Chương 19 - Sai Lầm Lớn Nhất Của Mạc Lan

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mạc Lan mở bưu phẩm ra, bên trong là một cuốn sách, nhan đề là *Làm thế nào để yêu đương*, ở trang lót có viết một dòng chữ: “Triệu Nghị giới thiệu, Cố Diễn mua vào sáng hôm sau..”

Trang 48 của cuốn sách bị gấp mép, tiêu đề của trang đó là — “Làm thế nào để bạn đời cảm nhận được sự trân trọng”.

Bên lề trang sách có một dòng chữ viết tay nhỏ xíu, nét chữ sắc bén, mạnh mẽ của Cố Diễn: “Không cần học, Mạc Lan khiến tôi tự khắc biến thành như vậy.”

Mạc Lan ôm cuốn sách, ngồi một mình trong văn phòng cười rất lâu, rất lâu, cười đến ứa cả nước mắt.

Tô Niệm lén nhìn qua khe cửa, âm thầm chụp một bức ảnh rồi gửi vào nhóm chat của văn phòng luật, kèm theo dòng tin nhắn: “Luật sư Mạc hình như yêu rồi, mọi người chú ý né tránh, bán kính mười mét xung quanh chị ấy có nguy cơ bùng nổ bong bóng màu hồng.”

Nhóm chat lập tức nổ tung.

Cùng lúc đó, trên tầng cao nhất của tập đoàn Hằng Thiên, Triệu Nghị đang báo cáo công việc cho Cố Diễn. Đang báo cáo dở, cậu thấy điện thoại của sếp sáng lên, sếp cúi xuống liếc một cái rồi mặt không đổi sắc lật úp điện thoại xuống bàn.

Nhưng thị lực của Triệu Nghị quá tốt, cậu đã nhìn thấy nội dung tin nhắn đó — người gửi được lưu tên “Mạc Lan”, nội dung chỉ có bốn chữ: “Nhận được sách rồi.”

Tai sếp, đỏ bừng.

Triệu Nghị vẫn tiếp tục báo cáo với vẻ mặt tỉnh bơ, nhưng trong lòng âm thầm phát cho sếp một tấm thẻ người tốt, thầm nghĩ: Sếp ơi là sếp, bình thường trên thương trường anh chém đinh chặt sắt là thế, sao cứ gặp luật sư Mạc là lại biến thành nam sinh cấp ba biết đỏ mặt vậy?

Nhưng cậu không dám nói ra.

Bởi vì tiền thưởng cuối năm của cậu vẫn còn phải trông cậy vào cặp OTP này tiếp tục phát đường.

Sáng hôm sau, Mạc Lan phát hiện trên bàn ăn có một tờ giấy nhớ mới, bị đè dưới cốc cà phê của cô. Trên tờ giấy ghi: “Điều thứ chín trong danh sách: Mỗi ngày đều thích em nhiều hơn hôm qua.”

Mạc Lan cầm tờ giấy lên ngắm hồi lâu, rồi rút bút từ trong túi ra, viết thêm một dòng phía dưới: “Điều thứ mười: Em cũng thế.”

Cô đặt tờ giấy lại trên bàn ăn, lấy cốc chèn lên, bưng ly cà phê, khóe môi vẽ nên một đường cong ngọt lịm.

Lúc ra khỏi cửa, cô móc thêm một phụ kiện nhỏ vào chiếc chìa khóa hình thỏ bông — là một chiếc cân tiểu ly mini, đại diện cho thân phận luật sư của cô.

Mặt sau chiếc cân khắc một dòng chữ nhỏ: *Cô ấy lo pháp lý, anh ấy lo tình yêu.*

Tối hôm đó Cố Diễn về nhà, nhìn thấy chiếc cân nhỏ trên tủ giày, im lặng hồi lâu. Cuối cùng anh cẩn thận vuốt ve dòng chữ nhỏ đó, khóe môi từ từ cong lên, độ cong ngày càng lớn, cuối cùng nở thành một nụ cười rạng rỡ, trọn vẹn và không hề che giấu.

Anh lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh, gửi cho Triệu Nghị.

Triệu Nghị trả lời trong một nốt nhạc: “Chúc mừng sếp, chúc mừng sếp, xin hỏi bao giờ được ăn kẹo cưới ạ?”

Cố Diễn đáp: “Đang chuẩn bị rồi.”

Triệu Nghị lại hỏi thêm một câu: “Sếp chuẩn bị bao nhiêu ạ?”

Cố Diễn nhìn lại bức ảnh trên màn hình, dòng chữ Mạc Lan thêm vào vẫn nằm yên tĩnh ở đó — “Em cũng thế.”

Anh gõ ba chữ gửi đi: “Không giới hạn.”

Triệu Nghị nhìn ba chữ đó, âm thầm chụp màn hình gửi vào nhóm chat của dàn lãnh đạo cấp cao, kèm theo dòng tin nhắn: “Anh em ơi, sếp lần này ngã thật rồi.”

Phản ứng trong nhóm chat đồng lòng chưa từng có: Chúc mừng sếp! Sếp muôn năm! Kẹo cưới tụi em chuẩn bị sẵn bụng rồi!

***

Tối hôm đó, Mạc Lan làm thêm đến rất khuya mới về đến nhà. Khi đẩy cửa vào, đèn phòng khách đang sáng, Cố Diễn ngồi trên sofa đợi cô, tay cầm một cuốn sách, trên bàn trà là một cốc nước mật ong pha sẵn.

Cô thay giày, bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh anh, tự nhiên tựa đầu lên vai anh.

“Hôm nay mệt không?” Cố Diễn bỏ sách xuống, đưa cốc nước mật ong cho cô.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)