Chương 1 - Số Phận Định Mệnh
“Điền nguyện vọng vào Đại học Hải! Sau đó lập tức đi mua vé số! Dãy số là 03-08-13-14-26-28, số đặc biệt là 23, nhớ kỹ! Mua mười vé.”
Khi tôi đang điền nguyện vọng, trước mắt bỗng xuất hiện hình chiếu toàn tức của tôi trong tương lai.
Tóc cô ấy bạc mất một nửa, gương mặt tiều tụy, ánh mắt vô hồn.
Không đợi tôi nghi ngờ, cô ấy đã sốt ruột nói tiếp:
“Tô Tiểu Chiêu là con gái riêng của mẹ, người con gái mẹ yêu chỉ có Tô Tiểu Chiêu!”
“Tô Tiểu Chiêu làm bạn với cậu là có mục đích! Hơn nữa cô ta và Nhậm Đống đã lén lút ở bên nhau sau lưng cậu rồi, cậu đừng đi Đại học Hàng cùng bọn họ nữa!”
“Tôi bị ba người bọn họ phản bội, đã bị đuổi ra khỏi nhà, sắp chết cóng ngoài đầu đường rồi!”
“Nếu cậu vẫn không tin tôi, vậy cứ đợi ngày mai! Ngày mai mẹ sẽ lừa cậu nói bà ta bị bệnh, muốn cậu bán căn nhà ông nội để lại cho cậu. Tuyệt đối đừng nghe bà ta!”
“Sau khi tiền trúng thưởng được chuyển vào tài khoản, cậu hãy đi mua một tấn vàng, gửi trong hai mươi năm, số tiền còn lại đều đầu tư vào bất động sản.”
Nhận ra nỗi đau của cô ấy, tôi nghiêm túc nghe hết những lời dặn dò đó.
……
Cô ấy nhanh chóng biến mất trước mắt tôi, tôi thu tay khỏi mã trường đại học sắp điền vào, rồi tìm mã của Đại học Hải.
Dù ngôi trường này cách tôi cả ngàn cây số, tôi vẫn dứt khoát điền nó vào.
Tôi của tương lai có thể biết nhiều thông tin về tôi như vậy, chỉ có thể là tôi của tương lai.
Tôi tin cô ấy.
Đúng lúc này, Nhậm Đống gọi điện thoại tới.
Trước đây mỗi khi thấy cuộc gọi của anh ta, tôi đều rất kích động, nhưng bây giờ lại chẳng có cảm giác gì.
Để anh ta không nghi ngờ, tôi vẫn nghe máy.
“Alo, Hứa Nghệ, cậu điền nguyện vọng xong chưa? Tôi và Tiểu Chiêu đều điền Đại học Hàng rồi, như vậy chúng ta lại có thể ở bên nhau thêm bốn năm nữa.”
Tô Tiểu Chiêu gần như cũng nói cùng lúc:
“Đúng đó, Tiểu Nghệ, tôi và Nhậm Đống đều điền xong rồi, vốn định rủ cậu cùng điền, vừa hay bọn tôi đang đi dạo phố nên cùng nhau điền luôn.”
Tôi trước đây lại có thể tin lời nói dối vụng về như vậy của bọn họ.
Thật ngu ngốc.
Sau khi qua loa với bọn họ xong, tôi tắt máy tính, quyết định đi tìm một trạm vé số xa nhà.
Tôi đi bộ suốt hai cây số, cuối cùng mới tìm được một trạm vé số nhỏ ở vùng ngoại ô.
Trong trạm không có mấy người, tôi ghi chú lại dãy số mà tôi của tương lai đã nói cho tôi, 03-08-13-14-26-28, số đặc biệt là 23, bảo ông chủ đánh mười vé.
Sau khi nhận vé số, tôi cẩn thận cất đi.
Dù sao, đây sẽ là cơ hội duy nhất để tôi lật ngược số phận từ một người bình thường.
Tôi vừa bước ra khỏi trạm vé số, điện thoại của Nhậm Đống lại gọi tới.
Tôi vẫn nghe máy như cũ.
Giọng Nhậm Đống rất vui vẻ:
“Tiểu Nghệ, bọn tôi định đi du lịch tốt nghiệp, cậu đi không?”
“Tôi không đi, các cậu đi đi.” Tôi dứt khoát từ chối.
Trước đây anh ta đi đâu chơi, chắc chắn tôi sẽ đi theo, nhưng bây giờ tôi không muốn làm cái đuôi của anh ta nữa.
Hơn nữa, tôi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
“Được, vậy bọn tôi đi chơi đây.” Giọng Nhậm Đống nghe không có gì khác thường.
Chắc anh ta không nghi ngờ.
Sau khi cúp điện thoại, tôi bắt đầu tìm các tiệm vàng gần đó.
Trước đây, tôi chưa từng bước vào tiệm vàng.
Đối với một người bình thường như tôi, vàng là thứ vô cùng quý giá.
Giá vàng năm 2002, mỗi gam là 62 tệ.
Nếu không trúng vé số, tôi căn bản không mua nổi.
Tôi bước vào tiệm vàng, nhân viên đều nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ.
Tôi cắn răng đi thêm mấy tiệm nữa.
Sau đó, tôi rút ra kết luận, mấy tiệm vàng gần nhà có thể không đủ độ tinh khiết, nguồn gốc cũng có thể không chính quy lắm.
Cuối cùng, tôi chuyển mục tiêu sang ngân hàng.
2
Nguồn vàng của ngân hàng tương đối chính quy, hơn nữa đa số đều là vàng khối số lượng lớn, ở đó có hóa đơn chính thức, giấy chứng nhận kiểm định chất lượng và mã truy xuất nguồn gốc.
Toàn bộ quá trình hợp pháp, hợp quy, có căn cứ để kiểm tra.
Còn một điểm rất quan trọng nữa: lượng vàng tôi sắp mua không phải con số nhỏ, tôi phải tìm nơi bảo quản, sau khi mua ở ngân hàng, tôi có thể gửi thẳng vào ngân hàng.
Tuy tôi vẫn chưa lấy được tiền, nhưng cứ chuẩn bị trước đã.
Sau khi đi dạo mấy ngân hàng, trời đã tối.
Tôi phải về nhà, ngày mai mới có thể tiếp tục đi xem bất động sản.
Tôi về đến nhà, mẹ tôi đã nấu cơm xong.
“Tiểu Nghệ à, về rồi, mau tới ăn cơm.” Mẹ tôi nhiệt tình gọi tôi.
Thật ra, tôi và mẹ tôi cũng không thân thiết lắm.
Khi tôi còn chưa hiểu chuyện, bà ấy đã rời bỏ tôi, tôi lớn lên bên ông nội.
Mãi đến khi tôi học lớp chín, bà ấy mới quay về.
Trước đây không có mẹ bên cạnh, tôi luôn khao khát tình yêu của mẹ, nhưng sau khi mẹ quay về, tôi mới phát hiện tình mẫu tử gượng gạo cũng là một loại gánh nặng.
Mẹ tôi tên là Trương Đại Mỹ, người đúng là rất xinh đẹp.
Sau khi bà ấy quay về, cuộc sống của tôi quả thật đã thay đổi, nhà cửa sạch sẽ hơn, quần áo tôi mặc cũng tươi sáng hơn.
Không ngờ…… bà ấy căn bản không yêu tôi.
Tôi vừa ngồi xuống, bà ấy đã gắp một miếng thịt kho tàu vào bát tôi.
“Chiều nay Nhậm Đống và Tiểu Chiêu đến tìm con đi chơi cùng, kết quả con không có nhà, sao con không đi chơi với bọn nó? Nghe nói các con đều đăng ký Đại học Hàng, đăng ký Đại học Hàng tốt lắm, gần nhà, mẹ tiện chăm sóc con.”
Ánh mắt mẹ tôi dịu dàng, nếu không biết dụng tâm của bà ấy, có lẽ tôi thật sự đã bị bà ấy lừa.
Tôi không đáp lời, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Khi còn nhỏ, sau khi hiểu chuyện, tôi từng nghe hàng xóm nói, sau khi bố tôi gặp chuyện, mẹ tôi đã bỏ đi, bà ấy với tôi chỉ có ơn sinh, không có ơn dưỡng dục.
Năm bà ấy đến tìm tôi, ông nội bị bệnh, bà ấy khóc lóc quỳ trước mặt ông nội nhận lỗi.
