Chương 4 - Sắc Đẹp Không Thể Che Giấu
Ngoài cửa ồn ào một trận, tiếng bà tử ngăn cản hoàn toàn không át được bước chân của Vệ Đình.
“Trên người ca ca có bệnh cũ, đêm đại hôn dễ nhất là động đến vết thương. Ta đã mời Trương thái y tới bắt mạch bình an, ai trong các ngươi dám cản ta?”
Giọng Vệ Đình vừa lanh vừa gắt, lộ ra sự ngông cuồng không cho phép nghi ngờ.
Ta nép trong lòng Vệ Trạch Đình, chỉ cảm thấy nam nhân bên cạnh khựng lại, không khí xung quanh lập tức lạnh xuống.
Đêm tân hôn, lại bị người dẫn nam nhân bên ngoài xông vào tân phòng.
Đây đâu phải là quan tâm, rõ ràng là trước mặt trên dưới toàn phủ, lột mặt mũi ta xuống giẫm dưới chân.
Mẹ ta nói đúng. Ngay từ đầu nàng ta đã không xem ta là chủ mẫu đứng đắn, chỉ coi ta như một món đồ dùng để xung hỉ cho Hầu phủ.
“Hầu gia…”
Ta không hoảng loạn mặc y phục, chỉ kéo lại áo cưới cho chỉnh tề hơn, thuận thế ôm lấy cổ chàng.
Ta cắn môi dưới, khóe mắt đỏ lên, giọng run vừa đúng:
“Muội muội dẫn nam nhân ngoài nhà xông vào phòng ngủ của tân tẩu tẩu. Quy củ Hầu phủ lại đặc biệt đến vậy sao?”
Không có nam nhân nào chịu được cảnh bị người khác phá ngang vào thời điểm riêng tư.
Huống chi là Vệ Trạch Đình, một võ tướng từng liếm máu trên lưỡi đao, ghét nhất bị người khác can thiệp.
Sắc mặt Vệ Trạch Đình xanh mét. Chàng kéo chăn gấm qua bọc ta kín mít, rồi xoay người xuống giường.
Chàng tiện tay khoác một lớp trung y, sải bước đến trước bình phong, một cước đá nát tấm bình phong gỗ hoàng hoa lê.
Mảnh gỗ bắn tung tóe, tiếng động lớn làm bước chân ngoài cửa lập tức khựng lại.
“Cút ra ngoài!”
Vệ Trạch Đình giận dữ quát, mang theo sát khí từ chiến trường.
Vệ Đình ngoài cửa rõ ràng bị dọa, lắp bắp:
“Ca… muội lo cho huynh. Trương thái y là người muội khó khăn lắm mới mời được từ trong cung…”
“Ta bảo muội cút!”
Vệ Trạch Đình nghiêm giọng ngắt lời nàng ta.
“Muội đến cả quy củ nữ quyến nội viện cũng không hiểu nữa sao?
Dẫn nam nhân ngoài nhà xông vào chính phòng. Ngày mai tự đến từ đường quỳ cho tỉnh táo lại!”
Ngoài cửa yên tĩnh như chết.
Một lát sau, truyền đến tiếng Vệ Đình giận dữ dậm chân, rồi tiếng bước chân hỗn loạn khi nàng ta dẫn thái y rời đi.
Vệ Trạch Đình quay người trở lại giường, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Ta đúng lúc vươn tay đặt lên ngực chàng, nhẹ nhàng thay chàng thuận khí.
“Hầu gia đừng giận. Nghĩ đến, muội muội cũng chỉ quá lo lắng cho ngài, nhất thời nóng vội nên loạn chừng mực.
Lạc Huyên chịu chút ấm ức không sao, đừng để Hầu gia tức hỏng thân thể.”
Ta không mắng Vệ Đình nửa câu, nhưng câu nào cũng nhắc chàng rằng Vệ Đình không chỉ không có quy củ, mà còn không để vị huynh trưởng là chàng vào mắt.
Vệ Trạch Đình trở tay nắm cổ tay ta, ánh mắt trầm trầm nhìn ta.
“Nàng ấy đúng là bị chiều hư rồi.”
Chàng đỡ ta nằm lại, giọng có thêm mấy phần bù đắp.
“Để nàng chịu ấm ức rồi. Ngày mai kính trà, ta nhất định không để nàng chịu thiệt.”
Ta thuận theo dựa vào chàng.
Ta biết, ván đầu tiên, ta thắng.
11
Hôm sau kính trà, ta cố ý dây dưa đến tận khi mặt trời lên cao mới dậy.
Vệ Trạch Đình không những không thúc giục, còn dịu dàng thay ta vẽ mày.
Đến khi chúng ta cùng nhau tới chính sảnh, Vệ Đình đã ngồi trên ghế thái sư phía dưới, mặt âm trầm, đôi mắt nhìn chằm chằm ta.
Theo quy củ, Hầu phủ không có công bà, ta chỉ cần dâng hương cho liệt tổ liệt tông Vệ gia.
Nhưng Vệ Đình lại ngồi yên không động. Nha hoàn bên cạnh bưng khay trà, rõ ràng muốn ta kính trà cho tiểu cô là nàng ta.
“Tẩu tẩu xuất thân không cao, quy củ tản mạn chút ta cũng có thể hiểu.
Chỉ là Hầu phủ không giống nhà bình thường. Tẩu tẩu đã vào cửa, những quy củ nên lập thì hôm nay vẫn phải lập.”
Vệ Đình bày ra tư thái chủ nhà, muốn trước mặt hạ nhân đè ta xuống một đầu.
Ta không tức giận, ngược lại cười dịu dàng bước lên trước, bưng chén trà.
“Muội muội nói phải. Sau này còn phải nhờ muội muội chỉ điểm nhiều hơn.”
Ta đưa chén trà đến trước mặt nàng ta.
Vệ Đình hừ lạnh một tiếng, đưa tay định nhận.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay nàng ta vừa chạm vào đĩa trà, cổ tay ta buông lỏng.
“Choang” một tiếng giòn vang, nước trà nóng cùng mảnh sứ vỡ đổ xuống cạnh chân Vệ Đình, bắn đầy lên người nàng ta.
“A!”
Vệ Đình hét lên nhảy dựng, chỉ vào mũi ta mắng lớn:
“Lâm Lạc Huyên! Ngươi dám làm bỏng ta!”
Ta lập tức lùi lại hai bước, trong mắt thoáng chốc ngấn đầy nước, luống cuống nhìn sang Vệ Trạch Đình bên cạnh.
“Ta không có… là muội muội mãi không chịu nhận. Ta tưởng muội muội chê xuất thân ta thấp, không muốn uống trà của ta.
Tay ta mỏi quá, thật sự không bưng nổi nữa…”
Ta không giải thích trà rơi thế nào, chỉ điểm ra chuyện nàng ta cố ý để ta đứng chờ.
Vệ Trạch Đình vốn đã bất mãn với Vệ Đình vì chuyện tối qua Giờ thấy nàng ta làm khó người trước mặt mọi người, sắc mặt chàng hoàn toàn trầm xuống.
“Đủ rồi!”
Vệ Trạch Đình chắn trước người ta, lạnh mắt nhìn Vệ Đình.
“Nàng ấy là tẩu tẩu của muội, là nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của Hầu phủ.
Muội mở miệng ra là xuất thân không cao, muội lấy tư cách gì mà làm bộ làm tịch ở đây?”
Vệ Đình không dám tin nhìn Vệ Trạch Đình.