Chương 17 - Quỹ Tín Thác và Chiến Lược Bảo Vệ
“Đừng cảm ơn nữa. Nếu không có sự cảnh giác và phán đoán của em, quỹ tín thác có làm tốt đến mấy cũng vô dụng thôi.”
Tôi đạp ga, chiếc xe lăn bánh khỏi bãi đậu Trong gương chiếu hậu, hình bóng của Trần Hạo Vũ và Chu Phượng Lan nhỏ dần. Nhỏ dần. Đến mức không còn nhìn thấy nữa.
Tháng thứ ba sau khi ly hôn.
Studio của tôi nhận một dự án cực lớn—thiết kế cảnh quan khu phố thương mại cốt lõi của Khu đô thị mới phía Nam thành phố. Bên A là tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố, Thịnh Hoa. Giá trị hợp đồng 21 triệu tệ.
Dự án này giành được thông qua đấu thầu. Chúng tôi cạnh tranh với bốn công ty thiết kế khác, và cuối cùng chiến thắng nhờ ý tưởng cải tạo khu phố cổ.
Giám đốc dự án của Thịnh Hoa tên là Phương Thịnh. 34 tuổi, cử nhân Quy hoạch đô thị Thanh Hoa, thạc sĩ Thiết kế đô thị Harvard.
Lần đầu gặp mặt là tại cuộc họp khởi động dự án. Anh mặc một chiếc áo Polo màu xanh đậm, đeo kính gọng bạc, nói năng gãy gọn.
“Sếp Lâm phương án của các cô tôi đã xem ba lần. Khái niệm cải tạo dòng sông cũ thành khu phố thương mại ven sông rất hay, nhưng có vài vấn đề về tính khả thi của công trình cần được thảo luận.”
Anh trải bản vẽ ra, chỉ thẳng vào ba điểm khó khăn kỹ thuật. Không phải bới lông tìm vết, mà là thực sự hiểu nghề. Tôi trả lời các câu hỏi của anh, anh nghe xong gật đầu.
“Được, chúng ta sẽ tiến hành theo phương án của cô. Tôi sẽ gửi cho cô các mốc tiến độ thi công vào thứ ba.”
Dứt khoát, gọn gàng, không thừa một lời nào. Tôi thích làm việc với những người như thế.
Lần gặp thứ hai là một tuần sau khi đi khảo sát công trường. Anh đội mũ bảo hộ và mặc áo phản quang của công trường, ngồi xổm cạnh một đoạn lan can cũ đo đạc.
“Đoạn lan can này phải tháo, nhưng móng cọc bên dưới có thể từ thời Dân Quốc. Nếu có giá trị di tích, chúng ta phải điều chỉnh phương án.”
Tôi ngồi xổm xuống nhìn. “Nhìn không giống thời Dân Quốc. Móng thời Dân Quốc dùng vật liệu khác.”
Anh liếc nhìn tôi. “Cô còn rành về di tích à?”
“Luận văn đại học của tôi viết về bảo tồn và tận dụng di sản kiến trúc cận đại.”
Anh khẽ mỉm cười. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười. Khóe miệng hơi cong lên, rất kiềm chế, nhưng rất đẹp.
Đến tháng thứ hai của dự án, tần suất gặp mặt của chúng tôi trở thành ba lần một tuần. Lần nào cũng là công việc. Bản vẽ, số liệu, tiến độ thi công, vật liệu. Không có lời dư thừa.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được vài thay đổi.
Anh bắt đầu nán lại thêm 5 phút sau khi cuộc họp kết thúc.
Anh bắt đầu đặt một ly cà phê Americano mà tôi thích bên cạnh bản vẽ.
Anh bắt đầu nhớ từng chi tiết nhỏ tôi đã nói.
“Lần trước cô nói ánh sáng khu phía Nam dùng tông màu ấm sẽ tốt hơn, tôi đã kiểm tra với chuyên gia ánh sáng, anh ấy cũng đồng ý.”
Tôi nhìn ly cà phê anh đặt cạnh bản vẽ. “Sao anh biết tôi uống Americano?”
“Lần trước họp cô có gọi món này.”
Chỉ một câu đó. Không giải thích gì thêm. Tôi cầm ly cà phê nhấp một ngụm. Trong lòng tôi có một âm thanh vang lên: Người này hoàn toàn khác biệt với Trần Hạo Vũ. Trần Hạo Vũ quan tâm đến tiền của tôi. Còn Phương Thịnh quan tâm đến những gì tôi nói.
Lúc dự án tiến hành đến tháng thứ ba thì xảy ra chuyện. Có người trong tập đoàn Thịnh Hoa báo cáo khống ngân sách dự án, ủy ban kiểm tra thành phố vào cuộc điều tra. Phương Thịnh bị đình chỉ công tác để phối hợp điều tra.
Hôm đó tôi nhận được điện thoại của anh.
“Sếp Lâm dự án có thể phải tạm dừng một thời gian. Tình hình cụ thể tôi không tiện nói rõ, nhưng không liên quan đến phí thiết kế của các cô, cô cứ yên tâm.”
“Chuyện gì vậy anh?”
“Việc nội bộ. Cô đừng lo.”