Chương 8 - Sính Lễ Hôn Nhân Bị Đánh Cắp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thẩm Độ, hôm đó Hồng Thược nói trước mặt mẹ ngươi rằng thư từ sổ sách bị ẩm hỏng hết, ngươi thật sự tin à?”

Con ngươi Thẩm Độ co rút dữ dội.

Ta cười.

Chiêu dẫn quân vào tròng này, chính là lưỡi dao ta dùng để đẩy ngươi xuống vực sâu.

“Truyền nhân chứng.”

Trung bá khom người bước vào công đường, quỳ xuống mở miệng.

“Lão nô hầu hạ ở Thẩm phủ hai năm. Mấy ngày trước, Thẩm đại nhân ở thư phòng mật đàm với hai vị đại nhân này, hứa cho mỗi người một nghìn lượng, muốn bọn họ ở công đường cắn chết chuyện Tô nương tử thao túng quan viên.”

Thẩm Độ và hai đồng liêu Hàn Lâm viện kia sống chết không nhận, hô to oan uổng.

Ngự sử chủ thẩm xem xong chứng cứ, mày nhíu chặt, chậm chạp không hạ búa.

Một lúc lâu sau, ông ta đặt hồ sơ xuống:

“Chứng cứ còn cần kiểm chứng. Tất cả tạm thời giam giữ, ba ngày sau thẩm lại.”

Tay trong tay áo ta khẽ siết chặt.

18

Đúng lúc này.

Ma ma thân cận bên cạnh Trưởng công chúa chậm rãi bước vào công đường Ngự sử.

Ma ma ánh mắt lạnh nhạt, nhìn quanh công đường, cao giọng mở miệng:

“Khẩu dụ của điện hạ Trưởng công chúa. Chuyện của Tô nương tử, điện hạ đã biết từ lâu.”

“Hôm nay trên công đường, kẻ nào muốn hãm hại Tô nương tử, trước hãy cân nhắc chính mình.”

“Không cần đợi ba ngày nữa, hôm nay cứ thẩm luôn đi!”

Toàn trường yên lặng.

Ma ma nhìn ta một cái, hơi gật đầu, lui sang một bên, không nói thêm nữa.

Ngay trước khi bị áp giải đến đây, ta đã âm thầm sai tâm phúc đến phủ công chúa báo tin.

Ta và Trưởng công chúa, phò mã đã ràng buộc lợi ích, đôi bên cùng có lợi nhiều năm, từ lâu đã có chỗ dựa sâu xa.

Hai đồng liêu Hàn Lâm viện nhìn nhau, run như cầy sấy, phủ phục nhận tội.

Đến đây, kinh đường mộc đập mạnh xuống.

Tuyên án ngay tại công đường.

Thẩm Độ thông đồng khai giả, tham gom tiền riêng, vong ân vu cáo, bại hoại quan phong, tất cả đều là sự thật, giam giữ chờ xét xử.

Hai đồng liêu tạm đình chức chờ xét xử.

Liễu Tích Âm cùng tham gia làm giả, cũng bị điều tra xử lý.

Hai đồng liêu làm chứng giả kia mềm nhũn hai gối, quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.

Tô Chiêu Ninh vô tội được thả.

Sắc mặt Thẩm Độ trắng bệch, quỳ giữa công đường, sống lưng từng tấc từng tấc cong xuống.

Liễu Tích Âm toàn thân run rẩy.

Mẫu thân Thẩm Độ mềm chân, sắc mặt xám xịt.

Ta đứng trên công đường, cúi nhìn Thẩm Độ.

Hắn cược rằng ta là một nữ tử, không chống nổi áp lực quan trường.

Cuối cùng chỉ có thể mềm lòng, ngoan ngoãn gả cho hắn, tiếp tục làm đá lót đường, ngân khố riêng của hắn.

Đáng tiếc, hắn phải thất vọng rồi.

Lần phản kích cuối cùng của hắn vừa hay tự tay đưa chính hắn vào tử cục.

19

Thẩm Độ ngồi bệt trên nền đá xanh, quan bào nhăn nhúm bẩn thỉu.

Ma ma bên cạnh Trưởng công chúa đứng cùng ta trên bậc thềm.

Không lâu sau, Thẩm Độ loạng choạng dịch đến trước mặt ta.

Hắn đứng vững bên chân ta, viền mắt đỏ lên:

“Chiêu Ninh…”

Ta cụp mắt, nhàn nhạt mở miệng.

“Chiêu Ninh cũng là tên ngươi có thể gọi sao?”

Hắn run rẩy cả người, cắn răng, đập mạnh hai gối xuống đất quỳ xuống.

Xung quanh ồ lên.

“Chiêu Ninh! Ta biết sai rồi! Ta bị ma quỷ che mắt, một mực dung túng Tích Âm, chỉ nghĩ nàng ấy cô khổ không nơi nương tựa nên mới chiếu cố nhiều hơn vài phần…”

Hắn khóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt, dùng sức dập đầu từng cái.

“Nàng không thích Tích Âm, ta lập tức đưa nàng ấy đi. Trong lòng ta chỉ có một mình nàng…”

Ta ngồi xổm xuống, túm lấy cổ áo hắn.

Ba năm trước, hắn cũng quỳ xuống rơi lệ như vậy, hứa đời này tuyệt không phụ ta.

Bây giờ vẫn quỳ xuống khóc lóc.

Trước kia là cầu ta bỏ tiền bỏ sức nâng hắn lên cao.

Bây giờ chỉ cầu ta nương tay tha cho hắn một lần.

“Thẩm Độ, ngươi tưởng ta để Trung bá ở lại Thẩm phủ là vì nhớ tình cũ sao? Đó là con mắt ta cài bên cạnh ngươi.”

“Chuyện Vương thị lang tìm tranh là do ta sai người truyền cho ngươi. Người bán tranh giả ở chợ đen cũng là ta sắp xếp.”

“Khoản vay nặng lãi ngươi mượn, người cho vay là do ta tìm.”

“Ngày mẹ ngươi đến gây chuyện, Hồng Thược là do ta sắp đặt.”

“Hôm nay ngươi có thể đứng ở đây tố cáo ta, mỗi bước đều là do ta để ngươi đi.”

“Năm đó chẳng phải ngươi nói nếu phụ ta, sẽ thân bại danh liệt, chết không yên lành sao?”

“Nhưng chỉ khiến ngươi nợ nần chồng chất, nhân mạch đoạn tuyệt, danh tiếng hôi thối, sao đủ được?”

“Ta muốn ngươi từ thám hoa biến thành tù nhân!”

Ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn.

“Ngươi không phải biết sai, ngươi chỉ biết mình xong đời rồi!”

“Thẩm Độ, ngươi biết người và chó khác nhau ở đâu không?”

Hắn ngẩng mặt, đầy vệt nước mắt.

“Chó nuôi quen rồi sẽ trông nhà. Còn ngươi nuôi quen rồi sẽ cắn người.”

Ta xoay người định rời đi.

Sau lưng lại ầm ĩ hỗn loạn.

Không biết Liễu Tích Âm lao tới từ khi nào, nhào đến bên cạnh Thẩm Độ.

“Biểu ca, huynh điên rồi! Rõ ràng là nàng ta cố ý làm khó, hà tất phải hạ mình cầu xin nàng ta như vậy!”

Một tiếng “bốp” giòn vang.

Thẩm Độ giơ tay tát mạnh nàng ta một cái:

“Câm miệng!”

Liễu Tích Âm ôm mặt, mắt đầy vẻ không dám tin:

“Huynh đánh ta?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)