Chương 5 - Quay Về Ngày Thứ Hai Sau Đám Cưới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

5

Tôi mang theo phát hiện kinh người ấy, đầu óc rối bời, mơ mơ hồ hồ quay về nhà.

Trong đầu tôi, hỗn loạn như một mớ tơ vò.

Lục Trưng và Vương Thái Phượng?

Không thể nào!

Tôi hiểu rõ Lục Trưng là người như thế nào hơn ai hết.

Anh chính trực, cứng nhắc, thậm chí có phần xa cách phụ nữ.

Bảo anh có dính dáng tới loại đàn bà như Vương Thái Phượng, chẳng khác gì bảo anh… lên trời.

Nhưng cái địa chỉ đó, phải giải thích ra sao?

Kiếp trước, chính vì địa chỉ này, tôi đã khăng khăng cho rằng anh có người đàn bà khác bên ngoài.

Lẽ nào… trong chuyện này còn có điều gì khuất tất mà tôi chưa biết?

Tôi cất vải vóc và vải bông vào chỗ, ngồi đờ đẫn trên giường đất.

Đến bữa tối, tôi nấu ăn mà lòng không yên, suýt nữa bỏ nhầm đường thành muối.

Lục Trưng vừa về đã nhận ra tôi không ổn.

“Sao thế?”

Anh đặt đồ xuống, đi đến bên tôi, đưa tay sờ trán, “Khó chịu à?”

Lòng bàn tay anh ấm áp, vậy mà tôi lại cảm thấy lành lạnh.

Tôi lắc đầu, tránh tay anh.

“Không có gì.”

Lông mày anh nhíu chặt lại.

“Thế sao cứ thẫn thờ như hồn bay phách lạc vậy?”

Tôi nhìn anh, muốn hỏi thẳng.

Hỏi về cái địa chỉ ấy, hỏi vì sao mỗi tháng anh lại gửi tiền về nơi đó.

Nhưng lời đến miệng rồi lại nuốt xuống.

Tôi sợ.

Tôi sợ câu trả lời mình nhận được sẽ là điều tôi không thể chịu nổi.

Sợ rằng hạnh phúc kiếp này của tôi chỉ là một ảo ảnh chóng tàn.

“Không có gì, chỉ là hơi mệt.” Tôi viện một cái cớ tùy tiện.

Lục Trưng nhìn tôi rất lâu, rồi không hỏi thêm.

“Mệt thì nghỉ đi, để anh nấu cơm.”

Anh buộc tạp dề, bước vào bếp.

Tôi nhìn bóng lưng anh, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Lúc ăn cơm, cả hai không ai nói gì.

Không khí nặng nề.

Tôi ăn vài miếng đã không muốn ăn tiếp.

“Em no rồi.”

Tôi buông đũa, quay về phòng.

Lục Trưng nhìn tôi, môi khẽ động, nhưng cuối cùng lại chẳng nói lời nào.

Tối hôm ấy, lần đầu tiên tôi mất ngủ.

Tôi nằm trằn trọc trên giường đất, trở mình mãi không ngủ được.

Lục Trưng nằm bên cạnh, hơi thở đều đặn, dường như đã ngủ say.

Nhưng tôi biết — anh chưa ngủ.

Cơ thể anh căng cứng, đến nhịp thở cũng cố giữ bình ổn.

Chúng tôi, rõ ràng nằm cạnh nhau, mà lòng cách xa nghìn trùng.

Cảm giác ấy, khó chịu đến nghẹt thở.

Tôi không muốn như vậy.

Tôi vất vả lắm mới được sống lại một kiếp, đâu phải để lặp lại vết xe đổ?

Trong bóng tối, tôi xoay người lại, đối diện với anh.

“Lục Trưng.”

Tôi khẽ gọi.

Anh hơi giật mình, rất nhẹ nhưng tôi cảm nhận được.

“Anh ngủ chưa?”

Anh không trả lời.

Nhưng tôi biết anh đang tỉnh.

“Mình nói chuyện đi.”

Tôi nói.

Không gian lặng vài giây.

Sau đó, tôi nghe anh khẽ “ừ” một tiếng.

Tôi hít sâu một hơi, đem điều nghi hoặc trong lòng nói ra:

“Hôm nay em đến bưu điện.”

Tiếng thở của anh thoáng chững lại.

“Em thấy Vương Thái Phượng chuyển tiền. Địa chỉ đó… em thấy quen lắm.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh, không muốn bỏ lỡ chút biểu cảm nào.

