Chương 1 - Số Phận Của Hai Mẹ Con
Sau khi đích tỷ góa chồng, phu quân bất chấp lời đàm tiếu, đón hai mẹ con tỷ ấy trở về kinh thành.
Hàng xóm bất bình thay ta:
“Bọn họ cùng ra cùng vào, ngay cả đứa trẻ kia cũng gọi phu quân cô là cha.”
Ta mỉm cười giải thích thay chàng:
“Đích tỷ góa chồng, cuộc sống khó khăn, chàng giúp đỡ cũng là lẽ đương nhiên.”
“Đứa trẻ nhớ cha, phu quân cũng không thể không đáp lời. Dù sao cũng không thể khiến một đứa trẻ nhỏ như vậy đau lòng.”
“Không sao đâu.”
Ngay cả khi nữ nhi gặp phu quân trên phố, khóc nháo đòi chạy tới, ta cũng dỗ dành con bé:
“Con nhận nhầm rồi, đó là bá phụ của con.”
Ta dẫn nữ nhi chuẩn bị rời đi.
Phu quân lại dừng trước mặt chúng ta:
“Doanh Doanh, nàng đang nói linh tinh gì vậy?”
1
Ta cũng không ngờ hôm nay Yến Khoảnh Chước lại đi ngang qua cửa nhà.
Niệm Niệm nhìn thấy chàng, lập tức lớn tiếng gọi một câu:
“Cha!”
Ta vội che miệng con bé lại:
“Đó là bá phụ của con.”
“Hai người họ trông giống nhau, con nhận nhầm rồi.”
Không ngờ lại bị Yến Khoảnh Chước nghe thấy.
Chàng cau mày:
“Nàng nói linh tinh gì với con vậy?”
Ta nhẹ giọng giải thích:
“Trên đường có nhiều người như vậy.”
“Các người lại tuyên bố với bên ngoài rằng mình là phu thê.”
“Ta sợ người khác bàn tán Niệm Niệm là con riêng.”
Yến Khoảnh Chước nhíu mày:
“Ta đã giải thích với nàng rồi.”
“Ta sợ ảnh hưởng đến thanh danh của Ngu Phù nên mới nói như vậy.”
“Dù sao chuyện nàng là phu nhân của ta cũng là sự thật. Nàng tranh giành chút thanh danh ấy làm gì?”
Ta mất kiên nhẫn:
“Ta không tranh. Ta chỉ sợ Niệm Niệm bị người khác chỉ trích mà thôi.”
Trong mắt Chung Ngu Phù ngấn lệ, nàng ta tiến tới kéo tay ta:
“Nếu muội muội để bụng, mỗi tháng ta để Khoảnh Chước về nhà thêm vài lần, muội thấy có được không?”
“Nhưng muội cũng biết ta không thể không có Khoảnh Chước. Hiện giờ Khúc Nhi cũng đã coi chàng là cha ruột của mình.”
“Mỗi tháng trở về hai ngày, muội thấy có đủ không?”
Phu quân của ta lại đến lượt một nữ nhân khác sắp xếp.
Nếu là trước kia, nhất định ta đã khóc lóc làm ầm ĩ.
Nhưng hiện giờ ta chỉ cảm thấy chẳng sao cả.
Ta lắc đầu:
“Không cần.”
“Hiện giờ Niệm Niệm cũng không còn cần cha như trước nữa.”
“Trời sắp tối rồi, các người mau về nhà đi.”
Ta vốn tưởng bọn họ sẽ nhanh chóng rời đi.
Không ngờ Yến Khoảnh Chước đột nhiên nắm lấy tay ta, giọng nói đầy hoang mang:
“Doanh Doanh, nàng bị làm sao vậy?”
2
Cho dù ta khuyên thế nào, Yến Khoảnh Chước vẫn nhất quyết ở lại nhà qua đêm:
“Nhất định là vì ta đã quá lâu không ở bên hai mẹ con nàng.”
“Cho nên nàng mới trở nên xa cách với ta.”
Ta cười gượng:
“Hiện giờ ta và Niệm Niệm ở cùng một chỗ, phòng của chàng e rằng chưa được thu dọn.”
Sắc mặt Yến Khoảnh Chước trở nên khó coi:
“Trong nhà thiếu hạ nhân hay sao?”
“Bảo người đi dọn là được.”
Ta im lặng vài nhịp rồi nói:
“Cũng được.”
“Vậy ta sẽ sai người đi mua thêm vài hạ nhân.”
Yến Khoảnh Chước đứng sững tại chỗ.
Cuối cùng chàng cũng nhớ ra, sau khi Chung Ngu Phù trở về kinh thành, nàng ta lấy cớ nhìn vật nhớ người, nhất quyết không chịu về Yến gia.
Nàng ta còn nói muốn dùng những người hầu cũ năm xưa, điều hết toàn bộ hạ nhân trong nhà sang tiểu viện của mình.
Khi ấy, nàng ta nói:
“Trong nhà chỉ có muội muội và Niệm Niệm, cần nhiều người làm gì?”
“Có một hai người hầu hạ là đủ rồi.”
Đến mức khi Niệm Niệm sốt cao, ta lại không tìm được phu xe.
Hai tên nô bộc làm việc nặng còn lại đều uống đến say khướt:
“Đại phu nhân nói rồi, trẻ con vốn rất dễ sinh bệnh.”
“Cố chịu qua là sẽ không sao.”
Sau này, hạ nhân trong nhà đều do ta dùng bạc hồi môn thuê về.
Bọn họ trung thành ngoan ngoãn, chỉ nghe lời một mình ta.
Ta lấy cớ dỗ Niệm Niệm ngủ, phớt lờ vẻ muốn nói lại thôi của Yến Khoảnh Chước, gần như chạy trốn khỏi hoa sảnh.
3
Đêm khuya, Niệm Niệm nằm trên giường, đôi mắt to tròn như quả nho nhìn ta chằm chằm.
Con bé cựa quậy vài cái rồi hỏi:
“Mẫu thân, người hôm nay thật sự là bá phụ sao?”
“Tại sao người ấy lại giống cha như vậy?”
Ta không biết nên trả lời thế nào.
Ta chán ghét Yến Khoảnh Chước là chuyện của ta, nhưng Niệm Niệm vẫn còn nhỏ, cần có cha.
Ta vuốt mái tóc mai mềm mại của con bé:
“Niệm Niệm có nhớ cha không?”
Niệm Niệm trả lời rất nhanh:
“Con không nhớ.”
Ta hơi bất ngờ.
Niệm Niệm bẻ từng ngón tay:
“Cha cướp trang sức của mẫu thân cho bá mẫu, cướp diều của Niệm Niệm cho đường huynh.”
“Lúc Niệm Niệm sốt, là mẫu thân cõng con chạy trong tuyết.”
“Nhưng khi đi ngang qua xe ngựa, con nhìn thấy cha đang ôm đường huynh. Con gọi cha, cha cũng không đáp lại.”
Nước mắt làm nhòe tầm mắt ta.
Khi cõng Niệm Niệm đi tìm đại phu, quả thật ta đã gặp xe ngựa của Yến Khoảnh Chước.
Ta khóc lóc cầu xin chàng đưa Niệm Niệm đến y quán.
Yến Khoảnh Chước mất kiên nhẫn:
“Trước đây mỗi lần ta giúp Ngu Phù, nàng đều khóc lóc, làm loạn rồi đòi sống đòi chết.”
“Bây giờ lại còn lấy đứa trẻ làm cái cớ.”
“Nếu lần này ta đồng ý với nàng, lần sau không biết nàng còn nghĩ ra thủ đoạn gì để chờ ta.”
“Không thể nào. Mau đưa đứa trẻ về nhà đi. Một nữ nhân cứ lộ mặt ngoài đường còn ra thể thống gì!”
Khi ta cõng Niệm Niệm đến được y quán, hai bàn chân đã nứt toác vì lạnh, máu chảy đầm đìa.
Ta cứ tưởng lúc ấy Niệm Niệm đã hôn mê.
Không ngờ con bé đều nghe thấy hết.
Niệm Niệm ôm lấy cổ ta:
“Mẫu thân đừng khóc.”
“Niệm Niệm chỉ cần có mẫu thân là đủ rồi.”
“Trước đây vẫn luôn như vậy, sau này con cũng không cần cha.”
Lúc ấy ta mới phát hiện mình đã khóc đến nước mắt đầy mặt.
Ta giơ tay ôm chặt Niệm Niệm:
“Được, mẫu thân và Niệm Niệm mãi mãi ở bên nhau là đủ rồi.”
4
Dỗ Niệm Niệm ngủ xong thì đã là đêm khuya.
Mệt mỏi và đau buồn đan xen khiến ta ngủ không ngon, vậy mà lại mơ thấy chuyện trước kia.
Ta, Chung Ngu Phù, Yến Khoảnh Chước và huynh trưởng của chàng, bốn người cùng nhau lớn lên.
Từ nhỏ Yến Khoảnh Chước đã thân thiết với Chung Ngu Phù hơn.
Nhưng vào năm ta cập kê, chàng lại chủ động đến cầu thân:
“Ta đã thích nàng từ lâu.”
“Hiện giờ tỷ tỷ của nàng sắp gả cho huynh trưởng ta, chi bằng nàng gả cho ta đi?”
Ta phớt lờ sự mất mát và không cam lòng nơi đáy mắt chàng, cố nén thẹn thùng đồng ý.
Đêm đại hôn, ta bày tỏ lòng mình với chàng:
“Thật ra từ nhỏ ta cũng đã thích chàng.”
“Chuyện chàng đuổi đám lưu manh giúp ta, đến bây giờ ta vẫn còn nhớ.”
“Ta sẽ kính trọng và yêu thương chàng. Sau này chúng ta cùng sống thật tốt.”
Đáp lại ta chỉ là tiếng ngáy của Yến Khoảnh Chước.
Chàng tự chuốc mình say bí tỉ, cứ thế ngủ qua đêm đại hôn.
Ngày hôm sau, chuyện ta không được Yến Khoảnh Chước yêu thích đã truyền đi khắp nơi.
Người ngoài đều nói khi còn ở khuê phòng, ta đã không bằng Chung Ngu Phù.
Cho nên sau khi gả chồng cũng không được phu quân yêu thương.
Ta cố nén tủi thân, ra sức lấy lòng chàng.
Nhưng trái tim Yến Khoảnh Chước mãi mãi hướng về chi trưởng.
Trong cung ban xuống vải thiều, Yến Khoảnh Chước mang sang cho Chung Ngu Phù.
Mẫu thân chàng mua lụa cho hai nàng dâu, Yến Khoảnh Chước cũng vĩnh viễn không cho phép ta chọn trước.
Chàng nói:
“Vốn dĩ nàng đã tầm thường, dùng đồ tốt đến đâu cũng chỉ lãng phí.”
“Chi bằng để lại cho Ngu Phù.”
Chàng không gọi Chung Ngu Phù là tẩu tẩu.
Nơi đầu lưỡi chàng vĩnh viễn chỉ dịu dàng quấn quýt với hai chữ “Ngu Phù”.
Ngày Chung Ngu Phù có thai, chàng như phát điên xông vào phòng, bất chấp đang giữa ban ngày mà đè ta xuống giường.
Ta cầu xin chàng:
“Đừng như vậy, bên ngoài vẫn còn người.”
Hai mắt Yến Khoảnh Chước đỏ ngầu:
“Ngay trong đêm đại hôn, nàng đã không biết xấu hổ mà nói thích một nam nhân.”
“Sau khi thành hôn còn ngày ngày quyến rũ, tự tiến cử chăn gối. Chẳng phải thứ nàng muốn chính là chuyện này sao?”
“Còn giả vờ thanh cao gì nữa?”
Chàng điên cuồng nói:
“Ngu Phù lớn lên cùng chúng ta, dựa vào đâu người nàng chọn lại là đại ca?”
“Nhất định là vì ta từng giúp nàng nên nàng ấy mới không chọn ta. Đồ sao chổi như nàng, sớm biết vậy ta đã để mặc nàng bị đám lưu manh làm nhục.”
“Bây giờ nàng hãy lấy công chuộc tội, mang thai hài tử của ta. Ta không tin nàng ấy có thể không ghen.”
Lúc ấy ta mới hiểu, hóa ra tất cả những gì ta có được đều là vì Chung Ngu Phù.
Yến Khoảnh Chước biết Chung Ngu Phù muốn gả cho huynh trưởng chàng, nên trong cơn tức giận đã cầu cưới ta.
