Chương 3 - Sinh Ra Để Làm Dâu Hào Môn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mỗi ngày không phải đi dạo phố với chị em thì đi làm đẹp, hoặc ở trong phòng chiếu phim xa hoa của tôi cày phim.

Cố Cảnh Thâm nhìn tôi, ánh mắt càng lúc càng ai oán.

“Vợ à, em không quản các con chút nào sao?”

Tôi đắp mặt nạ, lười biếng lật người:

“Có mẹ ở đó rồi, đến lượt em quản sao?”

Anh thở dài, ghé lại định hôn tôi một cái.

Kết quả vừa chạm vào mặt tôi, đã bị mẹ chồng xông vào vỗ một phát lên lưng.

“Cố Cảnh Thâm! Con làm gì vậy! Không thấy Niệm Niệm đang đắp mặt nạ à? Mặt nạ một vạn tệ một miếng, bị con hôn hỏng rồi con đền nổi không?”

Cố Cảnh Thâm: “…”

Anh tủi thân nhìn tôi.

Tôi làm mặt quỷ với anh, tỏ vẻ lực bất tòng tâm.

Hết cách, ai bảo mẹ bây giờ là fan số một của tôi chứ.

Dưới sự bảo vệ của mẹ chồng, tôi và Cố Cảnh Thâm đã ngủ riêng phòng gần một năm.

Anh phản đối vô số lần, đều bị mẹ chồng lấy lý do “sức khỏe Niệm Niệm quan trọng” mà vô tình bác bỏ.

Nhìn bóng lưng cô đơn mỗi ngày một mình phòng không của anh, thỉnh thoảng trong lòng tôi cũng có chút đồng tình.

Nhưng đồng tình thì đồng tình, mùi vị của tự do thật sự quá thơm.

Chương 5

Hôm đó, tôi cảm thấy cơ thể hơi khó chịu, lúc nào cũng buồn ngủ, còn đặc biệt thèm đồ chua.

Một dự cảm không lành nổi lên trong lòng tôi.

Tôi lén đến tiệm thuốc mua một que thử thai.

Khi nhìn thấy hai vạch đỏ chói kia, tay tôi run đến mức suýt ném que thử đi.

Không phải chứ…

Lại trúng rồi?

Thể chất này của tôi là cá chép chuyển kiếp sao?

Tôi cầm que thử thai, trong lòng tính toán lần này nên xin mẹ chồng phần thưởng gì.

Đảo tư nhân hay du thuyền đây?

Tôi vui vẻ đi đến phòng khách, chuẩn bị công bố tin tốt này.

Trong phòng khách, một mảnh hỗn loạn.

Con cả Cố Thừa Đông đang cầm bút lông dầu, sáng tác đầy đam mê trên chiếc sofa da thật trị giá bạc triệu.

Con thứ hai Cố Thừa Nam buộc chiếc khăn lụa phiên bản giới hạn của mẹ chồng lên đầu, cosplay hải tặc, vung cây chổi lông gà đuổi mèo chạy khắp nhà.

Con thứ ba Cố Thừa Tây không biết lôi đâu ra một túi bột mì, làm cả người nó và sàn nhà trắng xóa, như người tuyết vừa được vớt ra từ thùng bột.

Con thứ tư Cố Thừa Bắc đang ôm chân mẹ chồng, nước mắt nước mũi tèm lem, nhất quyết đòi cưỡi ngựa.

Còn mẹ chồng tôn quý của tôi thì đang nằm vật hình chữ “đại” trên sofa, hai mắt vô thần nhìn trần nhà, miệng lẩm bẩm:

“Tôi là ai… tôi đang ở đâu… tại sao tôi lại sinh con trai…”

Nhìn cảnh tượng thảm khốc này, tôi đột nhiên cảm thấy que thử thai trong tay hơi phỏng.

“Mẹ…”

Tôi dè dặt mở miệng.

Mẹ chồng chậm rãi quay đầu, nhìn thấy tôi, ánh mắt mới khôi phục chút thần thái.

“Niệm Niệm à, con đi dạo phố về rồi sao? Mau, mau ngồi xuống nghỉ đi.”

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa que thử thai qua.

“Mẹ, mẹ xem…”

Mẹ chồng nhận lấy que thử, nhìn thoáng qua ban đầu còn chưa phản ứng kịp.

“Cái gì đây? Nhiệt kế à?”

