Năm thứ năm sau khi bị anh trai đuổi khỏi nhà họ Lục, số dư WeChat của tôi chỉ còn 28,2 tệ.
Tôi mua một phần malatang, số tiền còn lại vừa đủ để đi một chuyến xe buýt giá hai tệ, sau đó mua một bó hoa cúc giá 9,9 tệ đến nghĩa trang thăm mẹ lần cuối.
Sở dĩ tôi phải tính toán chi li như vậy là vì tôi mắc một căn bệnh.
Một căn bệnh mà chỉ cần tiêu hết tiền, tôi sẽ lập tức chết đi.
Cho dù rơi vào lúc nghèo khó nhất, trong tài khoản của tôi cũng phải giữ lại một xu để bảo toàn tính mạng.
Ngày đầu tiên tôi được đón về nhà họ Lục, Tập đoàn Lục Thị đã gặp phải đòn tấn công nghiêm trọng, dòng vốn bị đứt gãy.
Thiên kim giả Lục Ninh Hi lấy lý do quản lý việc nhà, yêu cầu tôi giao nộp toàn bộ tiền tiêu vặt.
Tôi chỉ giữ lại một tệ, vậy mà Lục Ninh Hi lại chạy đến mách anh trai rằng tôi lén giấu tiền riêng.
Lục Cận Ngôn không chịu nghe tôi giải thích, tức giận đuổi tôi khỏi nhà họ Lục, khiến tôi thậm chí còn không được gặp mẹ lần cuối.
“Đến cả Ninh Hi cũng đóng góp toàn bộ tiền tiết kiệm, vậy mà đứa em gái ruột như em lại ích kỷ như thế, thật sự khiến anh quá thất vọng!”
“Nếu em không coi người nhà họ Lục là người một nhà, vậy thì cứ thử xem không có nhà họ Lục, em có thể sống được bao lâu! Cút đi! Bao giờ biết mình sai thì hãy quay về!”
Năm năm rời khỏi nhà, tất cả công việc của tôi đều bị anh trai phá hỏng.
Tôi chỉ có thể dựa vào việc làm thuê lặt vặt và nhặt phế liệu để sống qua ngày.
Ăn gió nằm sương, cơ thể tôi ngày một suy kiệt.
Bác sĩ nói tôi nhiều nhất cũng chỉ sống được thêm hai tuần.
Tôi nhìn số dư 28,2 tệ trong WeChat, từ chối yêu cầu điều trị của bác sĩ.
Chút tiền này đã không đủ để giúp tôi sống qua hai tuần nữa.
Nhưng nó đủ để tôi hoàn thành hai tâm nguyện cuối cùng, sau đó chết đi mà không phải chịu đau đớn.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận