Chương 7 - Rắn Giả Mạo Và Vương Gia Lạnh Lùng
29
Bạch xà tên A Bảo.
Là con rắn thật sự từng được Huyền Lẫm nuôi bên cạnh để giúp hắn hạ nhiệt.
Chỉ là một ngày nọ, A Bảo yêu một con chim sẻ rồi bỏ nhà đi theo tình lang.
Không bao lâu sau, chim sẻ chê nó không biết bay, thế là chia tay.
Nó chỉ đành thu dọn hành lý, xám xịt bò trở về.
Ai ngờ vừa vào cửa đã phát hiện tổ của mình bị con rắn khác chiếm.
Đợi Huyền Lẫm về phủ, ta cuộn trên đầu hắn, khí thế hung hăng, đổi trắng thay đen.
“Ngươi nói ngươi là rắn Huyền Lẫm nuôi, có chứng cứ không?”
“Ta mới là chính chủ có được không?”
“Ta giúp Huyền Lẫm áp chế chứng nhiệt, còn giúp hắn dụ đồng tộc phản chiến, đánh thắng trận.”
“Trong thời gian ấy ngươi ở đâu, làm gì?”
A Bảo đuối lý, khí thế yếu xuống.
Nhưng nó thật sự rất giỏi giả vờ yếu đuối, lập tức đáng thương nhìn Huyền Lẫm.
“Ngươi không thể nhận nhầm đúng không?”
“Ngươi biết ta mới là A Bảo của ngươi.”
Ta căng thẳng nhìn Huyền Lẫm.
Chỉ sợ hắn thật sự nhận ra A Bảo mới là con rắn của mình.
Huyền Lẫm bế ta xuống.
“Sau này đừng cuộn trên đầu ta.”
Lòng ta trầm xuống.
Sau đó hắn đặt ta vào lòng.
“Nặng đến đau cổ.”
Ta lập tức thở phào.
Rồi Huyền Lẫm nói với A Bảo:
“Nàng quả thật là rắn của ta.”
Biểu cảm A Bảo nứt toác.
Cái đuôi đập bàn bồm bộp.
“Nói!”
“Có phải ngươi đã sớm có âm mưu đổi rắn?”
“Ngươi căn bản không thể nhận nhầm.”
“Bởi vì nó vừa béo vừa đen!”
“Hoàn toàn không trắng nõn thon dài như ta!”
Toàn lời thật.
Ta còn chưa tức.
Nhưng sắc mặt Huyền Lẫm lập tức lạnh xuống.
Uy áp quanh người hắn như phong lôi quét ngang, khiến A Bảo sợ hãi lùi hai bước.
Huyền Lẫm ôm ta lên, từ trên cao nhìn xuống A Bảo.
“Nể tình ngươi từng giúp bổn vương áp chế chứng nhiệt, bổn vương không truy cứu chuyện ngươi tự ý bỏ đi.”
“Sau này tự kiểm điểm cho tốt.”
“Nếu còn lần nữa thì thu dọn chăn đệm cút khỏi đây.”
Ta nhỏ giọng bổ sung:
“Nó làm gì có chăn đệm.”
Huyền Lẫm bịt miệng ta.
“Ngươi bớt nói đi.”
30
Lừa người là không tốt.
Lương tâm ta mãi không yên.
Sau khi hạ quyết tâm nói sự thật cho Huyền Lẫm, không ngờ hắn chẳng hề bất ngờ.
Hắn càng thích vuốt ta hơn, động tác thân mật, thỉnh thoảng còn cố ý trêu chọc.
“Thật ra bổn vương đã muốn hỏi từ lâu.”
“Con rắn bổn vương nuôi là bạch xà.”
“Ngươi chỉ là một con ô sao xà, lấy đâu ra gan bôi chút sáp rồi chạy tới giả mạo?”
Ta cứng đờ.
Hóa ra hắn sớm biết ta là hàng giả.
Vậy sao không đuổi ta đi từ đầu?
Ta hỏi thẳng.
Hắn nhìn ta, ánh mắt dịu dàng.
“Chỉ muốn xem một con ô sao xà có thể ngốc đến mức nào.”
“Không ngờ tuy có hơi ngốc, nhưng lại rất được việc.”
Ta đắc ý ngẩng đầu rắn.
Chứ còn gì nữa.
Ta, Ô Châu Châu.
Là đại thông minh.
31
Ta cứ nghĩ A Bảo sẽ lén bắt nạt mình.
Không ngờ tính nó cũng không xấu.
“Hôm ấy ta quá kinh ngạc nên mới hung dữ với ngươi, xin lỗi.”
Hai chúng ta, một con ăn gà, một con ăn khổ qua cùng cuộn trên giá nói chuyện.
Nó kể mình bị chim sẻ bỏ rơi, rất buồn.
Nhưng đó cũng là một đoạn trải nghiệm trong đời rắn.
Từng có thỏa mãn, vui vẻ, ấm áp.
Như vậy cũng đủ rồi.
“Nhưng Ô Châu Châu.”
“Ngươi và Huyền Lẫm sao có thể ở bên nhau?”
Ta sững người.
“Tại sao không thể?”
A Bảo nghiêm túc nói:
“Con người chỉ sống được vài chục năm.”
“Đợi Huyền Lẫm già rồi chết, ngươi phải làm sao?”
Ta phải làm sao?
Ta sẽ canh bên mộ hắn.
Cho tới khi chính ta cũng tiêu vong.
Có gì ghê gớm đâu.
Ta cứ tưởng mình rất rộng lòng.
Nhưng trong lòng vẫn nghèn nghẹn.
Sinh mệnh con người thật sự quá ngắn.
Ít nhất đối với ta, mấy chục năm chỉ là một khoảnh khắc trong nghìn năm tuổi thọ.
Cho dù ta có tìm được chuyển thế của hắn.
Huyền Lẫm ở kiếp sau…
Cũng không còn là Huyền Lẫm nữa.
Mùa đông, Thái hậu giá lâm Vương phủ.
Ta ở trên cây nhìn thấy Thái hậu bắt Huyền Lẫm quỳ xuống.
“Ai gia thấy ngươi đúng là trúng tà rồi.”
“Một quốc công chúa không cần, lại nhất định muốn cưới một con yêu xà.”
“Ngươi bảo Cổ Dạ quốc nhìn Đại Ương thế nào?”
“Bảo bách tính nhìn hoàng thất thế nào?”
“Ngươi có biết dân gian đang nghị luận khắp nơi, nói ngươi bị yêu quái mê hoặc tâm trí, yêu cầu xử tử ngươi hay không!”
Lòng ta run lên.
Xử tử…
Huyền Lẫm?
Sao có thể?
32
Ta kinh hoảng nhìn Huyền Lẫm.
Hắn quỳ trong tuyết, lưng thẳng như tùng trúc.
Hắn nói:
“Vậy xin mẫu hậu cho phép thần mang ái thê quy ẩn sơn lâm từ nay không bước vào cung môn nửa bước.”
Thái hậu tức giận đập bàn đứng lên.
“Vì một con yêu xà, ngươi ngay cả giang sơn cũng không cần?”
“Mẹ ruột, huynh trưởng cũng không cần?”
“Ta sao lại sinh ra một thứ súc sinh như ngươi?”
Thái hậu giận đến mức phun máu.
Huyền Lẫm cũng hoảng, lập tức sai người truyền ngự y.
Trong phủ nhất thời hỗn loạn.
Ta lặng lẽ cuộn mình trong tuyết.
Ta thích Huyền Lẫm.
Chính vì thích hắn, ta càng không thể trơ mắt nhìn hắn vì mình mà mất đi tất cả những gì đang có.
Ta bò tới ngoài phòng, nhìn Huyền Lẫm lần cuối.
Sắc mặt hắn âm trầm, nghe ngự y run rẩy bẩm báo, trong mắt hiện lên vẻ mệt mỏi.
Ta nhìn hắn thật lâu.
Tạm biệt.
Huyền Lẫm ta thích nhất.
Ngươi phải sống thật tốt.
Dường như cảm ứng được gì đó, Huyền Lẫm bỗng quay đầu nhìn.
Trên bậu cửa sổ, những vụn sáp rơi xuống hòa lẫn với tuyết trắng.
33
Ta mang thai rồi.
Tộc trưởng lo đến mức vảy rụng lả tả.
“Tuy ngươi đã hóa hình, nhưng suy cho cùng vẫn là xà yêu căn cơ chưa vững.”
“Giờ mang thai con của người, cuối cùng sẽ sinh ra thứ gì đây?”
Cha mẹ, huynh đệ tỷ muội cùng bảy cô tám dì của ta đều từ khắp nơi trở về, ngày ngày vây quanh ta.
Bọn họ tụm năm tụm ba nghiên cứu xem cuối cùng ta sẽ sinh ra thứ gì.
Một năm sau, ta sinh hai quả trứng.
Đỏ pha đen, đen pha đỏ.