Chương 2 - Quý Phi Mất Trí Nhớ
Đại khái là phát hiện Kỳ Chính đối với ta vẫn còn tình nghĩa, nàng ta bắt đầu thường xuyên xuất hiện bên cạnh ta, ý đồ chọc giận ta.
Năm ngày trước đại điển, nàng ta tha thướt đến lãnh cung, cười đến dáng vẻ đoan trang vạn phần.
“Tỷ tỷ, mũ phượng năm xưa tỷ được gia phong thái tử phi thật tinh xảo, đông châu bên trên thêu lên giày, ta đặc biệt thích đấy.”
Nàng ta lộ ra đôi giày thêu chỉ vàng dưới lớp cung trang phức tạp.
Hai viên đông châu to lớn đính trên đó, giống như lời giễu cợt sáng loáng.
Ta chẳng mảy may dao động.
Ba ngày trước đại điển.
Ta dẫn Hắc Tử trèo tường ra ngoài dạo một vòng, lúc trở về, chăn đệm gối đầu đều bị ném xuống đất.
Hà Thanh thản nhiên ngồi ở chủ vị, thong thả chỉnh lại tóc mai.
“Tỷ tỷ, bộ diêu của bản cung không thấy đâu, có lẽ lần trước đánh rơi ở chỗ tỷ rồi.”
Nàng ta hờ hững phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay.
“Không ngại muội muội đến lục soát một chút chứ?”
Ta cạn lời nhìn đồ đạc trên đất.
Đang định nhấc chân bước qua cung nữ bên cạnh nàng ta ôm một hộp trang điểm vội vã đi ra.
“Nương nương, tìm thấy rồi!”
“Mang qua đây.”
Ta bóp cổ tay cung nữ kia.
Chiếc hộp trang điểm đó là thứ ta giấu dưới ván giường, trước khi mất trí nhớ, dường như ta thường xuyên lấy ra ngắm nghía.
“Cung nữ mới tới không hiểu quy củ, tỷ tỷ đừng giận nhé.”
Hà Thanh yểu điệu nhận lấy hộp gỗ kia, làm như vô tình run cổ tay, trang sức trong hộp rơi lách cách xuống đất.
“Ôi, bộ diêu này sao lại thật sự ở chỗ tỷ tỷ vậy.”
Hà Thanh tủi thân dùng khăn tay lau khóe mắt.
“Nếu tỷ tỷ thích thì cứ trực tiếp nói với muội muội là được, sao có thể làm chuyện không lên được mặt bàn như vậy chứ.”
Ta chỉ nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc đã gãy thành hai đoạn trên đất.
Trong đầu hiện lên vài hình ảnh mơ hồ.
Kỳ Chính thuở thiếu niên đeo chiếc vòng vào tay ta, hình như còn nói gì đó.
Muốn cố gắng nhớ lại thêm nữa, trong đầu lại truyền đến một cơn đau âm ỉ.
Thân hình ta không vững, đụng đổ chiếc bình hoa mới được đưa tới bên cạnh.
Mảnh vỡ rơi xuống đất, liền nghe thấy lời tố cáo đẫm nước mắt của Hà Thanh:
“Quý phi nương nương, cho dù người thẹn quá hóa giận, vì sao lại muốn làm thần thiếp bị thương chứ?”
Trên cổ tay trắng tuyết của nàng ta chẳng biết từ khi nào đã có thêm một vệt máu.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân vội vã, ta còn chưa quay đầu, đã bị một lực mạnh đẩy ngã xuống đất.
“Thanh Nhi, nàng không sao chứ?”
Kỳ Chính vội vã ngồi xổm xuống, nâng cổ tay Hà Thanh.
“Mau truyền thái y.”
Ánh mắt nhìn về phía ta mang theo cơn giận rõ ràng.
“Tống Hoa Âm, nàng thật không thể nói lý!
“Nàng trộm bộ diêu của Thanh Nhi thì thôi đi, vì sao còn muốn làm nàng ấy bị thương?!”
Ta ôm trán, lạnh lùng nhìn hắn.
Hắn bị biểu cảm của ta chọc giận không nhẹ, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Nàng vẫn không nhận sai? Được.
“Người đâu, cấm túc Tống thị, mấy ngày này không được đưa cơm!”
Ánh mắt Hà Thanh quay lại nhìn ta lộ vẻ đắc ý.
7
Ta thật không ngờ trong lãnh cung hẻo lánh lại còn có nơi hẻo lánh hơn.
Vừa gặm cái đùi gà chẳng biết Tiểu Tự Tử trộm từ đâu tới, ta vừa tự an ủi mình.
“May mà chỉ còn ba ngày nữa.”
Rất nhanh đã đến đại điển.
Tiểu Tự Tử cạy cửa ra, bảo ta thay y phục thái giám.
“Thần đã sắp xếp xong một thi thể giống hệt nương nương, lát nữa lãnh cung sẽ bốc một trận hỏa hoạn, Tống quý phi sẽ lặng lẽ chết trong trận lửa này.
“Nương nương còn điều gì không buông xuống được không?”
Tiểu Tự Tử nhìn ta chằm chằm, giống như chỉ cần ta nói ra hai chữ “Kỳ Chính”, hắn sẽ không chút do dự rút kiếm đứng dậy.
“Chó đâu?”
“Thần lập tức đi giết… chó?”
Hắn sững sờ nhìn ta, như thể nghi ngờ tai mình.
“Đúng vậy, chính là Hắc Tử mông cong cong ấy.”
Vừa nói đến hai chữ “mông”, Tiểu Tự Tử đã phất tay áo bỏ đi.
8
Đêm ấy, chúng ta trốn ở góc Thái Thanh điện.
Phía trên, Hà Thanh mặc một thân phượng bào, ngồi ngay ngắn bên cạnh Kỳ Chính.
“Bệ hạ, hôm nay là ngày đại hỷ của nương nương, tần phi hậu cung theo lý nên đến chúc mừng.”
Môn sinh của Hà thái phó nhao nhao phụ họa.
Kỳ Chính vừa đăng cơ, hậu cung ngoài Hà Thanh thì chỉ có một mình ta, mục đích của bọn họ rõ như ban ngày.
“Quý phi Tống thị, đức hạnh có thiếu sót, đã bị trẫm đày vào lãnh cung.”
Kỳ Chính vừa nói vừa gắp cho Hà Thanh một miếng điểm tâm, đầu cũng chẳng ngẩng.
“Bệ hạ, lúc còn ở khuê phòng, thần thiếp đã nghe nói Tống tỷ tỷ giỏi múa, chi bằng nhân ngày lành hôm nay, để tỷ tỷ múa một khúc trợ hứng.”
Hà Thanh mày mắt dịu dàng nhìn Kỳ Chính, chỉ một ánh mắt đã khiến hắn đổi ý.
“Tuyên Tống thị.”
Ta nhàm chán đếm hoa văn chạm khắc trên cây cột trước mặt.
Tính toán thời gian, lúc này lãnh cung vừa hay bốc cháy.
Bọn họ không tìm thấy người rồi.
Tiểu Tự Tử bên cạnh bóp ngón tay kêu răng rắc, ta khẽ nói.
“Ngươi bình tĩnh đi, chẳng phải ngươi nói nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất sao, lát nữa nhân lúc bọn họ kéo đến lãnh cung, chúng ta chuồn.
“Ngươi tuyệt đối đừng vào lúc này xông lên ám sát tên cẩu hoàng đế đấy!”
“Thần biết chừng mực.”
Trong lúc nói chuyện, bầu không khí trên đài đã náo nhiệt hẳn lên.