Số Phận Của Thiên Kim Lưu Lạc

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Ta là thiên kim thật lưu lạc bên ngoài.

Cho dù đã được tìm về, ta vẫn chẳng được yêu thương, bị ném về quê nuôi dưỡng.

Mãi đến năm ta mười tám tuổi, thiên kim giả khóc lóc đòi đi tu tiên.

Nhưng số người được đưa tới giới tu tiên vẫn còn thiếu một người.

Thiên kim giả đảo mắt, nói:

“Phụ thân, mẫu thân, chẳng phải tỷ tỷ vẫn đang ở dưới quê sao? Tỷ ấy bằng tuổi con, nhất định cũng có thể được đưa đi kiểm tra linh căn. Như vậy là vừa đủ số người rồi.”

Phụ thân và mẫu thân lập tức sai người đón ta trở về.

Ta mặc một bộ y phục chằng chịt mảnh vá, làn da vàng vọt, mái tóc rối bù, trông chẳng khác nào một kẻ hành khất.

Quanh năm thiếu ăn thiếu mặc khiến toàn thân ta mọc đầy mụn độc, còn tỏa ra mùi hôi khó chịu.

Thiên kim giả bịt mũi, đứng cách ta ba thước, ánh mắt tràn đầy chán ghét.

Phụ thân cũng cố nhịn mùi khó ngửi, hỏi ta:

“Ngươi có bằng lòng đi kiểm tra linh căn, tham gia đại hội tuyển chọn đệ tử tu tiên của Thanh Vân Tông hay không?”

Thiên kim giả cười khẩy:

“Tỷ tỷ không cần lo mình sẽ được chọn đâu. Chẳng qua tỷ chỉ đến cho đủ số, đi qua loa một lượt mà thôi.”

Mẫu thân cũng lên tiếng giễu cợt:

“Nếu không phải Nguyệt Nhi một lòng muốn tu tiên, mà Thanh Vân Tông lại nhất định phải tập hợp đủ bốn mươi chín người, thì sao đến lượt ngươi đi cho đủ số?”

“Sống chẳng khác nào một kẻ hành khất, chúng ta còn ngại mất mặt.”

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...