Chương 2 - Quy Tắc Chia Ly

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

4

Em họ tôi gả vào hào môn, mời tôi tham dự hôn lễ.

Hôn lễ được tổ chức tại thành phố A, vừa biết địa điểm, tôi dứt khoát từ chối lời mời.

Thế nhưng, nhà trai khi sàng lọc danh sách khách mời bên nhà gái, chỉ khoanh tròn một mình tôi, cho rằng tôi đủ tư cách xuất hiện.

Nói cách khác, hôn lễ của em họ tôi, cha mẹ cô ấy không được phép tham dự.

Trong số họ hàng bạn bè, ngoài tôi ra, chỉ còn lại vài phù dâu được cho phép dự lễ.

Mẹ của em họ, tức dì nhỏ của tôi, đích thân đến nhà nhờ vả tôi, hy vọng tôi với tư cách là người nhà bên ngoại duy nhất, có thể “chống đỡ thể diện” cho em họ.

Tôi bị ép nhận lấy trọng trách hoang đường này.

Chúng tôi được sắp xếp ở trong khách sạn xa hoa.

Ngày hôm sau, em họ tôi xuất giá từ khách sạn.

Đêm trước hôn lễ, có một cô gái nhỏ kết bạn WeChat với em họ, gửi cho cô ấy hơn mười tấm ảnh thân mật tương tác với chú rể tương lai, còn kèm theo một đoạn video.

Tại một căn biệt thự cách khách sạn ba mươi kilômét, đang tổ chức một bữa tiệc độc thân ENDING.

Nam nam nữ nữ, ăn mặc mát mẻ bắt mắt, tha hồ quẩy.

Trong video, cô gái yêu diễm cùng chú rể tương lai môi chạm môi hôn ngọt ngào.

Em họ bình thản tắt điện thoại, gọi tôi cùng sáu phù dâu khác, nói: “Đi, chúng ta cũng đi tham gia party.”

Tôi chưa từng nghĩ sẽ lại gặp Mạnh Phồn Du.

Dù sao thì thành phố A lớn như vậy.

Tôi nghĩ, làm gì có chuyện trùng hợp thế, bốn năm không tới thành phố A, lần đầu quay lại đã không lệch một ly mà gặp đúng anh ấy.

Nhưng mà, ông trời đúng là rất thích đùa giỡn.

Em họ là đi thị uy.

Cô ấy không chút do dự tát cô gái nhỏ kia một cái.

Cô gái nhỏ không phục, muốn tìm chú rể tương lai chống lưng, lại phát hiện đối phương chỉ cười hì hì nhìn, hoàn toàn không có ý định đứng ra bênh vực.

Chú rể tương lai họ Ngô, tên là Ngô Thiên Hạo.

Cô gái nhỏ không biết, trước khi kết hôn, em họ tôi và Ngô Thiên Hạo Hồ%Ba Sĩ có thể xem miễn phí phần tiếp theo đã ước định ba điều.

Bất kể Ngô Thiên Hạo ở bên ngoài trêu hoa ghẹo cỏ thế nào, em họ tôi đều có thể làm như không thấy, chỉ duy nhất một điểm, nếu những oanh oanh yến yến bên ngoài dám múa may trước mặt cô ấy khiêu khích, lúc cô ấy ra tay dạy dỗ, Ngô Thiên Hạo không được phép giúp.

Cô gái nhỏ đã đánh giá sai vị trí của mình trong lòng Ngô Thiên Hạo.

Em họ tôi túm tóc cô ta, lôi thẳng ra ngoài cửa.

Ngô Thiên Hạo như người không liên quan, tiện tay đóng cửa lại, sau đó cười hề hề ôm eo em họ tôi, nói với cô ấy: “Đừng trẻ con, đã tới rồi thì qua chào tam ca một tiếng đi.”

Em họ tôi vừa đánh xong một trận, cổ áo bị giật bung, tóc tai rối như ổ gà.

Cô ấy điềm nhiên chỉnh trang lại bản thân, nói: “Được, đợi em thu dọn xong sẽ qua ngay.”

Ngô Thiên Hạo bỏ em họ tôi lại, tự mình đi trước.

Bên kia có một bàn người, trai xinh gái đẹp, rực rỡ nổi bật, không biết là đang chơi board game hay trò chuyện.

Tóm lại, so với sự ồn ào bên hồ bơi, bên đó trông yên tĩnh hơn.

Em họ tôi liếc nhìn về hướng đó một cái, sau đó lén lút gọi nhóm phù dâu lại gần, hạ giọng thì thầm: “Thấy bàn đó không? Ngoài người ở giữa ra, những người khác đều là mục tiêu không tệ.”

Người cô ấy nói là người ở giữa, tôi tò mò nhìn qua vừa nhìn một cái liền sững người, phải một lúc lâu sau mới thu lại ánh mắt.

Tôi nhìn thấy anh ấy rồi.

Anh ấy không nhìn thấy tôi.

Là Mạnh Phồn Du.

Mạnh Phồn Du lớn hơn bốn tuổi, không còn giống trong ký ức.

Gột bỏ sự non nớt thời thanh xuân giờ đây đường nét mày mắt của anh ấy càng thêm sâu sắc trầm ổn, quanh thân lắng đọng khí chất xuất chúng phi phàm.

Trong nhóm phù dâu, cô gái có dung mạo nổi bật nhất, vừa đặt ánh mắt lên người anh ấy, lập tức không cam tâm hỏi em họ tôi: “Vì sao anh ta không được?”

Em họ tôi kéo kéo cánh tay cô gái đó, giọng điệu hiếm khi nghiêm túc chính đáng: “Anh ta, chúng ta không với tới đâu, đừng mơ tưởng, kẻo rước họa vào thân.”

Cô gái tên Doãn Băng, tính tình cao ngạo, nghe vậy chỉ nhàn nhạt “ồ” một tiếng, tựa như đã nghe lời khuyên.

5

Tôi lấy cớ không giỏi giao tiếp, nói mình không qua chào hỏi cùng được.

“Điên à?” em họ kéo tôi đi về phía trước, “Điều kiện của chị tốt như vậy, phải quen biết thêm nhiều thanh niên tài tuấn chứ!”

Cô ấy làm việc rất giang hồ.

Tôi sợ làm ầm ĩ, vội vàng nhượng bộ, theo sau cô ấy, lặng lẽ tiến đến bàn đó.

Em họ gọi Mạnh Phồn Du là “tam ca”, chào hỏi rất quy củ.

Mạnh Phồn Du vẫn lịch thiệp, đàng hoàng như xưa.

Nhưng hình như…… cũng không hoàn toàn giống.

Trên người anh ấy có thêm một tầng xa cách, khiến người ta cảm giác trông thì ôn hòa, nhưng thực ra không dễ gần.

Em họ cười tươi như hoa: “Không biết tam ca ở đây, nếu không thì đã sớm dẫn mấy chị em của em qua chơi rồi.”

Doãn Băng rất khéo léo tiếp lời.

Cô ấy thoải mái chào Mạnh Phồn Du, theo em họ gọi: “Tam ca khỏe~”

Mạnh Phồn Du ngước mắt liếc cô ấy một cái, nụ cười rất nhạt.

Bên cạnh, một người đàn ông trẻ tuổi lên tiếng giảng hòa: “Tiếng tam ca này không phải ai cũng gọi được đâu, em gái à, em cứ theo bọn anh gọi Mạnh thiếu gia là được.”

Doãn Băng tinh nghịch lè lưỡi, thuận theo mà xin lỗi: “Thất lễ rồi, Mạnh thiếu gia.”

Trong lòng tôi thầm khen cô ấy EQ cao, dễ dàng hóa giải được sự lúng túng, nào ngờ em họ đột nhiên lên tiếng: “Tam ca, đây là chị họ của em, Thường Kim Duyệt.”

Nói xong, cô ấy lùi sang một bước, hoàn toàn để lộ tôi đứng phía sau.

Trước mắt bỗng chốc sáng bừng, mấy ánh mắt đồng loạt rơi lên người tôi.

Đặc biệt là ánh nhìn bắn thẳng từ phía trước, sắc bén vô cùng, gần như ngay khoảnh khắc nhìn sang, tôi đã cảm nhận được luồng khí mạnh mẽ ập tới.

Tôi biết không tránh được, chậm rãi ngước mắt, nhìn lại, thấy gương mặt quen thuộc mà lại xa lạ kia.

Tôi siết chặt lòng bàn tay, giả vờ bình tĩnh, mỉm cười nói: “Mạnh thiếu gia khỏe~”

Môi Mạnh Phồn Du mím lại thành một đường thẳng căng ra.

Anh ấy nhìn chằm chằm tôi, không mở miệng nói gì.

Cả người toát ra vẻ lạnh lùng khác thường.

Không khí thật ra cũng không đến mức tệ.

Chúng tôi đều che giấu rất tốt.

