Chương 8 - Ranh Giới Cá Nhân
Ngược lại, có mấy bà đồng nghiệp cũ gọi điện đến “khuyên nhủ” tôi.
Chị Lưu là người gọi đầu tiên.
“Mẫn Hoa, nghe nói cô với Dật Phi cãi nhau to à? Vì chuyện mua nhà?”
“Vâng.”
“Tôi bảo này, cô cũng đừng bướng bỉnh quá. Tình hình bây giờ, con trai không có nhà thì đúng là không lấy nổi vợ. Cô có tiền trong tay, giúp con một tay cho xong chuyện? Thêm cái tên thì sợ gì? Sau này đều là người một nhà cả—”
“Chị Lưu.” Tôi ngắt lời chị. “Nếu là con gái chị đi lấy chồng, nhà con rể bắt chị phải trả đứt tiền nhà lại còn phải ghi tên con rể vào, chị có chịu không?”
Đầu dây bên kia ngập ngừng.
“Thế làm sao mà giống được—”
“Giống nhau cả thôi.”
Chị Lưu tịt ngòi.
Lại có người gọi đến.
“Tú Anh à—à không, Mẫn Hoa à, đừng có hồ đồ nữa. Đừng vì một căn nhà mà ép con trai bỏ đi. Cô cực khổ cả đời, chẳng phải cũng vì nó sao? Nó sắp cưới vợ rồi mà cô còn ngáng đường, truyền ra ngoài người ta lại bảo cô không biết điều đấy.”
Nghe những lời này, lòng tôi lạnh buốt như rơi xuống hố băng.
Trong mắt mọi người, kẻ sai trái luôn là tôi.
Là tôi cố chấp, là tôi không biết điều, là tôi cản trở hạnh phúc của con trai.
Chẳng ai thèm hỏi xem 1,98 triệu tệ kia từ đâu mà có.
Chẳng ai thèm quan tâm chuyện một mình tôi nuôi con khôn lớn cực khổ thế nào.
Chẳng ai thèm để ý xem cái lúc bị con trai quát tháo, bị con dâu tương lai xỉa xói “không có ý thức ranh giới”, trong lòng tôi đau đớn ra sao.
Họ chỉ biết nói—cô là người làm mẹ, cô phải nhường nhịn.
Phải lùi bước.
Phải hy sinh.
Dựa vào cái gì chứ?
Chỉ vì tôi sinh ra nó, nên tôi mắc nợ nó cả đời sao?
Tôi không tranh cãi với bất kỳ ai.
Vô nghĩa.
Có những chuyện chỉ khi chính mình trải qua mới biết đau.
Người ngoài mãi mãi chỉ đứng nói cho sướng miệng, chẳng đau lưng mỏi gối chút nào.
Cúp cuộc gọi cuối cùng, tôi ngồi lặng đi một lúc, rồi bấm một dãy số.
Là cô bạn cũ quen biết mười mấy năm của tôi — Trương Tú Linh.
Cô ấy cũng giống tôi, là một bà mẹ đơn thân, một mình nuôi nấng con gái khôn lớn. Con bé giờ đang làm việc ở nước ngoài, sống rất tốt.
“Tú Linh, cô có tiện không? Tôi muốn nói chuyện với cô một lát.”
“Sao thế? Giọng không ổn chút nào.”
Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Đầu dây bên kia Trương Tú Linh im lặng hồi lâu.
“Mẫn Hoa, cô làm đúng.”
Chỉ một câu nói ấy thôi, suýt nữa làm tôi rơi nước mắt ngay tại chỗ.
Suốt một tuần qua cuối cùng cũng có người nói với tôi “cô làm đúng”.
“Tiền của cô là của cô, cô muốn cho ai thì cho, không muốn thì đừng cho. Chẳng ai có tư cách ép uổng cô cả.” Trương Tú Linh nói, “Dật Phi là con trai cô, không sai, nhưng nó đã là người trưởng thành rồi. Hôn nhân của nó, nó phải tự chịu trách nhiệm. Cô giúp được nó một lúc, chứ không giúp được nó cả đời.”
“Tú Linh, tôi làm thế có tàn nhẫn quá không?”
“Cô không tàn nhẫn, cô rất tỉnh táo.” Giọng cô ấy vô cùng quả quyết. “Tôi nói cho cô nghe chuyện này, cô đừng vội hỏi tôi lấy thông tin từ đâu nhé. Cái gia đình nhà Phương Tình ấy — bố con bé làm ăn thua lỗ, cuối năm ngoái nợ nần đầm đìa ở ngoài. Giờ nhà bọn họ sống dở chết dở lắm.”
Tôi sững sờ.
“Cô nói cái gì cơ?”
“Bố con Phương Tình họ Phương, tên là Phương Kiến Quốc, trước kia mở xưởng vật liệu xây dựng ở khu Bắc Thành, hai năm trước làm ăn bết bát, thua lỗ một vố nặng. Tôi nghe một người bạn làm kế toán kể lại, cô ấy tình cờ quen một đối tác của Phương Kiến Quốc.”
“Ý cô là—”
“Ý tôi là, cô thử nghĩ cho kỹ xem, tại sao bọn họ lại sốt sắng ép cô phải trả đứt tiền nhà, lại còn nằng nặc đòi thêm tên vào sổ đỏ? Thật sự là vì cái gọi là ‘cảm giác an toàn’ sao? Hay là nhà bọn họ đang cần một tài sản ổn định để làm chỗ dựa?”
Nắm chặt chiếc điện thoại, lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi.