Chương 3 - Số Phận Được Quyết Định Bằng Xúc Xắc
Quy tắc chính là quy tắc.
Gieo ra kết quả gì thì phải chấp nhận kết quả đó, không được mặc cả.
Nó bảo tôi ở lại.
Vậy tôi sẽ ở lại.
Buổi tối, có người nói chuyện ngoài sân.
“Con bé này đầu óc cứng nhắc, dễ lừa.”
“Ngày mai lão Lục sẽ lên đây. Phòng phẫu thuật vừa mới được dọn trống, vừa kịp lúc.”
Tiếng bước chân dần đi xa.
Tôi nằm trên giường, nghe tiếng tim mình đập.
Từng nhịp, từng nhịp.
Sau ngày mai, có thể nó sẽ không còn ở trong cơ thể tôi nữa.
Tôi áp viên xúc xắc lên ngực.
Thật ra tôi cũng không sợ đến thế.
Bố mẹ không thích tôi, chỉ thích em gái.
Vì vậy tôi mới muốn đổi sang bố mẹ mới.
Nhưng bố mẹ mới còn chưa tìm được, tôi đã sắp chết rồi.
Sau này bên cạnh bố mẹ sẽ không còn đứa con gái mà họ không thích nữa.
Họ cũng không cần tiếp tục lừa người khác rằng mình đối xử công bằng với hai con gái.
Tôi xoay người, nhặt chiếc kẹp tóc màu hồng bị gãy cánh từ dưới giường lên.
Không biết cuối cùng đứa trẻ trước đó có đau hay không.
Tôi nhắm mắt, siết chặt viên xúc xắc.
Chờ ngày mai tới.
6
Sáng hôm sau, lão Lục tới.
Ông ta lấy từng món đồ trong túi ra.
Dao phẫu thuật, kìm, ống dẫn và những chiếc máy mà tôi không biết tên.
Tôi ngồi trong góc, nắm chặt viên xúc xắc.
“Chú ơi.”
Người đàn ông đầu trọc không ngẩng đầu lên: “Lại làm sao?”
“Trước khi phẫu thuật, có thể cho cháu gieo xúc xắc một lần không?”
“Gieo cái gì?”
“Gieo được số lẻ thì không phẫu thuật. Số chẵn thì phẫu thuật.”
Lão Lục đẩy kính, nhìn tôi.
Người đàn ông đầu trọc nhe răng cười.
Ông ta đã lăn lộn trong sòng bạc nhiều năm, chỉ cần tùy tiện dùng chút thủ thuật là có thể gieo ra số mình muốn.
“Được, vậy gieo đi.”
Ông ta lấy viên xúc xắc khỏi tay tôi rồi ném lên giường sắt.
Viên xúc xắc nảy hai lần, xoay vài vòng rồi dừng lại.
Bốn, số chẵn.
“Thấy chưa? Đến ông trời cũng đồng ý. Lên bàn đi.”
Tôi nhìn con số bốn đó.
Ngoan ngoãn bước lên giường sắt.
Lão Lục cầm ống tiêm, bơm một ống thuốc vào trong.
“Đừng cử động. Tiêm xong mũi này thì cháu sẽ ngủ, không đau đâu.”
Kim tiêm đâm vào cánh tay, mí mắt tôi bắt đầu nặng trĩu.
Đúng lúc này, phía xa vang lên âm thanh.
Rất xa nhưng cũng rất gần.
“U… u… u…”
Là tiếng còi cảnh sát.
Người đàn ông đầu trọc gầm lên:
“Chuyện gì vậy?”
Tay lão Lục run lên, ống tiêm rơi xuống đất.
“Chết tiệt, có người báo cảnh sát sao?”
Bên ngoài sân vang lên tiếng loa:
“Những người bên trong chú ý, các người đã bị bao vây!”
Người đàn ông đầu trọc lao tới cửa sổ nhìn ra ngoài.
