Chương 8 - Rắn Giả Mạo Vương Gia
Sinh mệnh của con người thật sự rất ngắn ngủi, ít nhất đối với ta mà nói, chẳng qua chỉ là một thoáng trong ngàn vạn năm thọ mệnh.
Dù ta có thể tìm được chuyển thế của hắn, nhưng Huyền Lẫm kiếp sau, cũng không còn là Huyền Lẫm nữa.
Mùa đông, thái hậu giá lâm vương phủ.
Ta ở trên cây nhìn thấy thái hậu trách lệnh Huyền Lẫm quỳ xuống.
“Ai gia thấy con bị tà ma mê hoặc rồi.”
“Một công chúa của một nước con không cần, nhất quyết muốn cưới một con yêu xà.”
“Con bảo nước Cổ Dạ nhìn Đại Ương thế nào, bảo bách tính nhìn hoàng thất thế nào?”
“Con có biết bách tính bàn tán xôn xao, nói con bị tinh quái mê tâm trí, yêu cầu xử tử con không?”
Lòng ta run lên.
Xử tử… Huyền Lẫm?
Sao có thể?
32
Ta hoảng sợ nhìn về phía Huyền Lẫm, chỉ thấy hắn quỳ trong tuyết, sống lưng thẳng tắp như tùng trúc.
Hắn nói:
“Vậy xin cho thần mang ái thê quy ẩn sơn lâm từ nay không bước vào cửa cung nửa bước.”
Thái hậu tức đến vỗ bàn đứng dậy.
“Vì một con yêu xà, con ngay cả gia quốc cũng không cần, ngay cả mẫu thân và huynh trưởng cũng không cần.”
“Sao ai gia lại sinh ra một đứa súc sinh như con?”
Thái hậu tức đến thổ huyết, Huyền Lẫm cũng hoảng, gọi người truyền ngự y.
Trong phủ rối loạn một trận.
Ta lặng lẽ cuộn mình trong tuyết đọng.
Ta thích Huyền Lẫm.
Bởi vì thích, cho nên không thể trơ mắt nhìn hắn vì ta mà mất đi tất cả những gì hiện có.
Ta bò ra ngoài phòng, nhìn Huyền Lẫm lần cuối.
Sắc mặt Huyền Lẫm âm trầm, nghe ngự y run run bẩm báo, trong mắt hiện lên một tia mệt mỏi.
Ta thật sâu nhìn hắn.
Tạm biệt, Huyền Lẫm ta thích nhất.
Ngươi phải sống thật tốt.
Như cảm ứng được điều gì, Huyền Lẫm đột nhiên quay đầu nhìn một cái.
Trên bệ cửa sổ, vụn sáp rơi xuống hoà làm một với tuyết trắng.
33
Ta mang trứng rồi.
Tộc trưởng sầu đến mức vảy rơi lả tả.
“Tuy con đã hoá hình, nhưng rốt cuộc vẫn là xà yêu căn cơ chưa ổn.”
“Lần này mang con của người, cuối cùng sẽ sinh ra thứ gì đây?”
Cha mẹ ta, huynh đệ tỷ muội ta, còn cả bảy cô tám dì đều từ trời nam đất bắc trở về, ngày ngày canh giữ ta.
Bọn họ chụm đầu ghé tai, nghiên cứu xem rốt cuộc ta sẽ sinh ra thứ gì.
Một năm sau, ta sinh ra hai quả trứng.
Đen đỏ đen đỏ, trên vỏ trứng còn có hoa văn điêu khắc, nhìn thì rất tinh xảo.
“Sao chỉ có hai quả?”
“Rắn ráo đen chúng ta, một lứa ít nhất cũng phải hai chữ số.”
“Châu Châu chỉ sinh hai quả, lẽ nào là nam nhân kia không được?”
Ta nói:
“Các ngươi đừng nói hắn không được, hắn rất được.”
Đàn rắn không muốn nghe ta giải thích, nhiệt tình giúp ta ấp trứng.
Thế nhưng lại ấp tròn một năm, hai quả trứng vẫn không hề nhúc nhích.
Ta ngày ngày cuộn bên cạnh chúng, trông mong chúng có thể phá vỏ chui ra.
Có lúc cũng nhớ những ngày tháng ở vương phủ nhân gian.
Không biết Huyền Lẫm thế nào rồi.
Hắn có nhớ ta không?
Hắn nhất định cảm thấy ta là một con rắn bội tình bạc nghĩa, tức giận với ta còn nhiều hơn tức giận A Bảo.
Nhưng ta là vì tốt cho hắn, hắn có thể hiểu đúng không?
Còn công chúa và Hoa Dung, họ thế nào rồi?
A Bảo có làm hoà với chim sẻ không, hay lại tư bôn với giống loài nào khác?
Nghĩ rồi nghĩ, ta sẽ cảm thấy rất cô độc.
Sau đó cuộn lại, vô dụng mà khóc.
Thân rắn họ hàng trốn trong tối, không ai dám đến an ủi ta, bởi như vậy ta sẽ khóc càng dữ hơn.
34
Lại qua hai năm, hai quả trứng vẫn không có chút động tĩnh.
Hôm ấy ta kiếm ăn trở về, đột nhiên phát hiện bầu trời phía trên cả ngọn núi đều đỏ rực.
Tựa như mây lửa, sắc đỏ lan khắp bầu trời, uy nghiêm mạnh mẽ cuồn cuộn từ tầng mây cuộn trào trút xuống.
Ép vạn vật trong núi đều không nhịn được run lẩy bẩy.
Loáng thoáng hình như còn có bóng dáng cự thú xuyên qua.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, lại biến mất không thấy tăm hơi.
Ta lo lắng cho trứng rắn, vừa chạy như bay đến cửa hang, liền thấy Huyền Lẫm đứng ở đó.
Hắn cũng nhìn thấy ta, trên gương mặt tiều tuỵ lập tức hiện lên một tia kích động không thể kìm nén, nhưng thoáng chốc lại trở nên cuồng bạo.
Đáng lẽ ta nên chột dạ sợ hãi, lại như bị đóng đinh tại chỗ, không nhúc nhích được.
Bởi vì hiện giờ hắn vậy mà đang ở trạng thái hồn thể.
Cũng tức là, hắn là người chết!
Chẳng lẽ chứng nhiệt của hắn phát tác, bị nóng chết sống?
Nước mắt ta lập tức chảy ra, hoá thành hình người nhào tới ôm hắn.
“Huyền Lẫm.”
“Huyền Lẫm của ta, sao ngươi chết rồi?”
“Tên khốn A Bảo kia, nó lại chạy mất, không giúp ngươi áp chế tốt sao?”
“Đều tại ta không tốt, không nên giao ngươi cho A Bảo, ta nên tự mình canh giữ ngươi.”
“Hu hu hu, Huyền Lẫm, dù ngươi là quỷ, ta cũng sẽ không chê.”
“Sau này chúng ta một rắn một quỷ, cứ canh hai quả trứng, sống thật tốt qua ngày.”
Huyền Lẫm ôm chặt ta, hơi thở nóng rực gấp gáp phả bên cổ ta.
Hắn thật sự rất dùng sức ôm ta, siết đến mức ta không thở nổi, cuối cùng cũng lĩnh hội được nỗi đau lúc trước khi ta quấn hắn quá chặt.
Bỗng nhiên, hắn đẩy ta ra, tức đến bật cười.
“Ô Trư Trư, ngươi vậy mà lén chạy mất!”
“Có biết mấy năm nay bổn vương vẫn luôn tìm ngươi, còn vì tìm không thấy mà nhớ nhung quá độ, thương tâm đến chết không!”
Cái gì?
Hắn vậy mà vì ta mà chết sao?