Chương 8 - Số Phận Định Mệnh Của Một Tấm Mộc
Tỷ ấy vo tròn lớp vải vóc nhăn nhúm trên đùi, rồi lại vuốt bung ra, tựa như dốc cạn muôn vàn khí lực để cất thành lời cõi lòng chôn giấu.
“Tỷ không muốn gả cho Thái tử nữa.”
Lời này vừa thốt ra, mẫu thân điếng người mất nửa khắc.
“Là vì cớ gì?”
“Thái tử vốn là nhân trung long phượng, đến ngay cả dung mạo cũng là bậc nhất ở kinh thành này.”
“Người như Điện hạ, chẳng thèm nạp trắc phi, ngấm ngầm qua lại hẹn hò với một mình con, con còn thấy chưa vừa lòng sao?”
Trưởng tỷ hít sâu một hơi đè nén xúc cảm.
“Có lẽ do hôm bữa ở trước tượng Phật đài cầu duyên, con đã xin phải một quẻ hạ thiêm chăng.”
Sắc mặt mẫu thân xanh mét hằn học, chối phăng rằng bà chẳng bao giờ tin bói toán mệnh mộc gì, rồi bừng bừng tức giận quay gót, dặn dò trưởng tỷ phải tự mà suy ngẫm cho kỹ lưỡng.
Trưởng tỷ dập cánh cửa sổ khép kín, dõi theo ta.
Cú liếc đó dọa ta hoảng hốt kinh hồn bạt vía.
“Tỷ đã thấu cạn rồi,” trong chất giọng của tỷ ấy hòa lẫn một nỗi buồn mang mác ưu thương, “Người trong lòng của Dung Hành, hóa ra cũng chính là muội.”
Lời ấy đánh xuống hệt như sấm rền.
Cổ họng ta bị chặn cứng ứ nghẹn.
“Tại sao tỷ lại nghĩ nông cạn tới mức đó?”
Tỷ ấy lau đi khóe mắt ngấn lệ ướt át.
“Trước kia tỷ ngu ngốc trì độn, nào biết tỏ tường sự việc. Một kẻ mừng giận chẳng bao giờ hiện rõ ra nét mặt như chàng, lại luôn vì muội mà động tâm thay đổi. Có giận cũng vì muội, có vui cũng bởi muội.”
“Muội có hay biết chăng, thuở đó tỷ dẫn muội theo gặp chàng, lúc thấy bóng muội, môi chàng vẫn luôn treo sẵn ý cười.”
“Mới mấy hôm trước, tỷ bảo muội đang ngóng chờ ý trung nhân, sắc mặt chàng bỗng dưng biến dạng dị kỳ. Tỷ có thể nhìn thấu tâm tư đó, một vẻ mây mù vây kín, khó bề tin nổi.”
“Toàn bộ kinh thành ai mà chẳng biết, Tiết Thế tử và Thái tử khôn lớn bên nhau từ nhỏ, tình thâm tựa thủ túc. Ấy thế mà chỉ vì Thế tử muốn tiễn muội một đoạn, chàng lại vô cớ giẫm đạp thể diện của biểu đệ không thương tiếc.”
“Vài tháng qua chàng quả thực tỏ vẻ gai mắt với muội. Thế nhưng trong đôi mắt chàng, bóng hình muội vẫn còn đó. Chàng dám ở trước mặt Hoàng hậu buông lời sỉ nhục, rủa muội trèo cao vin cành quyền quý. Nhưng dẫu thế, trước đây ngài ấy có bao giờ rảnh rỗi đoái hoài chuyện Hoàng hậu đang đàm luận cùng nữ quyến nhà nào…”
Ta ngồi đó ngu ngơ ngây dại, ngắm nhìn đôi mắt sầu bi thống khổ của tỷ ấy. Chỉ thấy ngực trái nghẹn đắng, giống hệt một vùng sương mù đặc quánh mây đen ngưng tụ. Không khí quanh đây trở nên ẩm ướt, khó bề hô hấp lấy dưỡng khí.
“Muội xin lỗi, tỷ tỷ.”
Tỷ ấy vừa cười mỉm vừa để vuột giọt nước mắt rơi lã chã.
“Tỷ đâu trách cứ muội, tỷ chỉ nhắc muội biết, và để cảnh tỉnh chính mình mà thôi.”
Ta gối đầu lên đùi tỷ ấy, hốc mắt cũng theo đó đỏ hoe cay xè.
Chóp mũi ta bỗng bị tỷ ấy nhấc lên, vuốt thẳng thớm búi tóc.
“Đầu tóc chải chuốt gọn gàng rồi, lát nữa còn phải dự yến tiệc nữa.”
11
Trưởng tỷ được Hoàng hậu triệu kiến.
Ngay trước thềm yến tiệc, tỷ ấy đã bị ma ma dẫn đi thỉnh an.
Ta vừa bước tới cổng cung viện, bèn nối gót đi theo lưng một cung nữ. Cung đạo uốn lượn thênh thang, rẽ qua con đường nhỏ tăm tối, ngoằn ngoèo hiểm hóc khôn lường.
“Đường này đâu phải lối tới Hậu cung.”
Ta sững sờ chôn chân.
Khúc đường này, kiếp trước ta đã mòn gót đi về hàng trăm lần, nhắm mắt xuôi tay cũng thông thuộc rành rẽ.
Cung nữ nghẹn họng im lìm, khựng lại nửa nhịp, mới thỏ thẻ nhả chữ:
“Là Thái tử Điện hạ phân phó.”
Ta xoay phắt người cứng đờ, va sầm vào khuôn ngực vững chãi phía sau.
Cổ tay bỗng chốc bị nắm chặt hãm lại.
Dư vị vừa quen thuộc vừa đáng sợ.
Người cầm bút quanh năm lướt trên giấy, đệm ngón tay luôn vương lại tầng chai sần, chạm đến da thịt nhói đau ráp rợn nhạt nhòa.
Ta bị người kéo vào một khe giả sơn.