Không ai nhận ra giữa chúng tôi có điều gì không ổn.

Em họ tiếp tục giới thiệu mấy cô bạn của mình.

Nhóm phù dâu cũng tích cực hòa nhập vào bàn này.

Bạn bè ngồi cùng bàn với Mạnh Phồn Du đều khá hòa nhã, không ai làm khó em họ, bầu không khí luôn giữ được sự sôi nổi.

Cho đến khi Mạnh Phồn Du đột nhiên gọi: “Thường Kim Duyệt.”

Anh ấy bất ngờ gọi tên tôi.

Giọng không lớn.

Nhưng ngay tức khắc khiến hiện trường lặng ngắt.

Tim tôi không khống chế được mà đập mạnh một nhịp, theo bản năng nhìn về phía anh ấy.

Anh ấy ngồi trên sofa, ngẩng đầu nhìn tôi, trên mặt không thấy chút dao động nào, chỉ chậm rãi thốt ra bốn chữ từ trong cổ họng.

Anh ấy nói: “Lâu rồi không gặp.”

Sau đó, là sự yên tĩnh đến mức rơi kim cũng nghe thấy.

Dường như qua mấy giây, em họ mới kinh ngạc tìm lại được giọng nói: “Chị, chị với tam ca…… hai người quen nhau à?”

Câu hỏi này cuối cùng cũng bị đặt ra trước mặt tôi, giữa chốn đông người.

Tôi cứng họng, cân nhắc trong lòng một hồi, mới đưa ra câu trả lời: “Chúng tôi là bạn học cũ.”

Mạnh Phồn Du vẫn luôn nhìn chằm chằm tôi, nghe vậy, thân thể khẽ khựng lại.

Anh ấy đứng dậy khỏi sofa, từng bước từng bước tiến về phía tôi, động tác không nhanh, quanh người mang theo áp lực trầm nặng, tựa như một đám mây đen giấu sấm sét đang bao trùm.

Anh ấy đi đến trước mặt tôi, dừng lại, tựa như tự giễu hỏi: “Vậy nên, tôi đến cả bạn trai cũ cũng không tính sao?”

6

Không ngờ anh ấy lại hỏi ra câu này.

Tôi không có chuẩn bị tâm lý, á khẩu không nói nên lời.

Mạnh Phồn Du dường như mất kiên nhẫn, quay sang Ngô Thiên Hạo nói: “Hôm nay đến đây là được rồi, nên giải tán thôi.”

Ngô Thiên Hạo lập tức phản ứng, liên tục đáp: “À, đúng, hôm nay đến đây thôi, giải tán, giải tán.”

Party kết thúc.

Mạnh Phồn Du đưa tay nắm lấy cổ tay tôi: “Anh đưa em về.”

“Không cần, tôi……”

Chỗ bị anh ấy nắm lấy giống như có một dòng điện chạy qua tôi vậy mà không nỡ hất ra, mặc cho anh ấy kéo tôi biến mất khỏi tầm mắt đầy tò mò sau lưng.

Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trên đường.

Cửa sổ đóng kín.

Điều hòa mở.

Quãng đường về khách sạn nhiều nhất cũng chỉ nửa tiếng, vậy mà mãi không tới nơi.

Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ không ngừng lùi lại phía sau, dần dần nhận ra, chiếc xe chở tôi đang lang thang vô định trong thành phố A.

Tôi không lên tiếng hỏi, giả vờ như không hề hay biết.

Mạnh Phồn Du cứ thế chở tôi, không biết đã vòng vèo bao lâu, cho đến khi tôi lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Tôi nói: “Mạnh Phồn Du, tôi buồn ngủ rồi.”

Anh ấy nhìn thẳng về phía trước, dường như không nghe thấy lời tôi, nhưng sau đó không lâu, lại đánh lái quay đầu.

Nửa tiếng sau, xe dừng trước cổng khách sạn.

Tôi tháo dây an toàn, mở cửa xe, do dự vài giây, cuối cùng không nói một lời, xuống xe rời đi.

“Thường Kim Duyệt.” giọng gọi vang lên phía sau.

Tôi khựng bước, quay đầu nhìn lại.

Tay Mạnh Phồn Du đặt trên vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng tôi, biểu cảm mờ mịt khó đoán.

Tôi lạnh lùng không đáp.

Anh ấy không nhận được bất kỳ phản hồi nào.

Dường như không chịu nổi thái độ lạnh nhạt của tôi, anh ấy khẽ khép mắt, che đi cảm xúc dư thừa trong đáy mắt, khi mở mắt ra lần nữa, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, nói với tôi: “Ngủ ngon.”