“Khốn kiếp, có mấy chiếc xe liền!”
Ông ta quay đầu trừng mắt nhìn tôi, muốn đưa tôi theo.
Nhưng bên ngoài tường sân đã đầy người.
Ông ta chỉ có thể đạp tung cửa sổ sắt, co chân chạy về phía cửa sau.
Vài người mặc đồng phục xông vào.
Tôi nằm trên giường sắt.
Thuốc mê đã phát huy một nửa tác dụng, cả người mềm nhũn, không thể cử động.
Một nữ cảnh sát chạy tới bế tôi lên.
“Cháu bé, cháu bé, cháu có nghe thấy cô nói không?”
“Cô ơi.” Lưỡi tôi hơi tê.
“Cô tới cứu cháu sao?”
Buổi chiều hôm đó, thông tin của tôi được chuyển tới Công an thành phố.
Khi tỉnh lại trong bệnh viện, tôi đã nghe thấy giọng nói đầy lo lắng.
“Ninh Ninh!”
Cửa phòng bị đẩy ra.
“Ninh Ninh, bố mẹ tới rồi, bố mẹ tới đón con đây!”
Nhưng tôi chỉ chậm rãi chống tay ngồi dậy khỏi giường.
Nhìn họ rồi hỏi:
“Hai người là ai vậy?”
7
“Ninh Ninh, bố đây! Con nhìn bố đi!”
Bố lao tới bên giường, nắm chặt cổ tay tôi.
Tôi giật tay ra.
“Chú ơi, chú nhận nhầm người rồi.”
Mẹ đứng ở cửa, khóc không thành tiếng.
Y tá đẩy cửa bước vào.
“Người nhà ra ngoài trước đi. Đứa trẻ vừa tỉnh, không thể chịu kích thích.”
“Nó là con gái tôi! Tại sao nó lại không nhận ra chúng tôi?”
Bố tự lẩm bẩm.
Y tá vội ngăn họ ngoài hành lang.
Qua cánh cửa đó, tôi có thể nghe rõ từng lời.
“Đứa trẻ đã trải qua sang chấn nghiêm trọng. Trong những trường hợp như thế này, mất trí nhớ có chọn lọc không phải chuyện hiếm.”
“Con bé đã phong tỏa toàn bộ ký ức liên quan đến sang chấn, bao gồm cả gia đình.”
“Khi nào con bé mới nhớ lại?” Giọng mẹ ngắt quãng.
“Không thể xác định. Có thể là vài ngày, vài tháng, thậm chí lâu hơn. Quan trọng nhất là không được gây áp lực cho con bé.”
Dì nhanh chóng tới nơi.
Dì xông vào phòng bệnh, ôm chầm lấy tôi.
“Ninh Ninh! Dì tới rồi, con yêu!”
Tôi không giãy giụa nhưng cũng không ôm lại.
“Cô ơi, cô cũng biết cháu sao?”
Dì buông tôi ra, nhìn chằm chằm vào mặt tôi rất lâu.
Sau đó quay đầu nhìn bố mẹ đứng ở cửa, ánh mắt lạnh đi.
“Khương Viễn Phong, Tống Thư, hai người hài lòng chưa?”
Bố không nói gì.
“Tống Chiêu, bác sĩ nói con bé bị mất trí nhớ do sang chấn…” Mẹ nhỏ giọng nói.
“Sang chấn?” Dì cười lạnh.
“Sang chấn bắt đầu từ khi nào? Từ ngày nó bị bọn buôn người bắt đi, hay từ ngày hai người nhét viên xúc xắc vào tay nó?”
“Tống Chiêu, Khương Viễn Phong, tôi không quan tâm cái gì gọi là giáo dục bằng xác suất. Từ hôm nay, Ninh Ninh sẽ sống cùng tôi.”
“Không được, nó là con gái tôi.”
“Con gái anh?” Dì bật cười.