Chương 4 - Số Phận Định Mệnh Của Một Tấm Mộc
Ta nói lời đa tạ chàng.
Chàng cũng chỉ mỉm cười.
“Muội là muội muội của nàng ấy, ta dĩ nhiên phải trông nom nhiều hơn.”
Nào ai ngờ. Cưới lầm người rồi, chàng lại biến thành cái bộ dạng đáng sợ nhường ấy.
Ta xoay đầu lại, lẳng lặng ngắm nhìn trưởng tỷ, hồi lâu sau mới khàn giọng cất lời.
“Điện hạ chàng… ”
“Sẽ trở thành tỷ phu của muội sao?”
Cơn gió lùa qua bức rèm xe ngựa. Tỷ ấy đưa tay vuốt lại những sợi tóc tơ bay lòa xòa, cụp mắt mỉm cười e thẹn.
“Ừm.”
Ta nhắm nghiền hai mắt.
“Tỷ tỷ, tỷ sẽ thấy vui vẻ chứ?”
“Tỷ…” Tỷ ấy lại do dự, âm điệu nhỏ dần, “Thực ra tỷ trì hoãn lâu như vậy, chẳng qua là vì sợ hãi. Sợ chàng ấy ngày sau sẽ có tam cung lục viện, sợ tỷ chẳng kham nổi những dối trá lọc lừa bóp nghẹt tâm can, không biết có nên bước vào Đông cung hay chăng. Tỷ rất mến mộ chàng ấy, khi ở cạnh bên nhau, hẳn là vui vẻ.”
Tỷ ấy bao giờ cũng có muôn vàn mối bận tâm lo lắng.
Tam cung lục viện, Dung Hành không hề có. Chàng không nạp thê thiếp. Đối với ta còn có thể như vậy, hà cớ gì lại chẳng làm được thế với người đặt trên đầu quả tim chứ?
Nhưng ta lại chẳng thể thốt ra lấy một lời an ủi.
Chẳng thể nói về tiền kiếp, cũng chẳng dám chắc về những biến số đổi thay.
Trưởng tỷ vuốt phẳng hàng lông mày đang cau chặt của ta.
“Được rồi.”
“Gần đây muội làm sao mà cứ ủ rũ chau mày suốt vậy? Cũng đã lâu lắm rồi muội chẳng chịu bày tỏ tâm sự cùng tỷ nữa.”
“Muội có ý trung nhân rồi sao?”
Ta đáp.
“Có lẽ là có rồi.”
Cách trả lời này lại chọc cười tỷ ấy.
Tỷ ấy dùng ống tay áo che đi bờ môi, cười mất một chặp.
“Vì sao lại nói thế?”
Nhớ lại mới nãy.
Sau khi Dung Hành rời đi.
Hoàng hậu đã an ủi ta một hồi lâu.
Cả kiếp trước lẫn kiếp này, bà đều rất đỗi yêu mến ta.
Nói đến cuối cùng, bà cất giọng.
“Thái tử coi như không có duyên phận với con rồi. Chẳng hay chất nhi của bổn cung, liệu có được cái diễm phúc ấy chăng?”
Bà ra hiệu cho ta nhìn về phía thiếu niên ở đằng xa.
Chàng tựa như Dao lâm ngọc thụ, tiêu sái thoát tục, cách biệt cõi hồng trần.
Đó chính là Thế tử Tiết Dạng.
06
Từ lúc ở trong cung về, trưởng tỷ cũng không chịu đi gặp Dung Hành.
Tỷ ấy nghĩ đi nghĩ lại, chẳng muốn người ngoài bàn tán mình là một nữ tử không biết giữ mồm giữ miệng, chỉ rụt rè viết thư cho chàng.
Ta có thể thấu cảm được.
Tỷ ấy là đích trưởng nữ, vì phải làm tấm gương sáng, xưa nay luôn bị phép tắc lễ nghi trói buộc, đến nay đã rất khó để vùng vẫy thoát ra.
Những phong thư đó đều phải qua tay ta, gửi cho Tiết Dạng, rồi từ Tiết Dạng chuyển tay tới Dung Hành.
Mối hôn sự giữa ta và chàng là do Hoàng hậu nương nương tác hợp dọn đường.
Ta vốn chẳng thèm đếm xỉa gì ba cái chuyện thanh danh, nên chưa từng kiêng dè tị hiềm.
Lâu dần quen biết, chúng ta xem như đã vô cùng thân thuộc.
Tiết Dạng là võ tướng thiếu niên.
Lúc ở ngoài cung, chàng luôn giữ tư thế nghiêm trang cẩn mật đè lấy chuôi kiếm đeo bên hông, rất hiếm khi nói chuyện, trông dáng dấp cực kỳ thâm trầm ổn trọng.
Chàng nhỏ hơn Dung Hành vài tuổi, vẫn chưa đến kỳ đội mũ gia quan.
Lần nào nhận thư.
Chàng cũng mang cho ta dăm ba món đồ.
Có một dạo, đó là một nhành hoa Xoan đẹp tựa sương mờ khói tỏa.
Hoa Xoan thường mọc ở vùng Giang Nam, kinh thành cực kỳ hiếm gặp.
“Ta nghĩ nàng sẽ thích, nên tiện tay hái lấy một cành.”
Ta ngửi hương hoa phảng phất, đưa mắt nhìn chàng cười khẽ.
“Ta biết, loài hoa này mọc cao lắm, ta phải ngửa đầu lên mới nhìn thấy được.”
Tiết Dạng đưa tay lên, dùng mu bàn tay che lấp đi đôi mắt, vành tai chàng đã đỏ bừng lên một mảng.
“Ừm.”
Chàng yên tĩnh đến mức nào.
Thế nhưng có một bận nọ, ta bắt gặp chàng đang răn dạy kẻ xấu trên đường phố.
Trưởng tỷ bảo kẻ đó là một tên hoàn khố ác bá khét tiếng xấu xa, chuyên ức hiếp bách tính.