Nhưng trong phòng tối quá, tôi chẳng nhìn rõ được gì.

Chỉ cảm giác không khí xung quanh dần trở nên lạnh lẽo.

“Em nhìn thấy rồi?”

Giọng anh trầm khàn, thấp và đục.

“Ừ.”

Tim tôi cũng lạnh theo.

“Thế thì sao?” Anh hỏi.

Thế thì sao…

Tôi nên hỏi gì?

Hỏi anh và Vương Thái Phượng có quan hệ gì sao?

Hỏi anh vì sao lại gửi tiền về nhà mẹ đẻ bà ta?

Những lời đó… tôi không nói nổi.

Tàn nhẫn quá.

“Không có gì.” Tôi cúi đầu, giọng u uất.

“Chỉ là… có hơi tò mò.”

Anh lại im lặng.

Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy anh thở dài —

Tiếng thở dài ấy mang theo một nỗi mệt mỏi và bất lực tôi không hiểu nổi.

“Hòa Hòa,” anh gọi tên thân mật của tôi, giọng nhẹ nhàng,

“Có những chuyện… em đừng hỏi.”

“Tại sao?” Giọng tôi nghèn nghẹn, như muốn bật khóc.

“Chuyện gì mà anh không thể nói với em? Chúng ta là vợ chồng cơ mà!”

“Chính vì là vợ chồng,”

Anh nói, giọng lạc đi,

“Nên anh mới không muốn em biết.”

“Chuyện đó qua rồi. Em chỉ cần biết, cả đời này của anh, trong lòng chỉ có em là đủ.”

Anh nói rất thành khẩn, rất nghiêm túc.

Nhưng khúc mắc trong lòng tôi, lại càng thắt chặt.

Rốt cuộc là chuyện gì?

Chuyện gì mà khiến anh thà bị hiểu lầm còn hơn nói ra sự thật?

Lại còn liên quan tới Vương Thái Phượng?

Đêm đó, chúng tôi không nói thêm lời nào nữa.

Chỉ nằm quay lưng vào nhau, cho đến khi trời sáng.

Sáng hôm sau, Lục Trưng dậy rất sớm đi đơn vị, thậm chí không ăn sáng.

Tôi biết, anh đang tránh mặt tôi.

Lòng tôi như bị thứ gì đè nặng, vừa buồn bực vừa đau đớn.

Tôi không muốn chiến tranh lạnh với anh.

Tôi phải làm gì đó.

Đột nhiên tôi nhớ ra một việc — dưới giường Lục Trưng, có một cái hộp sắt có khóa.

Kiếp trước, tôi chưa bao giờ chú ý.

Kiếp này, lúc dọn dẹp nhà cửa tôi mới phát hiện ra nó.

Tôi từng hỏi anh trong đó đựng gì, anh chỉ nói là mấy thứ cũ ở đơn vị, không đáng giá.

Nhưng giờ nghĩ lại, ánh mắt anh khi ấy… dường như có chút lạ thường.

Trong chiếc hộp đó, liệu có phải chứa đáp án tôi cần không?

6

Tôi kéo chiếc hộp sắt từ dưới gầm giường ra.

Chiếc hộp không lớn, màu xanh quân đội, bên trên có một chiếc khóa đồng nhỏ.

Khóa đã rỉ sét, nhìn là biết có từ rất lâu rồi.

Tôi không có chìa khóa.

Tôi tìm một sợi dây kẽm, loay hoay chọc mãi vào ổ khóa cũng không mở được.

Xem ra, chỉ còn cách dùng biện pháp ngu ngốc nhất.

Tôi vào bếp lấy một con dao, nhằm vào ổ khóa mà bẩy mạnh.

“Keng!” một tiếng, khóa bật mở.

Tim tôi cũng như nghẹn lên đến cổ họng.

Tôi mở hộp ra.

Những thứ bên trong khiến tôi chết lặng.

Không có những bức thư hay hình ảnh như tôi tưởng tượng.

Chỉ có một xấp phiếu chuyển tiền dày cộp, vài chiếc huân chương quân công, và một cuốn nhật ký cũ nát.

Tôi cầm lên tờ chuyển tiền trên cùng.

Tên người nhận: Vương Kiến Quốc.

Địa chỉ — chính là địa chỉ nhà mẹ đẻ của Vương Thái Phượng.

Người gửi: Lục Trưng.

Tôi lật xem từng tờ — tất cả đều giống nhau.

Bắt đầu từ một tháng trước khi chúng tôi kết hôn, tháng nào cũng có, đều đặn như kim đồng hồ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)