Chương 5 - Sáu Cân Thịt Xông Khói

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ba chồng lại nhìn sang tôi.

“Tô Vãn thì sao? Con đi làm mấy năm rồi, trong tay chắc cũng có chút tiền tiết kiệm chứ?”

Cả bàn đều nhìn tôi.

Tôi nói: “Mỗi tháng con sáu nghìn, đóng hai nghìn tiền ăn, còn lại cũng không nhiều.”

Mẹ chồng nói: “Vậy rốt cuộc con có bao nhiêu?”

Tôi nói: “Hơn mười nghìn thôi.”

Khóe miệng mẹ chồng cụp xuống một chút, biểu cảm đó rất vi diệu, giống như đang nói “quả nhiên không trông cậy được vào con”.

Tôn Vĩ cười cười, không nói gì.

Nhưng lúc anh ta đi, tôi nghe thấy anh ta ở cửa lẩm bẩm với chị chồng:

“Em dâu của em cũng keo kiệt quá rồi, đi làm mấy năm mới tiết kiệm được mười nghìn?”

Chị chồng nói: “Cô ta là vậy đấy, đừng trông cậy vào cô ta.”

Tôi đứng ở góc hành lang, họ không nhìn thấy tôi.

Mười nghìn.

Tài khoản của tôi có một triệu chín trăm sáu mươi nghìn.

Nhưng chuyện đó không liên quan gì tới họ.

Chương 13

Hai tuần tiếp theo, “kế hoạch khởi nghiệp” của Tôn Vĩ trở thành chủ đề số một trong nhà.

Ba mẹ chồng lôi hết tiền dành dụm ra, gom được năm chục nghìn.

Trần Lỗi bị động nộp ba chục nghìn.

Lúc anh nộp tiền, anh nhìn tôi một cái, ánh mắt đó có ý là “em cũng góp một chút đi”.

Tôi giả vờ không thấy.

Tám chục nghìn đã gom đủ, Tôn Vĩ vẫn còn thiếu hai ba chục nghìn.

Tối thứ tư ăn cơm, mẹ chồng đột nhiên mở miệng.

“Tô Vãn, hơn mười nghìn đó của con có thể cho anh rể con mượn trước dùng không? Đợi cửa hàng mở lên rồi sẽ trả con.”

Tôi đặt đũa xuống.

“Mẹ, đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của con rồi.”

Mẹ chồng nói: “Mẹ biết, chỉ là mượn thôi, có phải không trả đâu.”

Ba chồng ở bên cạnh thêm một câu: “Người một nhà, anh rể con khởi nghiệp, con giúp một tay thì sao?”

Trần Lỗi cúi đầu ăn cơm, không lên tiếng.

Tôi nói: “Mẹ, gần đây con thật sự đang kẹt tiền…”

“Kẹt thế nào? Mỗi tháng con sáu nghìn, tiền ăn mới nộp hai nghìn, con còn bốn nghìn mà.”

Bà bẻ ngón tay tính cho tôi:

“Tiền thuê nhà không cần con trả, điện nước gas phần lớn là bọn ta trả, bốn nghìn tệ một tháng con tiêu vào đâu?”

Tôi bị hỏi đến sững lại.

Không phải không trả lời được, mà là đáp án thật sự đó tôi không thể nói.

Bốn nghìn của tôi tiêu vào đâu? Tiêu vào mỗi tháng gửi cho ba tôi một nghìn tiền sinh hoạt, tiêu vào việc tự đóng bảo hiểm xã hội cho mình, tiêu vào việc thỉnh thoảng mua một bộ quần áo không quá hai trăm tệ.

Còn những khoản tiền lớn thật sự — thu nhập từ đơn thiết kế riêng, đều nằm trong một tài khoản khác.

Tôi nói: “Con phải gửi tiền cho ba con.”

Mẹ chồng sững ra: “Con gửi cho ba con bao nhiêu?”

“Một nghìn.”

“Một nghìn? Ba con chẳng phải có lương hưu sao?”

“Lương hưu của ông ấy mới ba nghìn hai, tiền thuốc đã hơn một nghìn rồi.”

Miệng mẹ chồng há ra, nhưng tôi nhìn ra được bà muốn nói gì — ba con có lương hưu, con còn gửi tiền cho ông ấy? Anh rể con sắp mất việc rồi, con không giúp anh rể mà giúp ba con?

Cuối cùng bà nói một câu:

“Vậy con tự xem mà làm.”

Ý của câu này là: Con không chịu bỏ tiền đúng không? Được, ta nhớ rồi.

Tối hôm đó, Trần Lỗi vào phòng ngủ, cửa vừa đóng đã bắt đầu.

“Em không thể giúp một tay à?”

Tôi nói: “Giúp gì?”

“Cho Tôn Vĩ mượn mười nghìn.”

“Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của em.”

“Em cứ coi như đầu tư…”

“Đầu tư? Anh rể anh còn chưa nghĩ rõ sẽ mở cửa hàng gì đã tới xin tiền. Cái này gọi là đầu tư à?”

Anh cuống lên: “Em nói chuyện kiểu gì thế? Người ta ít nhất cũng có ý tưởng…”

“Ý tưởng? Ý tưởng của anh ta chính là lấy được tiền trước. Mười nghìn đủ không? Mở cửa hàng rồi lỗ thì làm sao? Ai gánh?”

Trần Lỗi trừng tôi: “Em chính là không muốn giúp.”

“Em không giúp nổi.”

Anh ném lại một câu: “Sao em ích kỷ thế?”

Sau đó sập cửa đi ra.

Tôi ngồi trên giường, nhìn cánh cửa đã đóng.

Ích kỷ.

Anh nói tôi ích kỷ.

Mỗi tháng tôi nộp cho mẹ anh hai nghìn tiền sinh hoạt, lễ tết mua quần áo cho ba mẹ anh, chị chồng sinh con tôi đưa ba nghìn tiền mừng — chị ruột tôi sinh con tôi mới đưa một nghìn năm.

Tôi ích kỷ?

Điện thoại vang lên.

Là tin nhắn của Tổng giám đốc Lưu bên thương hiệu:

“Cô Tô, hai trăm nghìn quý đầu tiên đã chuyển khoản, vui lòng kiểm tra.”

Tôi mở app ngân hàng, nhìn số dư.

Hai triệu một trăm sáu mươi nghìn.

Người ích kỷ, có hai triệu một trăm sáu mươi nghìn, nhưng một đồng cũng không muốn đưa cho họ.

Bởi vì không đáng.

Chương 14

Hai ba chục nghìn còn thiếu trong vốn khởi động của Tôn Vĩ, cuối cùng là chị chồng đi mượn nhà chồng chị ta.

Cửa hàng mở ở một mặt bằng nhỏ cạnh chợ rau, bán đủ loại đặc sản — thịt xông khói, lạp xưởng, nấm khô, ớt khô.

Ngày khai trương, cả nhà đều tới cổ vũ.

Ba mẹ chồng vui như ăn Tết, đăng lên vòng bạn bè, còn bảo Trần Lỗi chia sẻ giúp.

Tôi cũng đi, mừng phong bì hai trăm tệ.

Mẹ chồng nhìn số tiền trong phong bì, biểu cảm trên mặt thoáng qua.

Hai trăm, chê ít.

Họ bỏ ra năm chục nghìn, Trần Lỗi bỏ ba chục nghìn, tôi mừng hai trăm.

Trong mắt họ, có lẽ tôi là người không nể tình nhất cả nhà.

Cửa hàng mở chưa tới một tuần, Tôn Vĩ đã tìm tới tôi.

Không phải tới tận cửa, mà là trên WeChat.

Anh ta gửi một đoạn dài:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)