”
Tôi lập tức đảm bảo: “Không đâu ạ.”
Bùi phu nhân nhìn chằm chằm tôi.
Tôi bổ sung: “Nhà to quá, dỡ mệt lắm.”
Bùi Độ ho sặc sụa.
Bùi phu nhân tức giận quay lưng bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng bà, hơi lo lắng: “Có phải mẹ anh càng ghét tôi hơn rồi không?”
Bùi Độ đáp: “Vốn dĩ đã không thích rồi, thêm tí cũng không ảnh hưởng mấy.”
Tôi: “…”
Cảm ơn nhé, nghe an ủi ghê cơ.
Buổi chiều, Bùi Độ đưa tôi đến công ty.
Anh bảo hôn ước đã định, tôi với tư cách là Bùi phu nhân tương lai thì sớm muộn gì cũng phải lộ diện trước tập đoàn.
Ban đầu tôi không muốn đi.
Ba tôi bắt tôi đi liên hôn để tẩy trắng, chứ không phải bảo tôi đến Tập đoàn Bùi thị khai phá nghiệp vụ mới. Lỡ người nhà họ Bùi phát hiện tôi đọc hợp đồng kinh tế mà mượt như đọc thực đơn thì cái hình tượng yếu đuối của tôi coi như toang hẳn.
Nhưng Bùi Độ lại nói: “Hôm nay Lương Chi cũng ở đó.”
Tôi lập tức đứng bật dậy.
“Đi.”
Bùi Độ nhướng mày: “Không phải cô sức khỏe yếu à?”
Tôi xách túi lên: “Bị hạ đường huyết, cứ thấy bạch liên hoa là lại thấy chóng mặt.”
Tập đoàn Bùi thị nằm ở khu trung tâm, chiếm nguyên một tòa nhà.
Lúc tôi đến, mấy cô tiếp tân và khối thư ký đều lén lút nhìn tôi.
Tôi nghe có người thì thầm: “Đây là đại tiểu thư nhà họ Minh đó hả? Trông hiền khô à.”
“Đúng rồi, mặt nhỏ xíu, mặc váy trắng nhìn dịu dàng ghê.”
“Nghe bảo sức khỏe không tốt, Bùi tổng tự tay dắt tới luôn.”
Tôi nghe xong tâm trạng cực kỳ vui vẻ.