Chương 1 - Số Phận Được Quyết Định Bằng Xúc Xắc
Cách bố mẹ cho tôi tiền sinh hoạt là gửi lì xì ngẫu nhiên.
Ít nhất là 0,01 tệ, nhiều nhất là 6,6 tệ.
Tuần này, hai ngày liên tiếp tôi đều bốc trúng 0,01 tệ, đói đến đau dạ dày, đành dùng đồng hồ điện thoại cầu xin:
“Bố mẹ ơi, con muốn mua một cái bánh bao không nhân ở trường, bố mẹ có thể cho con 0,5 tệ không?”
Tin nhắn thoại của bố được gửi tới:
“Ninh Ninh, con phải học cách chấp nhận mọi kết quả mà số phận mang đến.”
“Bố làm vậy cũng là để rèn luyện con, nếu không sau này bước ra xã hội, ai sẽ đứng ra che chở cho con?”
Tôi chỉ có thể nhịn đói, trốn học ra ngoài nhặt chai bán lấy tiền.
Thế nhưng bên ngoài một nhà hàng sang trọng, tôi lại nhìn thấy bố mẹ đang đưa em gái đi ăn một bữa thịnh soạn, cả nhà vừa nói vừa cười.
Tôi không biết phải làm gì, đói đến mức ngồi xổm trong góc tường.
Một cặp vợ chồng nhặt phế liệu xót xa hỏi tôi có bố mẹ hay không.
Tôi lắc đầu, nắm lấy tay họ.
“Cô chú có thể làm bố mẹ của cháu không?”
1
“Cô chú ơi, trước khi ăn có cần gieo xúc xắc không?”
Trong căn nhà thấp bé ở khu ổ chuột.
Cô nhặt phế liệu đặt một bát mì vừa nấu xong trước mặt tôi.
Nghe thấy lời tôi nói, hai người nhìn nhau.
“Cái gì?”
“Gieo xúc xắc ạ. Ra số lẻ thì ăn thức ăn thừa từ hôm qua ra số chẵn mới được ăn đồ ăn mới nấu. Phải gieo trước, gieo xong mới được ăn.”
Tôi kể quy tắc cho họ nghe.
Chú ngồi xổm xuống nhìn tôi.
“Ai nói với cháu quy tắc này?”
“Cháu…”
Tôi suýt nữa đã nói là bố.
Ông ấy là giáo sư tâm lý học trẻ em, từng xuất bản hai cuốn sách, thường xuyên xuất hiện trong các chương trình nuôi dạy con cái trên truyền hình.
Năm tôi bắt đầu học tiểu học, ông ấy ngồi xổm trước mặt tôi:
“Con yêu, trong cuộc đời có quá nhiều chuyện xảy ra theo xác suất, con phải học cách chấp nhận mọi kết quả mà số phận mang đến.”
“Bố quyết định từ hôm nay trở đi, mọi chuyện trong cuộc sống của con đều phải được quyết định bằng trò chơi ngẫu nhiên.”
Tối hôm ấy, tôi gieo được số ba.
Vì vậy chỉ có thể ăn đồ thừa.
Em gái lại ngồi đối diện tôi, ăn món sườn xào chua ngọt vừa được bưng ra khỏi bếp.
Tôi từng hỏi bố: Tại sao em gái không cần gieo xúc xắc?”
Bố nói: “Em còn nhỏ, cơ thể yếu, chờ em lớn lên rồi cũng sẽ tham gia.”
Nhưng em chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi, năm nay đã mười tuổi.
Em vẫn không cần gieo xúc xắc.
“Con à, sao con lại khóc?”
Giọng cô kéo tôi trở về thực tại.
Tôi sờ lên mặt, bàn tay đầy nước mắt.
“Cô ơi, cháu có thể ở đây mãi không?”
“Tất nhiên là được.”
Cô cười rất vui vẻ.
“Từ nay con chính là con gái của chúng ta.”
Chú đứng bên cạnh gật đầu.
“Đúng vậy, từ nay chúng ta là người một nhà.”
Lần đầu tiên tôi cảm thấy rời khỏi nhà là một lựa chọn đúng đắn.
Lúc này, trong nhà tôi đèn đuốc sáng trưng.
Mẹ đang nấu bữa tối.