Ông nội tha thứ cho bà ấy, giao tay tôi vào tay bà ấy.
Ông nội lén nói với tôi:
“Tiểu Nghệ à, ông nội không thể ở bên cháu nữa, mẹ cháu là người thân duy nhất của cháu trên thế giới này. Mẹ cháu có thể không tốt đến vậy, nhưng cháu là con gái ruột của nó, chắc nó sẽ không hại cháu đâu.”
Mẹ ở lại, ông nội không lâu sau thì qua đời.
Tôi và mẹ sống cùng nhau.
Cũng chính vào năm đó, trong cuộc đời tôi có thêm một Tô Tiểu Chiêu.
Bây giờ nghĩ lại, bọn họ đồng thời xuất hiện trong cuộc đời tôi không phải trùng hợp, mà là do bọn họ cố ý sắp đặt.
Tôi là con mồi của bọn họ.
Trước khi Nhậm Đống quen Tô Tiểu Chiêu, anh ta đứng về phía tôi, nhưng sau đó anh ta bị bọn họ đồng hóa, tôi trở thành người cô độc.
“Tiểu Nghệ, mau ăn nhiều một chút, mới ở bên con được mấy năm thôi mà con đã sắp lên đại học rồi, mẹ thật sự có chút không nỡ.”
Mẹ tôi nói một hồi vậy mà lại lau nước mắt.
Tôi tiếp tục cúi đầu ăn cơm, không để ý đến bà ấy.
3
Tối hôm đó, tôi lục toàn bộ báo chí trong nhà ra, tìm hiểu những khu nhà đang khá nổi gần đây.
Tôi quyết định sáng sớm ngày mai sẽ đến từng khu bất động sản xem thử.
Tôi của tương lai nói với tôi, mẹ tôi có thể sẽ gây chuyện vào hôm nay, tôi phải tùy cơ ứng biến.
Sáng hôm sau sau khi thức dậy, tôi nghe thấy mẹ tôi đang ôm chiếc điện thoại bàn trong nhà gọi điện.
“Được, mẹ biết rồi, sau khi lên đại học, có các con ở bên cạnh trông chừng nó, nó còn làm được trò gì lớn chứ? Mẹ sẽ bảo nó bán căn nhà ông nội nó để lại cho nó, sau này cái nhà này sẽ do chúng ta quyết định.”
Cách Trương Đại Mỹ nghĩ ra để khống chế tôi đúng là độc ác.
“Được rồi, mẹ không nói với con nữa, Hứa Nghệ sắp dậy rồi, con và Nhậm Đống cứ chơi vui ở ngoài đi, trong nhà có mẹ lo.”
Trương Đại Mỹ cúp điện thoại, tôi cũng bước ra khỏi phòng.
Nghe thấy động tĩnh, Trương Đại Mỹ vội nằm xuống sofa, còn phát ra tiếng rên rỉ.
“Tiểu Nghệ à, mẹ khó chịu quá, khụ khụ khụ……”
Tôi vừa đi vừa nhìn bà ấy.
Diễn xuất vụng về của Trương Đại Mỹ, tôi nhìn một cái là nhận ra, nhưng tôi không vạch trần bà ấy ngay.
“Khó chịu thì đi bệnh viện.” Tôi mặt không cảm xúc nói.
Trương Đại Mỹ sững ra một chút, muốn chống người ngồi dậy, nhưng lại không dậy nổi.
Tôi nhìn bà ấy, vì giả bệnh mà bà ấy còn trang điểm, mắt thâm đen, môi tím tái, mới nhìn thật sự giống như bệnh nặng sắp chết.
Để lừa căn nhà của ông nội tôi, bà ấy đúng là có tâm.
“Tiểu Nghệ, mẹ sắp không được nữa rồi, đi bệnh viện sẽ tốn rất nhiều tiền, mẹ không muốn động vào số tiền để dành cho con lên đại học.”
Chỉ nghe lời này của bà ấy thôi, bà ấy đúng là một người mẹ tốt.
“Vậy phải làm sao, không chữa nữa à?” Tôi cố ý hỏi như vậy.
Trương Đại Mỹ lập tức sốt ruột.
