Chương 4 - Số Chín Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

[Dù sao cô ấy cũng là bà Lục, sau này gặp nhau em nhường cô ấy một chút.]

Kéo lên trên nữa là lời anh bảo tôi tự quay về.

Ngón tay anh dừng trong ô nhập tin nhắn.

[Ngày mai anh đến Singapore tìm em.]

Tin nhắn không gửi được.

Trên màn hình xuất hiện một dấu chấm than đỏ.

[Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận.]

Anh nhìn chằm chằm dấu chấm than ấy.

Tin nhắn cuối cùng trong nhóm chat vẫn dừng ở đó.

[Tôi cược nửa tháng.]

Anh quay lại giao diện nhóm chat, giải tán nhóm.

Sau đó ghim thông tin chuyến bay đến Singapore lên đầu.

Chương 6

Ngày hôm sau, Lục Trầm Chu vừa đi đến cửa lên máy bay thì Thẩm Gia Ninh đuổi tới.

“Hôm nay anh không được đi.”

Anh không dừng bước.

“Tránh ra.”

Thẩm Gia Ninh túm lấy cánh tay anh.

“Công ty thì sao? Nhà họ Lục thì sao?”

“Hôm qua tất cả mọi người đều biết em mang thai, bây giờ anh bỏ em lại để đi đuổi theo Lâm Tri Ý, người ta sẽ nhìn em thế nào?”

Anh rút tay về.

“Bác sĩ và các lần kiểm tra sau đó đều đã sắp xếp xong.”

“Chuyện đứa bé, anh sẽ chịu trách nhiệm.”

Sắc mặt cô ta lập tức trở nên khó coi.

“Chịu trách nhiệm?”

“Hôm qua lúc nhận kết quả kiểm tra, rõ ràng thái độ của anh không phải như vậy.”

“Bây giờ Lâm Tri Ý vừa đi, anh chỉ còn lại một câu chịu trách nhiệm?”

Anh cúi đầu nhìn giờ.

“Còn chuyện gì nữa không?”

Cô ta hoàn toàn nổi giận.

“Ai cần anh chịu trách nhiệm?”

“Đứa bé vốn đâu phải con anh——”

Lời vừa nói ra lập tức im bặt.

Anh ngước mắt lên.

Sắc máu trên mặt cô ta nhanh chóng biến mất.

Trợ lý đứng bên cạnh cũng cứng đờ.

Vài giây sau, anh nhìn trợ lý.

“Của cậu?”

Trợ lý không trả lời.

“Nói đi.”

Im lặng một lát, trợ lý cúi đầu.

“Phải.”

Cô ta đột ngột quay người.

“Ai bảo anh thừa nhận!”

Nhưng Lục Trầm Chu chỉ nhìn cô ta.

“Vậy là cô mang con của cậu ta, rồi để tôi đi khám thai cùng cô.”

“Còn lấy đứa bé này ra ép Tri Ý rút lại bằng chứng.”

Mặt cô ta đỏ bừng, nhưng rất nhanh sự hoảng loạn trong mắt dần biến mất.

“Đúng.”

Cô ta bỗng bật cười.

“Tôi lừa anh một lần thôi mà anh đã không chịu nổi rồi sao?”

“Lâm Tri Ý bị anh lừa suốt ba năm.”

“Anh giấu cô ấy cưới tôi, rồi vẫn tiếp tục yêu đương với cô ấy.”

“Bảy ngày trước, cô ấy ngồi ở bên kia đường chờ anh về ăn mừng dự án được thông qua chính miệng anh nói: ‘Cứ để cô ấy đợi.’”

“Tối qua lúc cháy, người đẩy cô ấy ra cũng là anh.”

Sắc mặt anh thay đổi, anh hạ giọng:

“Đủ rồi.”

“Thế này đã đủ rồi sao?”

Thẩm Gia Ninh đỏ mắt nhìn anh.

“Tôi lừa anh chuyện một đứa bé, anh đã chẳng muốn nghe tôi giải thích lấy một câu.”