Em gái nằm sấp trên bàn trà làm bài tập:
“Mẹ ơi, bữa tối hôm nay thơm quá!”
“Mau đi rửa tay đi.”
Bố ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại.
Có người hỏi ông ấy kinh nghiệm giáo dục con cái, ông ấy gõ một đoạn dài rồi đăng lên vòng bạn bè:
“Tôi luôn đối xử công bằng với hai con gái.”
“Với con gái lớn, tôi áp dụng phương pháp rèn luyện bằng xác suất, giúp con bé nâng cao khả năng chịu áp lực và khả năng đưa ra quyết định. Hiệu quả rất tốt, thành tích của con bé luôn nằm trong ba người đứng đầu lớp.”
“Con gái nhỏ còn ít tuổi, vài năm nữa cũng sẽ áp dụng.”
Bên dưới có hơn hai mươi lượt thích.
Có người bình luận: Không hổ là thầy Khương, tự mình thực hành, lời nói đi đôi với việc làm.
Em gái đã ngồi vào bàn ăn, trước mặt bày cá vược hấp và tôm sốt tỏi.
Bố ngồi xuống, gắp một miếng cá vào bát em gái.
“An An, ăn chậm thôi, cá có nhiều xương.”
“Bố ơi, hôm nay chị ăn gì ở trường vậy?”
Tại khu ổ chuột.
Đồng hồ điện thoại của tôi rung lên, là tin nhắn bố gửi tới.
“Con yêu, bố biết hôm nay con chưa ăn gì, bố phá lệ cho con hai tệ để mua đồ ăn.”
“Ngày mai vẫn phải tiếp tục tuân thủ quy tắc.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, không trả lời.
Cũng không mở lì xì.
Cô đi tới, liếc nhìn một cái.
“Là bố mẹ con à?”
“Không phải.”
Tôi tắt đồng hồ điện thoại.
“Cháu không có bố mẹ.”
2
“Cô ơi, nhà cô có bài Tây không?”
Tối qua họ đã trải cho tôi một chiếc giường nhỏ. Chăn tuy cũ nhưng rất sạch sẽ.
Sáng sớm, chú ngồi xổm trong sân phân loại phế liệu, nghe thấy tôi nói cũng không ngẩng đầu lên:
“Con bé này, cháu cần bài Tây làm gì?”
“Mặc quần áo gì không cần rút bài sao ạ? Rút được chất màu đen thì mặc đồ cũ, chất màu đỏ thì mặc đồ mới.”
Tôi trả lời.
Cô lục trong tủ lấy ra một chiếc áo khoác cũ rồi mặc lên người tôi.
“Con bé này, sao lại có nhiều quy tắc kỳ quặc như vậy?”
“Nhưng hôm nay trời trở lạnh rồi, cháu cứ mặc áo của cô đi.”
Tôi ngẩn người. Đây là những quy tắc kỳ quặc sao?
Tôi cứ tưởng gia đình nào cũng như vậy.
Bữa sáng là cháo trắng ăn với dưa muối.
Cô đặt thẳng bát cháo trước mặt tôi, nhưng tôi vẫn ngồi chờ nửa phút.
“Sao không ăn?” Cô hỏi.
“Cô vẫn chưa bảo cháu đoán mặt sấp hay mặt ngửa của đồng xu.”
“Hả?”
“Đoán đúng mới được ăn sáng, đoán sai thì phải chờ đến bữa trưa ạ.”
Cô bưng bát lên rồi đặt mạnh xuống trước mặt tôi.
“Ăn đi! Không cần đoán.”
Ăn sáng xong, đồng hồ điện thoại của tôi rung lên.
Mở ra xem, đó là lì xì tiền sinh hoạt ngẫu nhiên bố gửi hôm nay.
Tôi chỉ nhìn, không nhận.
Nửa tiếng sau, bố gửi hai tin nhắn:
“Ninh Ninh, hôm nay con không nhận lì xì, là đang giận dỗi với bố đấy à?”
“Tùy con, xác suất sẽ không thay đổi vì cảm xúc của con. Đây cũng là một bài học con phải học.”
Buổi chiều, cô chú chuẩn bị ra ngoài nhặt phế liệu.
Tôi cũng muốn đi.
Nhưng tôi biết quy tắc, trước khi ra ngoài phải quyết định xem mình có được đi hay không.
Tôi lấy viên xúc xắc luôn mang theo trong túi ra, ngồi xổm xuống đất rồi gieo.
Viên xúc xắc nảy hai lần trên nền xi măng, xoay vài vòng rồi dừng lại.
Bốn, số chẵn.
Tôi vui vẻ đứng lên:
“Cháu có thể ra ngoài cùng cô chú rồi!”
Cô chú khó hiểu nhìn tôi.
“Được, vậy đi theo đi.”
Nhặt chai cả buổi sáng, chúng tôi bán được bốn tệ bảy hào.
Cô dùng số tiền đó mua ba chiếc bánh bao không nhân và một túi dưa muối.
Lúc nhận bánh, tôi lại hỏi một lần nữa:
“Thật sự không cần gieo xúc xắc sao ạ?”
Cuối cùng cô cũng không chịu nổi nữa, cầm viên xúc xắc trong tay tôi lên nhìn, định ném đi.
Tôi lập tức hoảng hốt giành lại.
“Không thể ném đi. Không có xúc xắc, cháu không biết mình nên làm gì.”
Chú đứng bên cạnh khịt mũi:
“Rốt cuộc là gia đình kiểu gì mới có thể dạy một đứa trẻ thành thế này?”
Trên đường trở về, chú đi chậm hơn chúng tôi vài bước. Tôi nghe thấy chú đang gọi điện thoại.
“Đúng, nhặt được hôm qua Nếu cần thì có thể đến lấy hàng ngay…”
Tôi quay đầu lại, chú lập tức cúp máy, nhét điện thoại vào túi quần.
“Chú đang gọi điện cho ai vậy?”
“Ông chủ thu mua phế liệu, hỏi giá ngày mai.”
3
“Nào, gieo xúc xắc đi.”
Buổi chiều trở về nhà, chú lấy một chiếc ổ khóa, khóa cửa gian nhà chính lại.
Tôi lấy viên xúc xắc trong túi ra, ngồi xổm xuống gieo.
Ba, số lẻ.
“Quy tắc của cháu là ra số lẻ thì không được ra ngoài đúng không? Từ bây giờ cháu cứ ở trong nhà.”
Chú nói với tôi, sau đó khóa cửa từ bên ngoài.
Tôi gật đầu, ngoan ngoãn ngồi trong nhà.
Quy tắc chính là quy tắc.
Bố từng nói, gieo ra kết quả gì thì phải chấp nhận kết quả đó, không được mặc cả.
Tôi không cảm thấy có gì không đúng.
Cô đang ở trong phòng, ánh mắt lướt qua người tôi.
“Cho cô mượn đồng hồ xem một chút được không?”
Tôi do dự một lát rồi tháo đồng hồ đưa cho cô.
Cô lật qua lật lại, nhìn màn hình rồi bỏ vào túi mình.
“Gần hết pin rồi, lát nữa cô sẽ giúp cháu sạc.”
Tôi nói được.
Buổi chiều, bố đang viết một bài rất dài trên diễn đàn nuôi dạy con cái.
【Phương pháp giáo dục bằng xác suất: Tôi đã sử dụng trò chơi ngẫu nhiên để rèn luyện chỉ số vượt nghịch cảnh cho con như thế nào】
“Con gái lớn của tôi bắt đầu được rèn luyện bằng xác suất từ năm sáu tuổi, đến nay đã được năm năm.”
“Khả năng chịu đựng tâm lý của con bé vượt xa những đứa trẻ cùng tuổi, khi đối mặt với bất kỳ sự bất định nào cũng không suy sụp cảm xúc.”
“Rất nhiều phụ huynh hỏi tôi, đứa trẻ có phản kháng hay không?”
“Ban đầu tất nhiên là có. Nhưng sau khi kiên trì, con bé đã hoàn toàn tiếp nhận hệ thống quy tắc này. Thậm chí con bé còn chủ động yêu cầu gieo xúc xắc.”
Sau khi đăng lên, bài viết nhanh chóng nhận được hàng trăm lượt thích.
Buổi tối, chú trở về.
“Ngày mai chú sẽ đưa cháu đến một nơi.”
