Chương 4 - Rắn Giả Mạo Và Vương Gia Lạnh Lùng
12
Ngâm nước băng xong, nhiệt độ của hai chúng ta cuối cùng cũng bình thường.
Chỉ là trên mặt nước nổi một tầng vụn sáp.
Còn có cả mấy mảnh vảy đen của ta bị nóng đến cong mép rồi rụng ra.
Thấy Huyền Lẫm nhìn chằm chằm những mảnh vảy ấy, ta sợ hắn phát hiện vảy của mình không phải màu trắng.
Thế là đuôi ta quét một cái, cuốn tấm lụa trắng xuống nước che lại.
Hắn cong môi, ôm ta đi về phía giường.
“Ngủ cùng đi.”
Hắn rất mệt, nhanh chóng ngủ say.
Ta cũng mệt, nhưng không ngủ được.
Ánh trăng chiếu vào.
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Huyền Lẫm.
Ngươi có phát hiện ta không phải con rắn của ngươi không?
Hôm nay ta đã dùng hết linh lực giúp hắn hạ nhiệt.
Chắc chắn chẳng thể bằng bạch xà.
Nhưng ít nhiều cũng có chút tác dụng, phải không?
Chỉ cần ta cũng có thể giúp hắn hạ nhiệt, hắn sẽ giữ ta lại.
Huyền Lẫm.
Không phải vì gà đâu.
Ta chỉ đơn thuần…
Hơi muốn ở lại bên cạnh ngươi.
13
Huyền Lẫm dường như thật sự không phát hiện linh lực của ta kém con rắn trước kia.
Hắn thậm chí còn thưởng cho ta hai trăm con gà vì đã giúp hắn.
Ngay đêm đó, ta dẫn toàn bộ số gà rầm rộ trở về núi hoang.
Tộc nhân đã đói đến mức mắt xanh lè, lập tức ăn một bữa no nê.
Tộc trưởng vừa ăn vừa nhìn ta mấy lượt.
“Châu Châu, tu vi của ngươi có phải tăng mạnh rồi không?”
Ta gật đầu.
“Hình như mới hai ngày nay thôi. Theo lý mà nói, linh lực cạn kiệt thì ta phải ngủ mê man, không ngờ tỉnh dậy lại thấy linh lực dồi dào hơn trước.”
Sáng nay ta đã phát hiện, sau khi hấp thu những luồng sáng đỏ trên người Huyền Lẫm, tu vi của ta tăng lên rất nhiều.
Hiệu quả còn hơn tu hành mười năm.
Nghe ta kể xong, cả con rắn già là tộc trưởng cũng kích động.
“Châu Châu, đây có thể là cơ duyên trời ban.”
“Tộc ô sao xà chúng ta địa vị thấp kém, tu hành khó khăn, ngàn năm cũng chưa chắc hóa được thành người.”
“Còn ngươi được đế vương nhân gian che chở, rất có thể mượn cơ duyên của hắn để sớm đắc đạo.”
“Châu Châu, phải biết nắm lấy cơ hội!”
Ta cũng kích động.
“Vậy phải mượn bằng cách nào?”
Tộc trưởng già vừa ngượng ngùng vừa hưng phấn, trong đôi mắt vàng nâu đục ngầu như bắn ra trái tim.
“Đương nhiên là—”
“Song~~ tu~~ rồi~~”
14
Song tu sao?
Ngại quá đi.
Ta chỉ là một con ô sao xà, nếu làm chuyện đó với người ta thì xấu hổ biết bao.
Vừa nghĩ đến cảnh tượng kiều diễm ấy, ta thẹn thùng uốn éo loạn xạ trên bàn.
Huyền Lẫm nhìn ta đầy phức tạp.
“Ngươi giật như lên cơn vậy, không sợ trẹo eo sao?”
Nói xong, hắn lại tự lẩm bẩm:
“Ngươi cũng làm gì có eo.”
Ta tha thiết nhìn hắn.
Thật muốn hỏi lần sau hắn phát bệnh là khi nào.
Đáng tiếc hắn nghe không hiểu lời ta.
Rất nhanh đã đến mùa đông.
Ta ngủ trong hang thấy không thoải mái.
Huyền Lẫm từng làm cho con rắn trước một chiếc giường nhỏ bằng bạch ngọc, mùa hè mát mẻ nhưng mùa đông lại lạnh.
Hơn nữa, so với thứ cứng ngắc này, ta vẫn thích chui vào hố bùn ấm áp ngủ hơn.
Bởi vậy, trong kẽ vảy khó tránh khỏi dính bùn.
Huyền Lẫm muốn ôm ta, vừa thấy ta bẩn chẳng khác gì chạch liền đen mặt, sai người mang nước nóng tới, tự tay ấn ta vào chậu kỳ cọ.
Ta liều mạng vùng vẫy, đuôi quất nước tung tóe khắp người hắn.
Quản gia đứng bên cạnh nói:
“Cũng kỳ lạ thật. Trước kia nó thích sạch sẽ nhất, cũng rất thích tắm.”
Ta lập tức cứng đờ.
Huyền Lẫm bất động thanh sắc cong môi.
“Phải, đổi tính rồi.”
Hắn tắm rất kỹ.
Từng mảnh vảy đều bị hắn tách ra, dùng lụa mềm lau sạch.
Còn ta thì nước mắt chảy ròng.
Đừng lau sạch sáp của người ta mà!
Mất sáp rồi, ta chẳng phải từ “bạch xà” biến về ô sao xà sao?
Vì vậy trước khi hắn phát hiện, ta thổi tắt nến, nhanh chóng bỏ chạy.
Bôi sáp xong rồi quay lại.
15
Chờ đợi hồi lâu, cuối cùng Huyền Lẫm lại phát bệnh.
Lần này nhiệt độ cơ thể hắn càng cao, ánh đỏ trên người cũng càng rực rỡ, đậm đặc hơn.
Ta chẳng màng cảm giác nóng bỏng, lập tức áp sát người hắn.
Quấn quấn.
Hút hút.
Ánh đỏ liên tục tràn vào cơ thể khiến ta sung sướng như lên tiên.
Rắn rắn ta…
Hình như sắp thành tiên thật rồi.
Không đúng.
Chính sự quan trọng.
Ta vội thúc động linh lực, liên tục hạ thấp thân nhiệt để giúp Huyền Lẫm.
Cơn sốt cao khiến đầu óc hắn mơ hồ, ánh mắt thất tiêu, cả người dường như sắp tan chảy.
Nhìn hắn yếu ớt tiều tụy như vậy, một ý nghĩ lớn mật chợt lóe lên trong đầu ta.
Hê hê.
Rắn rắn tới đây.
Ta cười gian, bò về phía ống quần hắn.
Nhưng chưa kịp đắc thủ, đã bị hắn túm đuôi nhấc lên, lạnh lùng cười.
“Ta chỉ mắc chứng nhiệt, không phải trúng xuân độc.”
“Cho dù thật sự trúng xuân độc, bổn vương cũng không súc sinh đến mức nảy sinh ý nghĩ với một con rắn.”
“Ngươi ngoan ngoãn cho ta.”
“Ngoan! Ngoan!”
Ta lúng túng đung đưa giữa không trung.
Ồ.
Hóa ra hắn chỉ đơn thuần là nóng.
Không có nhu cầu về phương diện kia.
16
Suốt nửa năm, ta giúp Huyền Lẫm hạ nhiệt vô số lần.
Tu vi ít nhất tăng thêm năm trăm năm.
Đáng tiếc một lần song tu cũng chưa thành.
Nhưng ta không bỏ cuộc đâu.
Sau một thời gian ngoan ngoãn, cuối cùng Huyền Lẫm cũng buông lỏng cảnh giác với ta.
Khi tâm tình tốt, hắn còn cho phép ta cùng giường chung gối.
Hắn nói ta giống như ngọc thạch, ôm rất thoải mái.
Chỉ là đôi khi hắn vuốt ta, tay sẽ dính đầy vụn sáp.
Mỗi lúc như vậy, hắn đều mặt không cảm xúc phủi tay.
“Bớt bôi sáp lại.”
Bôi… bôi sáp gì chứ.
Người ta vốn đã bóng như thế này, có được không?
Hoàn toàn không phải nhờ bôi sáp đâu nhé.
Ta rất chột dạ, nhưng vẫn cố dùng thái độ cứng rắn nhìn thẳng hắn.
Cuối cùng hắn là người chịu thua trước, chống cằm tự lẩm bẩm.
“Không thông minh bằng A Bảo.”
“Hay gọi ngươi là rắn ngốc?”
Tuy không biết A Bảo là ai, nhưng ta biết hắn đang mắng ta ngu.
Ta phải thanh minh.
“Ta tên Ô Châu Châu, không phải rắn ngốc.”
Trước nay hắn đều không nghe được lời ta.
Nhưng lần này, hắn bỗng khựng lại rồi cong môi.
“Ô Trư Trư? Chữ ‘Trư’ nào?”