Hiện giờ chàng muốn ta sinh một đứa trẻ, cũng chỉ vì muốn khiến nàng ta ghen.
Ta bất lực nhìn màn trướng lay động, tuyệt vọng nghĩ.
Một đời này của ta.
Thật không đáng.
5
Những ngày sau đó, viện của chi trưởng náo nhiệt thêm một phần.
Yến Khoảnh Chước lại giày vò ta thêm một phần.
Dường như chỉ có dùng cách này, chàng mới hoàn thành được sự trả thù đối với Chung Ngu Phù.
Niệm Niệm chính là có vào thời điểm ấy.
Yến Khoảnh Chước vô cùng chán ghét:
“Mang thai con của một nam nhân không yêu mình mà nàng vẫn có thể cười được.”
“Chung Doanh Doanh, nàng thật không biết xấu hổ.”
Đối mặt với sự sỉ nhục của Yến Khoảnh Chước, ta lại không thể phản bác.
Quả thật ta cần đứa trẻ này.
Một mặt, ta có thể chấm dứt những lần chàng ngày đêm làm nhục ta.
Mặt khác…
Yến gia vẫn luôn có nhiều lời phê phán chuyện ta chưa có thai.
Có đứa trẻ này, nửa đời sau của ta sẽ có chỗ dựa.
Nửa năm sau khi Chung Ngu Phù sinh hạ Yến Khúc, nàng ta theo phu quân được điều đi nhậm chức ở nơi khác.
Ta cũng cố gắng sinh hạ Niệm Niệm.
Con bé trắng trẻo đáng yêu, nhìn thấy ai cũng cười.
Yến Khoảnh Chước thật lòng yêu thương nữ nhi này.
Khi nghỉ lại chính viện, chàng cũng bằng lòng diễn cảnh phụ mẫu yêu thương nhau trước mặt con bé.
Ánh mắt chàng dịu dàng:
“Doanh Doanh, trước đây là ta có lỗi với nàng.”
“Sau này chúng ta sẽ sống thật tốt.”
Niệm Niệm nằm trong lòng chàng, một tay kéo ta, một tay kéo cha mình, cười vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện.
Nhìn con bé, lòng ta mềm như nước.
Ta nghĩ, cứ miễn cưỡng sống như vậy cả đời cũng được.
Nhưng ông trời không chiều lòng người, huynh trưởng của Yến Khoảnh Chước đột ngột qua đời.
Yến Khoảnh Chước vượt ngàn dặm, đón hai mẹ con Chung Ngu Phù trở về kinh thành.
Ngày quan tài vào thành, Chung Ngu Phù mặc một thân tang phục, được Yến Khoảnh Chước che chở, khóc đến hoa lê đẫm mưa.
Ánh mắt chàng không còn rơi lên người ta và Niệm Niệm nữa.
Chàng dõng dạc thông báo với ta:
“Sau này Ngu Phù sẽ do ta chăm sóc.”
Cảm nhận được sự vui mừng thầm kín và dục vọng chiếm hữu của Yến Khoảnh Chước, ta hiểu rằng nam nhân này đã hoàn toàn vứt bỏ hai mẹ con ta.
Ta che mắt Niệm Niệm lại, nhẹ nhàng gật đầu:
“Được.”
6
Những ngày không có Yến Khoảnh Chước, ban đầu ta còn hơi không quen.
Nhưng sau khi quen rồi, ta lại cảm thấy có thêm một người chỉ khiến mình vướng tay vướng chân.
Sáng sớm hôm sau, Niệm Niệm đã như một chú chim nhỏ quấn lấy ta, nằng nặc đòi buổi trưa ra ngoài.
Ta cưng chiều xoa đầu con bé:
“Được, vậy chúng ta ra ngoài ăn.”
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói:
“Hai mẹ con đang nói gì vậy?”
Bóng dáng Yến Khoảnh Chước xuất hiện ngoài cửa viện.
Ta và Niệm Niệm đồng thời im bặt.
Dường như Yến Khoảnh Chước không nhận ra điều bất thường, chàng ngồi xổm trước mặt Niệm Niệm:
“Niệm Niệm đang nói gì với mẫu thân vậy? Cũng nói cho cha nghe đi.”
“Sáng sớm cha đã đi mua bánh hoa quế cho Niệm Niệm.”