Chương 2 - Sai Lầm Lớn Nhất Của Mạc Lan

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ ngày đó, ánh mắt Mạc Lan nhìn Cố Diễn đã có chút khác biệt. Chỉ là cô giấu rất kỹ, kỹ đến mức ngay cả bản thân Cố Diễn cũng không nhận ra.

Cho nên, khi tin nhắn tối qua được gửi đi, sâu thẳm trong lòng cô có một giọng nói rất nhỏ đang thầm nghĩ: Nhỡ đâu anh ấy đồng ý thì sao?

Bây giờ thì anh ấy đồng ý thật rồi.

Mạc Lan hít một hơi thật sâu, mở điện thoại, gửi cho Cố Diễn một tin nhắn: “Chín giờ sáng mai, đừng đến muộn.”

Tin nhắn được phản hồi trong vòng một nốt nhạc: “Ừ.”

Vẫn kiệm lời như thế. Mạc Lan trợn mắt, nhưng khóe môi lại bất giác cong lên.

Ở đầu bên kia, Cố Diễn bỏ điện thoại xuống, nhìn bốn chữ trên màn hình — “đừng đến muộn”, khóe miệng lại hơi nhếch lên.

Triệu Nghị đứng cạnh, âm thầm chụp một bức ảnh, gửi vào nhóm chat của dàn lãnh đạo cấp cao, kèm theo dòng tin nhắn: “Anh em ơi, sếp hôm nay cười lần thứ ba rồi, tôi có nên viết di chúc không?”

Cả nhóm chat lập tức nổ tung.

Điều cô không biết là, trong đêm mưa ba tháng trước, việc Cố Diễn dừng xe lại giúp người phụ nữ đó không phải vì lòng thương người dâng trào. Anh dừng lại vì nhận ra cô — chính là vị nữ luật sư Mạc Lan, người từng cãi giám đốc pháp chế của Hằng Thiên đến mức cạn lời ngay tại tòa. Lúc đó anh thầm nghĩ, người phụ nữ này cãi nhau giỏi như thế, giờ dầm mưa ướt nhẹp trông thảm thương quá.

Sau đó, khi khoác áo cho cô, cô ngẩng đầu lên. Dưới hàng mi ướt đẫm nước mưa là một đôi mắt vừa bướng bỉnh vừa chật vật, trông hệt như một chú mèo mắc mưa.

Cố Diễn thừa nhận, khoảnh khắc đó tim anh đã lỡ một nhịp.

Đó là lần đầu tiên trong đời, cũng là lần duy nhất nhịp tim anh bị rối loạn.

***

Tám rưỡi sáng hôm sau, Mạc Lan mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, đứng trước cửa Cục Dân chính, tay siết chặt một túi tài liệu, nét mặt trông như sắp lên đoạn đầu đài.

Tô Niệm — cô bạn thân kiêm đồng nghiệp đứng bên cạnh, mặt mày đầy sốc: “Thế là bà thực sự định đi đăng ký kết hôn với Cố Diễn? Chỉ vì bà uống say rồi gửi một tin nhắn?”

“Đại loại thế.” Mạc Lan mặt không đổi sắc.

“Mạc Lan, bà có bệnh à?!”

“Chắc thế.” Mạc Lan hít sâu một hơi, “Nhưng Mạc Lan tôi sống trên đời này, chưa từng biết nhận thua là gì.”

Vừa dứt lời, một chiếc Maybach màu đen đỗ xịch bên lề đường. Cửa xe mở ra, Cố Diễn bước xuống. Anh mặc một bộ vest may đo màu xám đậm, tóc vuốt keo gọn gàng không một nếp nhăn, cả người trông như vừa bước ra từ trang bìa tạp chí.

Anh bước đến trước mặt Mạc Lan, ánh mắt lướt qua chiếc áo sơ mi trắng của cô, khẽ gật đầu: Đến rồi à.”

“Ừ.” Mạc Lan hất cằm, “Mang sổ hộ khẩu chưa?”

Cố Diễn rút sổ hộ khẩu từ trong túi ngực áo vest ra, Mạc Lan cũng rút sổ của mình từ túi tài liệu. Hai người nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt quay lưng bước qua cửa Cục Dân chính.

Tô Niệm đứng phía sau nhìn bóng lưng họ, cứ có cảm giác như hai tay trùm xã hội đen đang đi đàm phán giao nhận địa bàn.

Nhân viên Cục Dân chính kiểm tra giấy tờ của họ, rồi lại nhìn khoảng cách giữa hai người — cách nhau ít nhất nửa mét, từ lúc bước vào đến giờ không hề có một chút đụng chạm cơ thể, ngay cả ánh mắt giao nhau cũng như đang quyết đấu.

“Hai người… xác định là tự nguyện kết hôn chứ?” Nhân viên cẩn thận hỏi.

“Xác định.” Cả hai đồng thanh.

Nhân viên nhanh chóng đóng dấu, đưa hai cuốn sổ đỏ chót cho họ, rơm rớm nước mắt nói: “Chúc hai người hạnh phúc.”

Mạc Lan nhận lấy giấy chứng nhận kết hôn, lật ra nhìn ảnh chụp chung — trong ảnh cả hai đều mặt liệt, trông chẳng khác gì hai kẻ xa lạ bị ép chụp ảnh chung.

Cô vừa định cất giấy kết hôn đi thì Cố Diễn đột nhiên vươn tay, lấy luôn cả hai cuốn sổ đỏ.

“Anh làm gì đấy?” Mạc Lan cảnh giác nhìn anh.

“Bảo quản.” Cố Diễn đút cả hai cuốn sổ vào túi áo mình, giọng điệu rất hiển nhiên, “Em hay vứt đồ lung tung, mai mốt làm mất đi làm lại phiền lắm.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)