“Không chữa cũng không được đúng không, nhà chúng ta cũng chẳng có thứ gì đáng giá, cũng chỉ có căn nhà ông nội con để lại cho con thôi. Tiểu Nghệ, mẹ biết, mẹ đưa ra yêu cầu này có hơi quá đáng, từ nhỏ mẹ cũng chưa từng nuôi con.”
Miệng lưỡi Trương Đại Mỹ thật sự rất biết nói, nếu không bà ấy cũng sẽ không thể quay lại nhà chúng tôi một lần nữa.
“Nhưng mẹ vẫn muốn ở bên con thêm vài ngày, hay là bán căn nhà của ông nội con đi……”
“Không được, đây là thứ duy nhất ông nội để lại, đây là nhà của con, không thể bán.” Tôi dứt khoát cắt ngang bà ấy.
Trương Đại Mỹ vốn còn nằm bệnh tật trên sofa, nghe tôi nói vậy, bà ấy lập tức ngồi bật dậy.
“Hứa Nghệ, là căn nhà quan trọng, hay mẹ quan trọng? Con bán căn nhà đi, trước tiên chữa bệnh cho mẹ, số tiền còn lại chúng ta có thể thuê một căn nhỏ hơn, đủ cho chúng ta ở là được.”
Trương Đại Mỹ kiềm chế cảm xúc, nói những lời dễ nghe, nhưng tôi nhìn ra bà ấy rất muốn nổi giận.
Tôi không nể mặt bà ấy, trực tiếp chỉ vào mặt bà ấy:
“Mẹ, kỹ thuật trang điểm của mẹ vẫn chưa ổn, chỗ này trắng quá.”
Bà ấy lập tức hoảng lên.
Khi bà ấy đi tìm gương, tôi xoay người vào bếp làm đồ ăn.
Sau khi Trương Đại Mỹ soi gương xong mới phát hiện tôi lừa bà ấy.
Bà ấy đuổi vào bếp.
“Hứa Nghệ, con có ý gì, con định mặc kệ mẹ đúng không?”
“Con đã để mẹ sống trong nhà con rồi, con còn phải lo cho mẹ thế nào nữa? Sau này con lên đại học, căn nhà này sẽ là của riêng mẹ, không để mẹ phải ngủ ngoài đường, như vậy cũng gọi là mặc kệ à? Hay là nói, mẹ bảo con bán nhà là có mục đích khác?”
4
Trương Đại Mỹ bị tôi nói đến mức nửa ngày không hoàn hồn.
Khi tôi ngồi xuống ăn sáng, bà ấy lại đuổi tới:
“Hứa Nghệ, sao mẹ nghe lời con có ẩn ý vậy, bây giờ chúng ta là người thân nhất của nhau rồi, con đang nghi ngờ mẹ sao?”
Tôi nói:
“Mẹ là người thân duy nhất của con, nhưng mẹ có người thân khác hay không, con không biết.”
Mặt Trương Đại Mỹ lập tức đỏ lên.
Bà ấy há miệng, nhưng không nói ra lời.
Sau khi ăn sáng xong, tôi ra khỏi nhà, để Trương Đại Mỹ ở nhà một mình.
Tôi biết bà ấy sẽ nhanh chóng liên lạc với Tô Tiểu Chiêu bọn họ, cũng sẽ vào phòng tôi lục giấy chứng nhận bất động sản.
Nhưng tôi đã mang giấy chứng nhận bất động sản theo bên mình.
Vẫn là ông nội có tầm nhìn xa, trong mấy tháng cuối đời, ông đã sang tên căn nhà sang tên tôi.
Khi đánh cờ, ông nội quen một người bạn làm ở văn phòng luật, tên là Chu Minh Hữu.
Việc sang tên căn nhà chính là do Chu Minh Hữu giúp làm.
Trong giấy chứng nhận bất động sản có địa chỉ và số điện thoại của Chu Minh Hữu, tôi tìm đến đó.
Chu Minh Hữu là đối tác của văn phòng luật Minh Hạo.
Tôi vừa bước vào văn phòng của Chu Minh Hữu, ông ấy đã lập tức ra đón: “Hôm nay cháu tìm chú có việc gì sao?”
Tôi trực tiếp lấy giấy chứng nhận bất động sản ra: