Chương 5 - Sính Lễ Đẫm Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi không nói gì. Anh lên xe cấp cứu rồi vẫn liều mạng vẫy tay với tôi.

“Chờ anh, em nhất định phải chờ anh…”

Tôi mỉm cười, đứng trước cửa khách sạn nhìn xe cấp cứu rời xa.

Anh không biết rằng tôi không muốn chờ nữa.

7

“Thiên Thiên, con thật sự muốn đi sao?”

“Vâng.”

Tôi gật đầu, lần lượt xếp quần áo vào vali.

Mẹ đứng bên cạnh giúp tôi thu dọn:

“Căn nhà này vừa sửa xong, con mới ở được một tháng, thật sự muốn bán sao?”

Tôi ngẩng đầu, nhìn quanh căn hộ bốn phòng ngủ rộng một trăm sáu mươi mét vuông.

Đây là nhà cưới của tôi và Diêu Hải. Tiền đặt cọc do tôi bỏ ra. Diêu Hải muốn trả khoản vay mua nhà, cuối cùng tôi từ chối.

Tôi từng đùa:

“Em không cần anh trả đâu, lỡ sau này chúng ta chia tay thì lại khó tính toán.”

Diêu Hải vì thế còn rất bất mãn, nên đặc biệt để tâm đến việc trang trí nhà cửa.

Chỉ vì một viên gạch, anh có thể chạy khắp thị trường vật liệu xây dựng.

Muốn tìm một bộ đèn treo phù hợp, anh đổi đi đổi lại bảy lần.

Để tôi ở thoải mái, từng chi tiết anh đều tự mình giám sát và thiết kế.

Căn nhà trang trí không thể nói là xa hoa, nhưng từng nơi đều thể hiện tâm huyết.

Tôi từng cho rằng đây sẽ là tổ ấm tình yêu của chúng tôi, là khởi đầu cho hạnh phúc.

Nhưng cuối cùng, nơi này lại trở thành mồ chôn tôi.

Tôi dời mắt khỏi cây chanh ngoài ban công.

“Cha mẹ, con đã nộp đơn nghỉ việc ở công ty rồi, vé máy bay cũng đặt xong. Sau này con sẽ không quay lại nữa.”

“Thiên Thiên, trong lòng Tiểu Hải vẫn có con, chỉ là mẹ nó hơi…”

“Mẹ, con chưa từng phủ nhận tình yêu của anh ấy. Nhưng sự do dự của anh ấy khiến con hiểu rằng có vài thứ không cần phải cố chấp nữa.”

Cha mẹ không nói thêm.

Hai người cùng tôi dọn dẹp lại căn nhà. Tôi tháo từng tấm ảnh chung trên tường xuống, ném toàn bộ vào thùng rác.

Năm giờ chiều, môi giới bất động sản tới, tôi giao chìa khóa cho cô ấy.

Trên đường cùng cha mẹ ra sân bay.

Điện thoại liên tục vang lên, toàn là tin nhắn của Diêu Hải.

“Về nhà chưa?”

“Thấy tin thì trả lời anh.”

“Mẹ anh vào phòng cấp cứu rồi, bác sĩ nói không có vấn đề gì, chỉ là huyết áp hơi cao.”

“Em đừng lo.”

“Đợi anh xử lý xong sẽ tới tìm em.”

“Chuyện sính lễ… sau này anh sẽ giải thích cho em.”

“Em chờ anh.”

Tôi liếc qua rồi trực tiếp chặn số.

Sau khi sống lại, tôi từng vô số lần tự nhủ rằng lần này nhất định phải giữ lấy anh.

Nhưng tôi đã cố gắng, đã giãy giụa. Cho dù tôi đã bày sự thật ngay trước mặt anh, anh vẫn lựa chọn làm ngơ, giống như kiếp trước cái chết của tôi kỳ lạ đến vậy mà anh vẫn dễ dàng tin lời dối trá của Kim Thải Lan.

Nếu đã như vậy, cần gì phải cưỡng cầu.

“Thiên Thiên.”

Mẹ đưa cho tôi một tờ khăn giấy.

Tôi cười nhận lấy:

“Mẹ, con không sao.”

Tôi nhìn cha mẹ. Kiếp này, tôi phải bảo vệ cha mẹ thật tốt, cũng phải bảo vệ chính mình.

8

Diêu Hải gửi cho tôi vô số tin nhắn.

Nhưng không nhận được một lời hồi đáp.

Anh thử gọi điện cho tôi, tôi cũng không nghe.

Anh đi đi lại lại trong phòng bệnh, do dự hồi lâu rồi đột nhiên nói:

“Mẹ, con về trước một chuyến, không liên lạc được với Thiên Thiên!”

“Đứng lại cho mẹ!”

Kim Thải Lan quát lớn:

“Con định làm gì? Con thật sự muốn đi ở rể sao!”

“Con là con trưởng nhà họ Diêu. Nếu con đi ở rể, sau này nhà họ Diêu còn mặt mũi nào nữa!”

Bước chân Diêu Hải khựng lại:

“Mặt mũi?! Mẹ! Nếu mẹ không lấy tiền đưa cho Diêu Lãng tiêu, đám cưới có thành ra thế này không!”

“Diêu Lãng là em ruột con! Mẹ có thể không lo cho nó sao!”

“Đây là lần thứ mấy rồi? Con đã trả thay nó bao nhiêu tiền rồi!”

Lúc này Diêu Lãng lại như người không liên quan, vừa ăn mì gói vừa nói:

“Anh! Em cũng đâu còn cách nào. Người ta đòi nợ đến tận nhà rồi, nói lần này em không trả thì sẽ tới đám cưới anh làm loạn! Em cũng không muốn đám cưới anh mất mặt mà?”

“Cho nên hai người lấy tiền sính lễ của con cho Thiên Thiên đi trả nợ!”

“Thôi được rồi! Chuyện xấu trong nhà không nên nói ra ngoài, con nói lớn thế làm gì!”

Kim Thải Lan biết mình đuối lý, vội ra mặt hòa giải.

“Con cũng biết là chuyện xấu trong nhà à! Lần trước mẹ lấy tiền đặt cọc mua nhà của con cũng là để trả nợ cho nó đúng không? Con còn phải lừa Thiên Thiên là dùng tiền mua xe cho mẹ! Số tiền đó vừa đem trả nợ chưa đầy một tuần, cậu lại thua sạch! Để lấp khoản nợ cho cậu, tôi còn phải lừa Thiên Thiên rằng cậu lái xe đâm người!”

“Anh… em cũng đâu còn cách nào!”

Diêu Lãng lấy lòng, nắm tay Diêu Hải.

Diêu Hải hất mạnh tay cậu ta ra:

“Tôi nói cho hai người biết, đây là lần cuối. Còn lần sau nữa, tôi trực tiếp ở rể, con cái cũng mang họ Tô!”

“Được rồi.”

Kim Thải Lan dịu giọng khuyên nhủ:

“Nhưng mẹ nói thật, con thương lượng với vợ con đi. Một triệu hai trăm nghìn thật sự quá nhiều. Tám trăm tám mươi nghìn, xem nó có đồng ý không.”

“Mẹ thấy nó chắc vẫn thương lượng được. Dù sao mẹ vừa nói hủy đám cưới, nó đã sốt ruột đến mức muốn con ở rể rồi.”

Kim Thải Lan chớp mắt với Diêu Hải, sắc mặt anh lập tức trầm xuống:

“Chuyện này không thương lượng! Đây là lời hứa của con với cô ấy!”

Kim Thải Lan tặc lưỡi:

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng