Chương 18 - Sắc Phong Trắc Phi Và Nguyệt Đêm Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

(), tâm không chút gợn sóng.

Ta biết, ta gả cho không phải là tình yêu, mà là quyền lực, là trách nhiệm, là tương lai của cả thiên hạ. Ta và Tiêu Cảnh Từ là đồng minh, là cộng sự, và hơn hết là chiến hữu. Có lẽ không có một tình yêu nồng cháy, nhưng chúng ta có lý tưởng và mục tiêu chung. Như vậy là đủ.

Khi kiệu hoa của ta một lần nữa bước vào hoàng cung. Khi đôi chân ta một lần lần nữa bước lên thảm đỏ của điện Thái Hòa. Nhìn nam nhân mặc bộ hôn phục đỏ rực trên cao, mỉm cười với ta. Trong lòng ta trăm mối tơ vồng. Cứ như thể một cách biệt thế gian.

Lễ sắc phong diễn ra thuận lợi. Ta tiếp nhận kim ấn tượng trưng cho thân phận Thái tử phi, đứng cạnh hắn, nhận sự bái lạy của bách quan. Trong tiếng “Chúc mừng Điện hạ, chúc mừng nương nương” vang dội như sóng trào, ta thấy hắn khẽ đưa tay ra, nắm chặt lấy tay ta. Bàn tay hắn rất ấm. Khoảnh khắc đó, trái tim ta vốn bị đóng băng từ lâu dường như có một chút dấu hiệu tan chảy. Có lẽ, gả cho quyền lực cũng có thể gả cho tình yêu.

Cuộc sống sau hôn nhân bình lặng và bận rộn. Tiêu Cảnh Từ là một vị trữ quân cực kỳ cần mẫn. Hắn hằng ngày trời chưa sáng đã dậy, xử lý những tấu chương chất cao như núi, cho đến đêm muộn mới được nghỉ ngơi. Còn ta, lợi dụng tài lực của Hoàng Phủ gia và thân phận Thái tử phi, thực thi nhiều cuộc cải cách trong phạm vi toàn quốc. Ta xây dựng thủy lợi, khuyến khích nông tang. Ta mở trường học cho nữ nhi, nâng cao địa vị của nữ tử. Ta lập từ thiện đường, thu nhận cô nhi quả phụ. Mỗi điều ta làm, Tiêu Cảnh Từ đều vô điều kiện ủng hộ. Hai phu thê chúng ta, một người chủ nội, một người chủ ngoại, phối hợp thiên y vô phùng.

Toàn bộ Đại Hạ, dưới sự quản lý của chúng ta, ngày một hưng thịnh, quốc thái dân an. Triều thần, từ lúc ban đầu nghi ngờ, đến sau này tin phục, cuối cùng là kính trọng từ tận đáy lòng. Ai nấy đều nói, Thái tử và Thái tử phi là một đôi trời sinh. Có họ, là phúc của Đại Hạ, là phúc của muôn dân. Ngay cả vị Hoàng đế đang nằm trên giường bệnh, nhìn thấy điều này cũng lộ ra nụ cười hài lòng. Ông biết mình không không chọn sai người. Giao giang sơn cho họ, ông yên tâm.

13

Một năm sau, Hoàng đế băng hà. Tiêu Cảnh Từ thuận lý thành chương () mà lên ngôi hoàng đế. Ta trở thành mẫu nghi thiên hạ, Hoàng hậu. Chúng ta đứng trên đỉnh cao nhất của điện Thái Hòa, nhìn xuống văn võ bá quan đang quỳ lạy, và mảnh giang sơn rộng lớn này. Khoảnh khắc đó, trong lòng ta không có quá nhiều niềm vui, chỉ có trách nhiệm nặng nề.

Ta biết, thử thách thực sự mới vừa bắt đầu.

Quả nhiên, ngay sau lễ đăng cơ, biên giới truyền đến cấp báo. Man tộc Bắc Cảnh liên kết với các nước Tây Vực, tập kết năm mươi vạn đại quân, hung hãn xâm lược. Thế như chẻ tre, thế như triều dâng. Chỉ trong nửa tháng, họ đã đánh chiếm ba tòa thành trì. Tướng lĩnh biên quan liên tiếp bại trận, thương vong nặng nề. Một thời gian, triều dã chấn động, lòng người hoang mang.

Ai nấy đều nghĩ, kẻ thù chọn thời điểm này để tấn công là đúng lúc. Tân hoàng vừa đăng cơ, căn cơ chưa vững. Trong nước vừa trải qua một cuộc đại thanh tẩy, nguyên khí chưa hồi phục. Lúc này khai chiến, đối với Đại Hạ cực kỳ bất lợi.

Trên triều, phái chủ hòa và phái chủ chiến tranh cãi nảy lửa. Phái chủ hòa cho rằng, nên lập tức phái sứ giả đi nghị hòa, cho dù là cắt đất bồi thường cũng không ngần ngại. Trước hết ổn định cục diện, sau đó mới mưu đồ phát triển. Phái chủ chiến lại cho rằng, kẻ thù lòng lang dạ cáo, nghị hòa chỉ làm tăng thêm sự kiêu ngạo của chúng. Nhất định phải lập tức phái binh, đánh đuần chúng ra ngoài. Cho dù có dở hết quốc lực ra, cũng phải đánh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)