Chương 9 - Sinh Nhật Bị Lãng Quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không phải vì tôi là vợ của ai, mẹ của ai, hay bà nội của ai.

Mà là vì chính tôi.

Ba tháng sau, tiếng tăm của tôi lan ra trong giới nhà giàu.

Mấy người bạn thân của Lâm Vũ Tình lần lượt tìm đến tôi, muốn tôi sang nhà họ làm bà vú.

Lịch làm của tôi đã kín đến tận năm sau.

Lâm Vũ Tình còn đăng ký cho tôi một lớp học bồi dưỡng chuyên viên chăm sóc trẻ em cao cấp.

Mỗi tuần hai buổi, tôi đều nghiêm túc nghe giảng, ghi chép.

Những học viên trẻ nhìn thấy tôi đều rất ngạc nhiên.

“Chị, lớn tuổi thế này rồi mà còn đi học ạ?”

“Còn sống thì còn học.”

Tôi thi lấy chứng chỉ, nhận được giấy chứng nhận chuyên viên chăm sóc trẻ em cao cấp.

Lâm Vũ Tình rất vui, còn đặc biệt mời tôi đi ăn một bữa thịnh soạn.

“Bác Trương, bác giỏi quá.”

Tôi nhìn tấm chứng chỉ trong tay, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.

Đây là lần đầu tiên trong sáu mươi năm qua tôi nhận được một tấm chứng chỉ thuộc về chính mình.

Không phải giấy đăng ký kết hôn, không phải giấy khai sinh của con.

Mà là của riêng tôi.

Nửa năm sau, tôi dùng tiền tiết kiệm đặt cọc mua một căn hộ nhỏ ở tỉnh lỵ.

Năm mươi mét vuông, một phòng ngủ một phòng khách, tuy không lớn, nhưng là của tôi.

Trên sổ đỏ viết tên tôi: Trương Tú Lan.

Tôi đứng trong căn nhà mới, nhìn phòng khách trống trơn.

Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rải xuống sàn nhà.

Đột nhiên tôi muốn khóc.

Sáu mươi tuổi, cuối cùng tôi cũng có căn nhà đầu tiên chỉ thuộc về mình.

Điện thoại reo.

Là đoạn video do bà Vương gửi tới.

Trong video, Lý Quốc Phú nằm trên giường, mặt vàng vọt như sáp, gầy đến mức không còn ra hình người.

Ông ta nhìn vào camera, môi mấp máy.

“Bà à, về đi…”

Tôi tắt video, xóa lịch sử trò chuyện.

Sau đó tôi mở cửa sổ, hít sâu một hơi.

Bên ngoài là sự ồn ào của thành phố, là cuộc sống mới.

Một năm sau, tôi về quê làm thủ tục bảo hiểm xã hội.

Đi trong trung tâm thương mại, tôi mặc chiếc áo khoác cashmere mới mua, uốn tóc, trang điểm nhẹ.

Người trong gương mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn.

Hoàn toàn không giống một bà lão sáu mốt tuổi.

“Trương Tú Lan?”

Tôi quay người lại.

Lý Quốc Phú đang đứng trước mặt tôi.

Ông ta mặc một chiếc áo khoác bẩn thỉu, tóc tai rối bù, trên mặt đầy râu ria.

Cả người gầy rộc đi, hốc mắt trũng sâu, xương gò má nhô cao.

Ông ta nhìn tôi, mắt trợn to.

“Bà… bà sao lại…”

Tôi không nói gì, quay người định đi.

Lý Quốc Phú lao tới, nắm lấy cánh tay tôi.

“Bà à, nghe tôi nói…”

“Buông ra.”

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi.”

Nước mắt của Lý Quốc Phú rơi xuống.

“Tiểu Trương lừa hết tiền của tôi rồi bỏ trốn, bây giờ tôi chẳng còn gì cả.”

Tôi lạnh lùng nói: “Đó là do ông đáng đời.”

10

“Bà à, về nhà đi.”

Lý Quốc Phú quỳ xuống, ôm lấy chân tôi.

“Trong nhà không thể thiếu bà được, cháu trai ngày nào cũng khóc đòi bà nội.”

Tôi cúi đầu nhìn ông ta.

Người đàn ông từng chê tôi có mùi già này, giờ đang quỳ trước mặt tôi, khóc như một đứa trẻ.

“Lý Quốc Phú, ông còn nhớ mình đã nói gì không?”

“Tôi…”

“Ông nói tôicó mùi già, ông nói tôi là sao chổi, ông nói tôi là bà quản gia.”

Tôi nói từng chữ từng chữ một.

“Giờ thì ông lại muốn tôi quay về làm bảo mẫu không công à?”

Lý Quốc Phú khóc càng dữ hơn.

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi…”

“Mẹ!”

Lý Dương và Triệu Mẫn chạy tới.

Hai người đều mặt mày tiều tụy, quần áo nhăn nhúm.

Triệu Mẫn nhìn thấy tôi, mắt lập tức đỏ lên.

“Mẹ, mẹ về rồi sao?”

“Tôi không phải mẹ của cô.”

“Mẹ, trước đây là chúng con không đúng.”

Lý Dương quỳ xuống.

“Mẹ về nhà đi, chúng con sẽ dưỡng già cho mẹ.”

Triệu Mẫn cũng quỳ xuống.

“Mẹ, con biết sai rồi, trước đây là do con không hiểu chuyện.”

Tôi nhìn ba người đang quỳ dưới đất.

Lý Quốc Phú, Lý Dương, Triệu Mẫn.

Từng có một thời, họ là tất cả của tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)