“Nơi nào ạ?”
“Đi chơi. Ngồi xe đường dài vào vùng núi, ở đó có rất nhiều trẻ con.”
“Đi bao lâu?”
“Ở một thời gian.”
“Cô có đi không?”
Cô cúi đầu:
“Cô không đi, cô ở nhà chờ hai người.”
Buổi tối, cô chú nhỏ giọng nói chuyện.
Tôi nằm trên giường, nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.
“Con bé này trông có vẻ xuất thân từ gia đình khá giả, sao lại lưu lạc ngoài đường?”
“Ai biết được, có thể trong nhà xảy ra mâu thuẫn gì đó.”
“Nó cũng đáng thương, nhà cũ có nhiều quy tắc như thế. Chúng ta làm vậy cũng coi như làm được một việc tốt nhỉ?”
Tôi nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Thật ra tôi biết họ muốn bán tôi đi.
Cô lấy đồng hồ của tôi là vì sợ bố tìm tới.
Khóa cửa là vì sợ tôi chạy trốn.
Trong vùng núi mà ngày mai chúng tôi tới, có lẽ chẳng có đứa trẻ nào cả.
Nhưng tôi không sợ.
Bán thì bán thôi.
Bố giao cuộc đời tôi cho viên xúc xắc, còn chú giao cuộc đời tôi cho người trả giá.
Có gì khác nhau đâu?
4
“Dậy đi, đi thôi.”
Trời còn chưa sáng, chú đã kéo tôi khỏi giường.
Trước cửa đỗ một chiếc xe tải nhỏ màu xám.
Trong xe đã có hai đứa trẻ, một bé trai và một bé gái, đều nhỏ tuổi hơn tôi, đang trốn trong góc.
Tôi nhìn hai đứa một cái.
“Hai em cũng đi chơi trong núi sao?”
Bé trai lắc đầu, hai mắt đỏ hoe.
Bé gái cúi gằm mặt xuống.
Người lái xe là một người đàn ông đầu trọc. Ông ta quay đầu nhìn tôi rồi hỏi chú:
“Đứa này bao nhiêu?”
Chú giơ tay ra hiệu một con số.
Người đàn ông đầu trọc chép miệng:
“Ngoại hình cũng được, nhưng độ tuổi này khó bán.”
Chú đóng cửa xe lại, trong khoang lập tức tối đi.
Qua khe hở của cửa sổ phía sau, tôi nhìn thấy chú đứng ở đầu ngõ nhận một xấp tiền rồi nhét vào túi quần.
Xe lại khởi động, đường đi càng lúc càng xóc.
Tiếng khóc ngắt quãng của bé trai vang lên.
Bé gái đột nhiên nắm lấy tay tôi.
“Chị ơi, chị có sợ không?”
“Không sợ.”
“Tại sao?”
“Bởi vì chú này chỉ muốn giúp chúng ta đổi sang bố mẹ mới thôi.”
Người đàn ông đầu trọc nhìn tôi qua gương chiếu hậu:
“Con bé này cũng thoải mái thật.”
Đường càng lúc càng xóc.
Xe dừng lại bên một đoạn đường đất.
Người đàn ông đầu trọc xuống xe, đi về phía bụi cây bên đường.
“Ngồi yên ở đây, tao đi tiểu.”
Thấy ông ta đi rồi, bé trai đột nhiên bật khóc:
“Chị ơi, em muốn về nhà… Em muốn bố mẹ…”
Bé gái cũng nức nở theo:
“Em cũng muốn… Em cũng muốn mẹ…”
Thì ra hai em ấy đều có bố mẹ yêu thương mình.
Tôi ghé sát khe hở cửa sổ sau nhìn ra ngoài.
Cách đó không xa có một trạm xăng, có thể nhìn thấy người đang đi lại trong cửa hàng tiện lợi.
Giữa hàng ghế sau và khoang hành lý có một tấm ngăn. Bên dưới tấm ngăn có một khe hở, vừa đủ để trẻ con bò qua.
Bò qua đó sẽ đến cốp sau, khóa cốp có thể mở được từ bên trong.
“Hai em bò qua phía dưới này, mở cốp sau rồi chạy đến trạm xăng kia, nhờ người lớn giúp tìm bố mẹ.”