Tôi đáp ngắn gọn một tiếng ừ, quay người vội vàng rời đi, trong lòng binh hoang mã loạn.

Vừa về đến khách sạn, em họ đã lập tức gọi điện tới.

“Chị, chị với tam ca……”

Tôi hiểu rõ trong lòng, ngắt lời cô ấy: “Chúng tôi không có quan hệ gì.”

“Ồ ồ, vậy thì tốt.”

Miệng thì nói vậy thì tốt, nhưng thực ra em họ vẫn chưa yên tâm: “Chị, chị đừng trách em nhiều chuyện nhé.”

“Có thể chị không rõ tình hình gia đình của Mạnh Phồn Du.”

“Những người như họ, chúng ta thật sự không với tới được.”

“Chị tuyệt đối đừng hồ đồ, hủy hoại cả đời mình.”

“Anh ấy có vị hôn thê rồi, Chu Ân Ân, có thể chị chưa từng nghe tới người này.”

“Con gái út được cưng chiều nhất nhà họ Chu, hàng thật giá thật là viên ngọc trong lòng bàn tay, mẹ của Ngô Thiên Hạo gặp cô ấy cũng phải kẹp chặt đuôi mà làm người.”

“Chị…… nếu chị dính vào……”

Tôi đau đầu lần nữa ngắt lời cô ấy: “Chị biết rồi.”

“Hả?”

“Chị biết tình hình gia đình của Mạnh Phồn Du, cũng biết vị hôn thê của anh ấy là ai, em không cần lo mấy chuyện vớ vẩn đó.”

“Hóa ra chị đều biết?” em họ cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút, “Chị biết là tốt rồi, vậy… vậy em cúp máy nhé?”

“Ừ.”

Cúp điện thoại, tôi nắm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, một mình ngồi trên sofa ngẩn người một lúc.

Tôi không kìm được mà nghĩ tới Mạnh Phồn Du.

Sau khi gặp lại anh ấy hôm nay, từng cử động, từng biểu cảm nhỏ nhất, giọng điệu khi nói chuyện, ánh mắt anh ấy nhìn tôi, tất cả đều không ngừng tua đi tua lại trong đầu tôi.

Tôi ngạc nhiên phát hiện, mình vậy mà nhớ rõ ràng từng khung từng khung.

Hít sâu một hơi, tôi ngả người dựa vào sofa, giơ cổ tay che lên mắt.

Cho bản thân năm phút cuối cùng, ép mình rút ra khỏi những hình ảnh đó, đem Mạnh Phồn Du chôn thật sâu trong lòng, ở một nơi không nhìn thấy, không chạm tới.

7

Hôn lễ tệ hại nhất đời này tôi từng thấy, chính là hôn lễ của em họ.

Mẹ chồng của em họ, họ Ngô.

Ngô Thiên Hạo theo họ mẹ.

Bà Ngô tính tình mạnh mẽ.

Ngô Thiên Hạo làm trái ý bà, kiên quyết cưới em họ tôi, trong lòng bà Ngô có cả vạn điều không vui.

Chỉ vì không cưỡng lại được đứa con trai duy nhất, sau khi đưa ra một đống yêu cầu vô lý và đều được đáp ứng, bà Ngô mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý cho em họ tôi gả vào nhà họ Ngô.

Cuộc sống hào môn của em họ tôi không dễ chịu, điều này, trong hôn lễ đã lộ ra manh mối.

Quy trình tiệc cưới do một tay bà Ngô sắp xếp, em họ tôi suốt buổi theo sau bà, cúi thấp làm nhỏ, chỉ cần nói sai một câu, làm một việc không vừa ý bà Ngô, liền bị mắng cho một trận.

Em họ bị mắng đến mức không ngẩng đầu lên nổi, vẫn phải gượng cười, diễn cho tròn vai cô dâu.

Bà Ngô không coi em họ tôi ra gì, tiện thể, những vị khách do em họ mời tới, bà cũng xem như không khí.

Giữa chừng, khi em họ đi kính rượu, gọi nhầm tên một vị khách.

Vị khách đó lại là người rất được bà Ngô coi trọng.

Bà Ngô lúc ấy lập tức đổi sắc mặt, sau khi xin lỗi vị khách kia, không chịu nổi thêm một khắc nào, gọi em họ tôi vào phòng riêng, mắng xối xả một trận.

Không ai dám đi giải vây cho em họ.

