Chương 7 - Quyền Lực Bị Đoạt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Những người từng né tránh chúng tôi như dịch bệnh, nay lại thay nhau xách trứng, mang hoa quả tới, tươi cười chào hỏi không dứt.

“Trần Phong à, bác biết ngay cháu là người có bản lĩnh!”

“Ôi chao, cháu đúng là trừ hại cho dân đấy! Cái ông Vương ấy, chúng tôi ghét từ lâu rồi!”

“Lý Phú Quý, quả báo! Nghe mà hả dạ!”

Bọn họ thi nhau buông lời nịnh hót, ra sức kéo gần khoảng cách, như thể những câu châm chọc và lạnh lùng ngày trước chưa từng tồn tại.

Tôi bảo ba mẹ đóng cửa lại, không tiếp ai cả.

Tôi không cần những lời khen rẻ tiền và “chính nghĩa” đến muộn màng.

Vì khi công lý phải nhờ đến quyền lực để lên tiếng, thì những kẻ đứng ngoài chỉ biết vỗ tay — nghe đau lòng hơn cả sự im lặng.

8

Cuộc điều tra kéo dài suốt một tuần.

Một tuần sau, một bản thông báo kết quả điều tra được đóng dấu đỏ của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh và Quân khu tỉnh, dán tại vị trí nổi bật nhất trước cổng ủy ban xã.

Giấy trắng mực đen, rõ ràng không thể chối cãi.

Lý Phú Quý, với các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả con dấu tài liệu, đưa hối lộ, chính thức bị bắt giữ, chuyển giao cho cơ quan tư pháp xử lý. Chờ đợi hắn là sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.

Căn biệt thự ba tầng mà hắn từng tự hào khoe khắp thôn, bị xác định là tài sản phi pháp, đã bị tòa án phong tỏa, chuẩn bị đưa ra đấu giá công khai.

Vương Kiến Dân, bị khai trừ khỏi Đảng, buộc thôi việc, đồng thời với các cáo buộc tham ô, nhận hối lộ, lạm dụng chức quyền, cũng bị chuyển giao cho tư pháp.

Những cán bộ thôn liên đới còn lại, tùy mức độ vi phạm, đều đã bị xử lý kỷ luật hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự — không một ai thoát tội.

Thằng con “quý tử” của Lý Phú Quý — đứa từng vênh váo quay clip điều tra viên — cũng bị đơn vị chấm dứt hợp đồng, vì công việc đó được “chạy” bằng quan hệ sai quy định.

Chỉ sau một đêm, gia đình Lý Phú Quý từ chỗ được cả làng ngưỡng mộ, đã trở thành lũ chuột chạy qua đường, ai thấy cũng tránh.

Căn biệt thự từng tấp nập khách khứa giờ đóng kín cửa, dán đầy niêm phong, tiêu điều lạnh lẽo.

Nghe nói vợ hắn không chịu nổi cú sốc, đã phát điên, ngày ngày lang thang trong làng như người mất trí.

Những người từng tung hô, nâng ly tại nhà hắn, giờ tránh như tránh dịch, sợ dính líu đến tai tiếng.

Còn những người từng chế giễu tôi, nói tôi “chó cắn càn không đấu nổi hổ”, giờ gặp tôi đều cúi gằm mặt, chẳng dám nhìn thẳng.

Một vài kẻ mặt dày hơn còn ráng bắt chuyện:

“Trần Phong à, giờ cậu là anh hùng của cả làng đấy nhé!”

“Sau này có việc gì, cứ gọi một tiếng, bọn này sẵn sàng giúp!”

Tôi chỉ lặng lẽ lướt qua không buồn đáp lại.

Than sưởi mùa đông ấm hơn cả áo gấm. Ô dù lúc trời đã tạnh, chỉ là đồ thừa.

Tôi không cần những lời tâng bốc rẻ tiền ấy, càng không thể quên gương mặt lạnh nhạt, thậm chí đạp tôi xuống hố của họ ngày trước.

Tôi trở về nhà, thấy ba mẹ đang cẩn thận lau chùi một tấm ảnh gia đình mới.

Khuôn mặt họ lộ rõ nụ cười hiếm có — nụ cười từ trong lòng.

Tấm lưng từng gù vì buồn tủi, giờ cũng đứng thẳng hơn trước rất nhiều.

Thấy tôi, mẹ vui vẻ nói:

“Tiểu Phong à, bí thư mới về xã — chú Trương — vừa ghé nhà mình, mang gạo và dầu đến. Còn nói nhà mình có khó khăn gì, cứ tìm chú ấy.”

Ba tôi chen vào:

“Chú ấy bảo, xã đã thiếu sót với con. Đã để con phải chịu oan ức.”

Tôi nhìn nét mặt nhẹ nhõm, yên lòng của ba mẹ — tảng băng trong tim tôi, cuối cùng cũng tan đi một góc.

Công lý dành cho tôi, có lẽ không quan trọng.

Nhưng để họ có thể ngẩng đầu sống trên mảnh đất này, sống như những con người có danh dự — điều đó, quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Tôi đi tới trước căn biệt thự đã bị phong tỏa, đứng lặng một lúc lâu.

Một cơn gió thổi qua làm những tờ niêm phong phần phật rung lên.

Căn nhà được xây từ máu và lòng tự trọng của tôi, cuối cùng cũng sắp được định giá đúng như nó đáng phải trả.

Tôi không hề thấy vui.

Chỉ có một cảm giác tĩnh lặng — như bụi đã lắng, như mọi thứ cuối cùng cũng hạ màn.

Cuộc thanh toán, đến đây là kết thúc.

9

Một tuần sau khi mọi chuyện khép lại, điện thoại tôi đổ chuông.

Là Trương Kiến Quốc.

“Tiểu tử, chuẩn bị đi. Mai mặc bộ đồ đẹp nhất vào, ta qua gặp cậu.” Giọng ông mang theo ý cười đầy ấm áp.

Sáng hôm sau, cả xã đột ngột được phong tỏa.

Một đoàn xe địa hình mang biển quân đội từ từ tiến vào thị trấn, dừng lại trước quảng trường xã vừa được sửa sang lại.

Cửa xe mở ra, Trương Kiến Quốc bước xuống trong bộ quân phục chỉnh tề, quân hàm lấp lánh dưới nắng, sải bước về phía nhà tôi cùng với lãnh đạo xã và vài cán bộ quân khu tỉnh đi cùng.

Toàn bộ cán bộ xã đều được triệu tập, dân làng cũng tự động kéo đến xem đông nghịt — ba lớp trong, năm lớp ngoài.

Tất cả đều muốn nhìn tận mắt “vị đại nhân vật” bước ra từ cuộc điện thoại của Trần Phong là ai.

Trương Kiến Quốc không để tâm đến ai, đi thẳng đến cổng nhà tôi.

Tôi đã mặc sẵn bộ quân phục cũ, đứng nghiêm trang chờ ông.

“Trung đoàn trưởng!” Tôi đứng thẳng, giơ tay chào theo đúng điều lệnh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)