Chương 3 - Sát Thần Trong Cung
Hắn nhìn Triệu thị.
Triệu thị chậm rãi đứng dậy.
Bà đi về phía ta.
Mỗi bước đều như giẫm trên băng.
Khi tay bà đưa tới, đầu ngón tay run đến không thành dạng.
Trong điện, nữ quyến bắt đầu xì xào.
“Vĩnh Ninh Hầu phu nhân sao lại sợ thành như vậy?”
“Chẳng qua chỉ là một chuỗi phật châu thôi mà?”
“Lẽ nào chuỗi hạt này còn có ẩn tình gì?”
Ta đứng yên không động.
Phật châu áp sát bên cổ, hơi nóng từng chút từng chút chìm vào máu.
Ta nghe thấy nơi sâu trong tim, giọng nói bị đè nén hai mươi năm ấy bắt đầu tỉnh lại.
Tay Triệu thị chạm vào nút dây.
Bà càng run dữ hơn.
Ta cúi đầu nhìn bà.
“Mẫu thân, cẩn thận chút.”
Nước mắt Triệu thị suýt trào ra.
“Chiếu Vi, đừng.”
Giọng bà thấp đến mức chỉ mình ta nghe thấy.
Ta cười.
“Muộn rồi.”
Đầu ngón tay bà trượt một cái.
Hạt tử đàn đầu tiên rời khỏi da thịt ta.
Ngọn cung đăng hàng đầu trong điện bỗng nhiên tắt phụt.
04
Khi ngọn cung đăng đầu tiên tắt, trong điện có người hít vào một hơi lạnh.
Ngay sau đó, ngọn thứ hai, ngọn thứ ba, dọc theo hai bên bậc ngọc, từng ngọn từng ngọn tối xuống.
Như có một bàn tay vô hình chậm rãi bóp tắt ánh sáng của Trường Lạc điện.
Nụ cười trên mặt Thái hậu cuối cùng cũng nhạt đi.
Tay Triệu thị đang nắm nút dây phật châu cứng giữa không trung, ngay cả hít thở cũng không dám nặng.
Tiết Chỉ Lan theo bản năng trốn về phía sau Lục Hoài Cảnh.
Lục Hoài Cảnh lại không động.
Hắn nhìn ta, đáy mắt lần đầu xuất hiện vẻ mờ mịt.
Ta rũ mắt nhìn cổ mình.
Phật châu còn nửa vòng dán trên da.
Mấy hạt tử đàn đã rời khỏi da thịt treo trong lòng bàn tay Triệu thị, màu đậm như thấm máu.
Gió ngoài điện bỗng lớn lên.
Rõ ràng là đầu xuân trong gió lại lẫn khí lạnh tanh chỉ có ở núi rừng đêm khuya.
Có người thấp giọng nói: “Sao bỗng lạnh thế?”
Ta cười một cái.
m thanh không lớn.
Nhưng cả điện đều nghe thấy.
Triệu thị run lên, đột nhiên buông tay.
Phật châu lại rơi về cổ ta.
Những ngọn cung đăng đã tắt không sáng trở lại.
Nhưng gió ngừng rồi.
Đầu ngón tay Thái hậu đặt trên tay vịn chậm rãi siết lại.
Bà nhìn ta, ánh mắt trở nên rất sâu.
“Thẩm thị, vừa rồi ngươi cười gì?”
Ta ngước mắt.
“Thần phụ thất lễ.”
Thái hậu không tiếp lời.
Lão ma ma bên cạnh bà bỗng bước lên một bước, thấp giọng nói: “Nương nương, hay là thôi đi.”
Thái hậu khẽ liếc bà ấy một cái.
Lão ma ma lập tức cúi đầu lui về.
Ta thấy bàn tay dưới tay áo bà ấy cũng đang run.
Bà ấy nhận ra chuỗi phật châu này.
Hoặc nói, bà ấy nhận ra thứ bị phật châu trấn giữ.
Nhưng Tiết Chỉ Lan lại không nhận ra.
Nàng ta chỉ thấy sự chú ý của Thái hậu bị ta dẫn đi, chỉ thấy Triệu thị thất thố trước mặt ta.
Vì thế nàng ta mềm mại mở miệng.
“Tỷ tỷ, Thái hậu nương nương chẳng qua chỉ muốn nhìn một chút, nếu tỷ không nỡ, cứ nói thẳng là được, hà tất làm mọi người bất an như vậy.”
Sắc mặt Triệu thị đột ngột thay đổi.
“Câm miệng!”
Tiết Chỉ Lan sững sờ.
Có lẽ nàng ta chưa từng bị Triệu thị quát mắng như vậy.
Ngay sau đó, nước mắt đã tràn đầy hốc mắt nàng ta.
Lục Hoài Cảnh nhíu mày đỡ lấy nàng.
“Mẫu thân, Chỉ Lan chỉ có ý tốt.”
Triệu thị nhìn cũng không nhìn bọn họ.
Bà chỉ nhìn chằm chằm ta.
Như nhìn một thanh đao đã rút khỏi vỏ nửa tấc.
Thái hậu bỗng cười.
“Vĩnh Ninh Hầu phu nhân, ngươi thật sự rất bảo vệ người con dâu này.”
Lời vừa ra, huyết sắc trên mặt Triệu thị hoàn toàn không còn.
Bà quỳ xuống.
“Thần phụ không dám.”
Thái hậu nhìn ta.
“Thẩm thị, ngươi lại đây.”
Trong điện càng tĩnh lặng.
Triệu thị vội nói: “Nương nương!”
Giọng Thái hậu lạnh đi.
“Lời ai gia nói, ngươi cũng muốn ngăn?”
Triệu thị nặng nề dập trán xuống đất.
“Thần phụ không dám.”
Ta nhấc bước đi lên phía trước.
Mỗi bước đi, phật châu nơi cổ lại nóng thêm một phần.
Như có người thấp giọng thở dốc bên tai ta.
Không phải tiếng người.
Càng giống một con thú bị giam sau lồng sắt, cuối cùng cũng ngửi thấy mùi máu.
Ta dừng trước bậc thềm của Thái hậu.
Thái hậu quan sát ta rất lâu.
“Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi ba.”
“Đeo chuỗi phật châu này bao lâu rồi?”
“Hai mươi năm.”
Ánh mắt Thái hậu khẽ động.
“Tức là, ngươi bắt đầu đeo nó từ năm ba tuổi.”
Ta gật đầu.
Thái hậu lại hỏi: “Ai bảo ngươi đeo?”
Ta còn chưa đáp, Triệu thị phía sau đã run giọng nói: “Cao tăng Trấn Quốc tự từ bi, thấy nàng thuở nhỏ thân thể yếu ớt, ban chuỗi hạt giữ mạng.”
Ta cười.
Lời Triệu thị nói thật dễ nghe.
Giữ mạng.
Bà chưa bao giờ nói năm đó hậu viện Thẩm gia chết ba con chó, hai bà tử điên loạn cả đêm.
Cũng không nói năm ba tuổi, ta đầy tay máu, ngồi xổm trong tuyết mà cười.
Thái hậu nghe xong, chỉ nhìn ta.
“Thẩm thị, là vậy sao?”
Ta sờ phật châu.
“Bọn họ đều nói như vậy.”
Thái hậu nheo mắt.
“Vậy ngươi nói thế nào?”
Ta ngẩng đầu nhìn bà.
“Khi ấy thần phụ còn nhỏ, nhớ không rõ.”
Thái hậu bỗng cười thấp.
“Nhớ không rõ, cũng tốt.”
Bà giơ tay, lại đích thân chạm về phía phật châu của ta.
Triệu thị phát ra một tiếng kinh hô ngắn ngủi.
Lục Hoài Cảnh cuối cùng cũng biến sắc.
“Thái hậu nương nương, vạn vạn không thể!”
Tay Thái hậu dừng lại cách nửa tấc.