Trước khi cưới em họ tôi, Ngô Thiên Hạo đã nói rất rõ với cô ấy, mẹ anh ta tính khí không tốt, một thiên kim tiểu thư thực sự gả vào nhà họ, e rằng cũng không chịu nổi cơn giận của bà mẹ chồng tương lai.

Một trong những điều kiện anh ta cưới em họ tôi, chính là yêu cầu cô ấy phải chịu đựng tính xấu của mẹ anh ta.

Em họ tôi đã đồng ý.

Cho nên, bây giờ em họ bị mẹ chồng làm khó, Ngô Thiên Hạo căn bản không muốn xen vào, càng không nói đến chuyện ra tay giúp đỡ.

Còn sáu phù dâu kia, ai nấy đều sợ bà Ngô, từng người cúi đầu giả làm chim cút.

Chỉ có tôi là không đành lòng.

Em họ tôi dù sao cũng là em gái lớn lên cùng tôi từ nhỏ.

Tôi không muốn nhìn thấy cô ấy cô lập không nơi nương tựa như vậy.

Những lời mắng mỏ truyền ra từ trong phòng chứa quá nhiều khinh miệt và nhục nhã, tôi nghe không nổi, gõ cửa phòng, không mời mà vào.

Phát hiện có người dám tự tiện xông vào khi chưa được cho phép, bà Ngô không vui, nhướng cao lông mày.

Chưa đợi bà ta mở miệng, tôi đã lễ phép nói trước: “Bác gái, các vị khách còn đang chờ đến khâu tiếp theo.”

Nhận ra tôi là người bên nhà gái.

Bà Ngô liếc xéo tôi một cái, ngẩng cao đầu, trong giọng nói mang theo sự kiêu ngạo lạnh lùng: “Ai cho cô vào? Không có gia giáo, cút ra ngoài!”

Trên gương mặt tái nhợt của em họ viết đầy xấu hổ.

Có lẽ cô ấy từng nghĩ mình có thể chịu đựng được sự làm khó của mẹ chồng, cho đến lúc này mới phát hiện, xa không đơn giản như tưởng tượng.

Tôi không biết cô ấy có hối hận hay không.

Nhưng cô ấy hẳn rất rõ, sau hôn lễ, cuộc sống thật sự mới chỉ vừa bắt đầu.

Tôi không có ý đối đầu với bà Ngô, dù sao sau này em họ tôi vẫn phải sống dưới tay bà ta.

Không muốn làm tình hình trở nên khó xử, tôi cố ý chọn lời mềm mỏng mà nói: “Trang điểm của cô dâu bị lem nhiều rồi, cần dặm lại, hay là để cháu đưa em ấy xuống trang điểm trước, bác gái nguôi giận một chút.”

Thế nhưng, bà Ngô không chịu ăn bài này.

Bà ta dường như khinh thường nói chuyện với tôi, chỉ quay sang châm chọc em họ: “Đây chính là họ hàng nhà các người, hừ, quả nhiên là loại các người……”

“Cốc——cốc——”

Tiếng gõ cửa không nặng không nhẹ cắt ngang lời bà ta.

Một bóng người cao gầy đứng ở cửa.

Anh ấy dường như không coi ai ra gì, ánh mắt trực tiếp dừng trên người tôi, giọng nói tùy ý: “Tìm em nãy giờ, em ở đây làm gì?”

Tôi còn chưa kịp hiểu dụng ý của anh ấy, thì đã nghe bà Ngô dò xét hỏi: “Tam thiếu quen biết chị họ của Mịch Mịch sao?”

Bà ta thậm chí còn không biết tôi họ gì, chỉ dùng “chị họ của Mịch Mịch” để gọi.

Em họ tôi như được cứu, vội vàng tiếp lời: “Tam ca và chị em là bạn học cũ.”

“Bảo sao!” bà Ngô bật ra một tiếng cười, tiếng cười nhẹ nhàng mềm mại, hoàn toàn đổi khác vẻ gay gắt ban nãy, bà ta kéo tay em họ tôi, hiền hòa vỗ vỗ, “Mịch Mịch, con phải học hỏi chị họ con nhiều vào, vừa nhìn đã biết là đứa trẻ giỏi giang, làm việc quyết đoán, nói năng đúng mực, tiến lui hợp lẽ.”

Em họ nghẹn họng.

Tôi cũng không kịp nói gì.

Chúng tôi đều bị màn trở mặt nhanh như chớp này làm cho sững sờ, không thốt nên lời.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)