“Mẹ, là que thử thai.”

Tôi nhỏ giọng nhắc.

Mẹ chồng sững người.

Bà cúi đầu nhìn lại, sau đó đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt quét qua quét lại giữa cái bụng còn phẳng của tôi và bốn tiểu ma vương trong phòng khách.

Sắc mặt bà chuyển biến bằng tốc độ mắt thường cũng thấy được.

Từ mờ mịt, đến khiếp sợ, rồi đến kinh hoàng.

Đồng tử như trải qua động đất cấp tám.

“Lại… lại có thai rồi?”

Giọng bà run lên.

Tôi gật đầu, vừa định nặn ra một nụ cười tranh công.

Đúng lúc này, Cố Cảnh Thâm vừa tan làm về, mặt mày hớn hở bước vào.

“Vợ ơi, anh về rồi! Hôm nay muốn ăn gì?”

Ánh mắt mẹ chồng như hai thanh kiếm, lập tức khóa chặt vào Cố Cảnh Thâm.

Trong cơ thể mệt mỏi vì trông cháu của bà, dường như lập tức được tiêm vào sức mạnh vô tận.

Bà bật dậy khỏi sofa, bước nhanh đến trước mặt Cố Cảnh Thâm, giơ tay định tát vào gương mặt đẹp trai của anh.

Nhưng tay mới đưa được nửa đường, bà lại cứng rắn dừng lại.

Bà sợ đánh hỏng gương mặt vẫn còn có thể ra ngoài kiếm tiền này.

Thế là bà đổi chiến lược, túm lấy cổ áo Cố Cảnh Thâm, gào lên kinh thiên động địa:

“Cố Cảnh Thâm! Đồ khốn nạn!”

“Con cút ra ngoài cho mẹ! Cút thật xa vào!”

“Từ hôm nay trở đi, con không được phép lại gần con dâu mẹ nửa bước! Nghe rõ chưa!”

“Đừng hại vợ con nữa!”

Cố Cảnh Thâm bị mắng đến ngơ ngác, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Tôi đứng bên cạnh cũng ngây người.

Kịch bản này… không đúng lắm thì phải!

Phú quý ngập trời đã hứa đâu?

Sao lại thành chồng tôi sắp bị quét ra khỏi nhà rồi?

Chương 6

Cuối cùng Cố Cảnh Thâm vẫn không bị quét ra khỏi nhà, nhưng anh bị đuổi khỏi phòng ngủ chính.

Không, là bị đuổi khỏi tòa nhà chính.

Mẹ chồng ra lệnh một tiếng, quản gia lập tức dẫn hai vệ sĩ, “mời” cả người lẫn hành lý của Cố Cảnh Thâm đến tòa nhà khách độc lập ở sân sau.

Tên gọi mỹ miều là:

“Để thiếu phu nhân yên tâm dưỡng thai, thiếu gia cần tạm thời tránh mặt.”

Cố Cảnh Thâm đứng trên ban công tòa nhà khách, cách một vườn hoa, xa xa nhìn cửa sổ phòng tôi ở tòa nhà chính, ánh mắt thê lương như một bài thơ bi tình.

Tôi nằm bò bên cửa sổ, vừa gặm táo vừa vẫy tay với anh, bày tỏ sự đồng tình.

Nhưng hiển nhiên anh không nhận được tín hiệu của tôi, ngược lại còn tưởng tôi đang khiêu khích.

Thế là một trận “đại chiến trở về phòng” oanh oanh liệt liệt chính thức kéo màn.

Ngày đầu tiên, Cố Cảnh Thâm thử đánh bài tình cảm.

Anh ôm một bó hoa hồng lớn, đứng dưới tòa nhà chính, chuẩn bị tỏ tình sâu sắc với tôi.

Kết quả anh còn chưa đứng vững, trên lầu đã “ào” một tiếng, một chậu nước đổ xuống.

Tưới anh ướt lạnh từ đầu đến chân.

Mẹ chồng cầm chậu rỗng, giọng đầy nội lực hét từ trên lầu xuống:

“Tưới hoa ấy mà! Người già rồi, mắt kém, không thấy bên dưới có người!”

Cố Cảnh Thâm lau nước trên mặt, chật vật vô cùng.

Người làm vườn đang cắt tỉa hoa cỏ trong vườn nhịn cười đến cả người run rẩy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)