Chương 10 - Sau khi điểm thi đại học, phát hiện sự thật bất ngờ từ crush
Đứng dưới tán cây ngô đồng, xung quanh toàn là các tân sinh viên kéo hành lý và các bậc phụ huynh giơ điện thoại lên chụp ảnh.
Tiết học chuyên ngành đầu tiên là Dẫn luận Vật lý.
Phòng học bậc thang rất lớn, ngồi hơn hai trăm người, giáo sư là một người đàn ông trung niên tóc hoa râm, đeo kính gọng vàng, nói chuyện với tốc độ rất chậm.
Ông viết một dòng chữ lên bảng đen.
Công thức suy luận cơ bản của tần số cộng hưởng.
Tôi nhìn chằm chằm vào những ký tự đó, f₀ bằng một phần hai pi nhân với LC mũ trừ một phần hai.
Thật quen thuộc.
Buổi tối tự học hồi học kỳ hai năm lớp 11, tôi đã từng dùng giấy nháp suy luận công thức này cho Hạ Châu, đến dòng cuối cùng, ngòi bút khựng lại, xui rủi thế nào lại viết thêm một câu tiếng Anh.
“Tớ nghĩ chúng ta có thể sẽ cộng hưởng ở cùng một tần số.”
Sau này, tờ giấy nháp đó bị bọn họ chụp lại phóng to, truyền tay nhau cười cợt trong nhóm lớp.
Lâm Lạc Lạc nói: “Cô ta tưởng mình đang làm thơ đấy.”
Giáo sư trên bục giảng dừng tay, đẩy gọng kính.
“Trong Vật lý có một khái niệm rất dễ bị hiểu lầm, đó là cộng hưởng.”
“Rất nhiều người cho rằng chìa khoá của cộng hưởng là phải tìm được một vật thể khác có cùng tần số. Nhưng thực tế, cộng hưởng có một điều kiện tiên quyết.”
Ông gõ gõ vào công thức trên bảng đen.
“Bản thân em trước tiên phải là một nguồn dao động ổn định. Em phải có tần số riêng của mình. Một sợi dây lỏng lẻo sẽ không thể tạo ra sự cộng hưởng với bất cứ thứ gì.”
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, rọi lên cuốn sổ tay mở sẵn trước mặt tôi.
Trang giấy trắng tinh, chưa viết một chữ nào.
Tôi vặn nắp bút, nắn nót viết một dòng chữ lên hàng đầu tiên của trang thứ nhất.
Viết xong, tôi đóng nắp bút lại, đẩy cuốn sổ sang một bên rồi ngẩng đầu lên.
Giáo sư đã chuyển sang trang slide tiếp theo, bắt đầu giảng về mối quan hệ giữa biên độ dao động và tỷ số cản.
Bạn ngồi cùng bàn là một cô gái đeo kính gọng tròn, lén lút nghiêng đầu ngó sổ tay của tôi, nhỏ giọng thì thầm: “Mới tiết đầu tiên mà cậu đã viết cảm nghĩ rồi à?”
Tôi nhìn cậu ấy: “Không phải cảm nghĩ.”
“Thế viết cái gì?”
“Ghi chú. Để nhắc nhở bản thân.”
Cô bạn tò mò rướn cổ qua nhìn thấy dòng chữ trên sổ thì đọc nhẩm thành tiếng,
“Tiền đề của cộng hưởng, là phải có tần số của riêng mình trước đã.”
Cậu ấy chớp mắt: “Ngầu đấy.”
Giáo sư trên bục gõ xuống bàn: “Các bạn ngồi dãy sau, có vấn đề gì thì hết giờ lên tìm tôi nhé.”
Tôi và cô bạn cùng bàn đồng loạt rụt cổ lại, nhìn nhau mỉm cười nín lặng.
Những công thức trên bục lặng lẽ nằm đó dưới ánh đèn huỳnh quang, giống hệt những gì tôi đã viết trên tờ giấy nháp năm lớp 11.
Nhưng người cầm bút viết nên chúng, đã không còn như xưa nữa.
Tiếng chuông tan học vang lên, cô bạn cùng bàn vừa thu dọn sách vở vừa tiện miệng hỏi một câu.
“Cậu tên là gì thế?”
“Cố Tiểu Nghiên.”
“Cố Tiểu Nghiên, khoa Vật lý à?”
“Ừ.”
Cậu ấy đứng lên, khoác balo lên vai, chìa một tay về phía tôi.
“Phương Trì, cùng chuyên ngành. Sau này mong được giúp đỡ nhiều.”
Tôi nắm lấy tay cô ấy, đứng dậy.
Hành lang bên ngoài lớp học ồn ào náo nhiệt.
Phương Trì đẩy cửa phòng học, ngoái đầu gọi lớn,
“Đi thôi Cố Tiểu Nghiên, trên đại lộ tân sinh viên có đợt tuyển thành viên mới cho các phòng thí nghiệm đấy, nghe bảo năm nay có một dự án vật lý lượng tử cấp quốc gia đang tuyển trợ lý là sinh viên năm nhất!”
Tôi cất cuốn sổ tay có ghi dòng chữ “phải có tần số riêng của mình trước” vào balo, ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Nắng rực rỡ tháng Chín xuyên qua cửa kính sát đất, trải một lớp vàng ươm chói lọi trên sàn nhà.
Tôi sải những bước dài tiến ra cửa.
“Tới đây.”
(Hết)