“Vậy sau khi cô ấy biết sự thật, dựa vào đâu cô ấy còn phải nghe anh giải thích?”

Anh không nói gì.

Rất lâu sau mới hỏi:

“Tại sao cô đưa cô ấy đến căn phòng theo dõi?”

Cô ta im lặng vài giây.

“Bởi vì anh thật sự yêu cô ấy rồi.”

“Ban đầu tôi cũng tưởng anh chỉ thua cược, chơi chán rồi tự nhiên sẽ chia tay.”

“Nhưng sau đó anh cưới tôi mà vẫn không chịu buông cô ấy.”

“Tôi có được thân phận bà Lục thì có tác dụng gì?”

“Nơi anh trở về mỗi ngày vẫn là chỗ cô ấy.”

“Cô ấy ngay cả thân phận thật và chuyện kết hôn của anh cũng không biết, vậy mà bị các người nhìn suốt ba năm.”

Cô ta nhìn chằm chằm Lục Trầm Chu.

“Cho nên tôi đưa chìa khóa cho cô ấy.”

“Những bằng chứng tôi cho cô ấy xem đều là thật.”

Hàm anh siết chặt.

Nhưng cô ta vẫn không dừng lại.

“Sau này anh hối hận, nhưng anh đã nói sự thật với cô ấy chưa?”

“Đã ly hôn với tôi chưa?”

“Hôm qua chẳng phải anh vẫn muốn cô ấy nhường dự án của mình cho tôi sao?”

Thông báo lên máy bay lại vang lên.

Anh cầm hành lý.

Sắc mặt cô ta thay đổi.

“Anh vẫn muốn đi?”

Anh không trả lời.

Cô ta đuổi theo, túm lấy tay áo anh.

“Lục Trầm Chu!”

“Anh đuổi theo thì có thể làm được gì?”

“Mỗi một chuyện cô ấy biết bây giờ đều do chính tay anh làm!”

Anh khựng lại một thoáng.

Sau đó gỡ tay cô ta ra, đưa thẻ lên máy bay cho nhân viên.

Cô ta đứng nguyên tại chỗ.

Cho đến khi cửa lên máy bay từ từ đóng lại, anh cũng không quay đầu thêm lần nào.

Chương 7

Sau khi máy bay hạ cánh, Lục Trầm Chu đi thẳng đến phòng thí nghiệm nước ngoài của Khải Hành.

Nhân viên lễ tân kiểm tra thông tin xong rồi lắc đầu.

“Hôm nay cô Lâm không tiếp khách.”

“Nói với cô ấy tôi họ Lục.”

“Cô Lâm đã biết ngài đến.”

Anh dừng lại vài giây.

“Cô ấy nói gì?”

“Chuyện liên quan đến dự án, xin trực tiếp liên hệ với luật sư của cô ấy.”

Anh không đi.

Màn hình điện tử ở một bên đại sảnh đang phát danh sách những nghiên cứu viên mới gia nhập năm nay.

Rất nhanh xuất hiện tên tôi.

[Người phụ trách dự án Trung tâm Nghiên cứu Phát triển Hải ngoại: Lâm Tri Ý.]

Ánh mắt anh dừng trên màn hình điện tử.

Vài ngày trước ở Hội nghị Đông Hải, chính tay anh đã cho người làm một tấm thẻ khác cho tôi.

[Người đi cùng Thịnh Xuyên: Lâm Tri Ý.]

Nhân viên bên cạnh thấy anh cứ nhìn mãi, thuận miệng nói:

“Cô Lâm trước đây cũng từng nhận được lời mời của chúng tôi.”

“Lần trước phòng thí nghiệm độc lập và cả đội ngũ đều đã chuẩn bị xong, vậy mà cô ấy vẫn từ chối.”

Anh ngẩng đầu.

“Tại sao?”

“Chuyện này thì tôi không biết.”

Anh bỗng nhớ đến vài tháng trước.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)