Chương 1 - Quay Về Mười Năm Trước

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày Lục Tư Niên được hạ táng, mưa rất lớn.

Đột tử do ngừng tim đột ngột.

“Nếu đến bệnh viện sớm hơn, nghỉ ngơi cho tốt, uống thuốc đúng giờ…”

Nhưng trên đời này làm gì có nhiều nếu như đến vậy.

Tôi tựa trán vào tấm bia mộ lạnh băng.

“Lục Tư Niên, anh đúng là kẻ lừa đảo.”

Ngực tôi đột nhiên đau nhói.

Cả người ngã gục trước bia mộ.

Tầm nhìn bắt đầu mờ đi.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về mười năm trước.

Năm đó, tôi vẫn chưa quen Lục Tư Niên.

Tôi nhớ có lần, Lục Tư Niên gối đầu lên chân tôi nói.

“Lúc còn trẻ anh khá rác rưởi, chỉ biết ăn chơi lêu lổng.”

Anh dừng lại một chút, đầu ngón tay khẽ cọ lên mu bàn tay tôi.

“May mà gặp được em.”

Khi đó tôi cười xoa đầu anh.

“Bây giờ anh cũng rất tốt.”

Anh nói: “Là vì em.”

Lục Tư Niên không khó tìm.

Cái tên này trong giới khá nổi.

Không phải nổi vì danh tiếng tốt, mà là kiểu “công tử phong lưu”.

Ánh đèn trong hội sở rất mờ.

Trong không khí trộn lẫn mùi nước hoa và mùi thuốc lá.

Có cô gái hét lên rồi ném gậy huỳnh quang lên sân khấu.

Tôi quét mắt nhìn trong đám đông.

Sau đó nhìn thấy anh.

Lục Tư Niên ngồi trong góc khu ghế sofa.

Áo T-shirt đen, quần jeans.

Trên vai khoác một chiếc áo khoác da.

Một tay anh đặt trên lưng ghế sofa.

Trên bàn trà trước mặt bày mấy chai rượu.

Một cậu trai tóc vàng ghé lại nói chuyện với anh.

Anh lười biếng nhấc mí mắt lên, không biết nói câu gì.

Cậu tóc vàng cười rồi đấm anh một cái.

Chính là anh.

Lục Tư Niên của tôi.

Lục Tư Niên hai mươi mốt tuổi, vẫn chưa quen tôi.

Hoàn toàn khác với dáng vẻ quyết đoán lạnh lùng sau này trên thương trường.

Tôi đi thẳng về phía anh.

Trong khu ghế sofa mấy cậu trai đang ghé đầu vào nhau nói chuyện.

Tôi dừng lại trước mặt Lục Tư Niên.

Anh đang cúi đầu châm thuốc.

Phát hiện có người đến gần, anh nhấc mí mắt liếc tôi một cái.

“Có việc?”

Giọng điệu hơi mất kiên nhẫn.

Chậc.

Tôi âm thầm trợn mắt trong lòng.

Lục Tư Niên ba mươi mốt tuổi đâu dám nhìn tôi ngang ngược như vậy.

“Tìm anh.”

Anh chết rồi để tôi đau lòng, có đuổi đến địa phủ tôi cũng lôi anh ra đánh một trận.

Lục Tư Niên sững lại.

Bật lửa “tách” một tiếng đóng lại.

Anh ngả lưng vào sofa, trên dưới đánh giá tôi.

“Tìm tôi làm gì? Muốn làm quen với tôi?”

Ánh mắt này tôi không thích.

Không nên xuất hiện trên gương mặt Lục Tư Niên của tôi.

Anh nên là người mỉm cười dịu dàng, nói chuyện với tôi thật nhẹ nhàng.

Không nên là dáng vẻ khinh suất tùy tiện như vậy.

Xung quanh có người bắt đầu ồn ào trêu chọc.

“Anh Lục, cô bé này nhìn khá thuần khiết đó.”

Lục Tư Niên ngậm điếu thuốc trong miệng, nhìn tôi.

“Em quá thuần khiết, tôi không thích.”

Xung quanh lập tức vang lên một trận cười ầm.

Tôi nhìn vào mắt anh.

Lục Tư Niên hiện tại chê tôi quá thuần khiết.

Anh hoàn toàn không biết.

Sau này mỗi tối anh đều ôm tôi nói “vợ hôm nay thật ngoan”.

Lục Tư Niên à.

Anh có biết sau này mình ngoan đến mức nào không?

Tôi bước lên phía trước một bước.

“Dưới đó của anh có một nốt ruồi.”

Ánh mắt của mọi người xung quanh lập tức đều nhìn sang.

Ngược lại là Lục Tư Niên.

Biểu cảm trong nháy mắt cứng đờ.

Điếu thuốc ngậm trong miệng suýt nữa rơi xuống.

Mọi người thấy phản ứng của anh như vậy, ánh mắt nhìn tôi cũng trở nên ám muội.

Tôi cúi người xuống, ghé vào tai anh, khẽ nói.

“Bên trái, ngay gốc.”

Điếu thuốc rơi xuống sofa, anh giật mình lập tức phủi đi.

“Em!”

Tôi chống một gối giữa hai chân anh.

Lại ghé sát thêm một chút.

“Anh cũng không muốn mọi người biết, Lục thiếu gia vẫn còn là trai tân chứ?”

2

Cả khuôn mặt Lục Tư Niên đỏ bừng.

Anh đột ngột đứng bật dậy.

“Con mẹ em…”

Anh nắm lấy cổ tay tôi, nghiến răng nói.

“Ra ngoài nói.”

Người bên cạnh vẫn đang hò hét trêu chọc.

“Anh Lục, cô bé nói gì với anh vậy?”

“Nói cho bọn tôi nghe với.”

Lục Tư Niên mặt đen lại, quay đầu mắng một câu.

“Câm miệng!”

Rồi kéo tôi đi ra ngoài.

Sức anh rất lớn, tôi nhíu mày.

“Buông ra, đau.”

Tôi trừng anh một cái, giật tay ra.

Xuyên qua đám đông, đẩy cửa hội sở đi ra ngoài.

Lục Tư Niên theo sau tôi đi ra, mặt vẫn còn đỏ.

Tôi quay người lại, dựa vào con sư tử vàng trước cửa.

“Lục thiếu gia hóng gió chút đi, nhìn mặt anh đỏ kìa.”

Anh nhìn chằm chằm tôi.

“Rốt cuộc em là ai?”

Ánh mắt như muốn nuốt sống tôi rồi ném xuống con sông phía sau cho cá ăn.

“Sao em biết…”

Anh không nói tiếp, nghiến răng.

Cổ và mặt vẫn đỏ chưa tan.

Tôi nhìn anh, cố nén cười.

Trước đây nhìn rất lão luyện, sao lúc trẻ lại ngây thơ thế này.

Là giả vờ, hay là do tôi dạy dỗ ra vậy?

“Thẩm Yểu Cẩn.”

“Nhớ chưa?”

Tôi đưa tay, đầu ngón tay khẽ cọ lên mu bàn tay anh.

Giống như cách sau này anh thường làm với tôi.

Anh nói đó là thói quen nhỏ của anh.

Lục Tư Niên lập tức rút tay lại.

Anh cúi đầu châm một điếu thuốc, khói thuốc chậm rãi thoát ra từ môi anh.

Khi ngẩng mắt lên lần nữa, ánh mắt đã trở lại bình tĩnh.

“Từ đâu đến nhóc con, dám điều tra tôi.”

Giọng điệu trở lại lười biếng, nhưng ngón tay vẫn hơi run.

Tôi cười khẽ.

“Điều tra anh?”

Ánh mắt tôi chậm rãi dời xuống.

Ngốc thật, tư liệu đâu thể điều tra đến chỗ đó của anh.

“Là muốn theo đuổi anh.”

Tôi lại nhìn thẳng vào mắt anh.

“Bắt đầu từ bây giờ.”

Lục Tư Niên nheo mắt lại.

Nhìn chằm chằm tôi rất lâu.

Chân tôi hơi tê, tôi đứng thẳng dậy đổi tư thế.

“Thẩm Yểu Cẩn?”

Tôi cười gật đầu.

Anh đẩy má một cái.

“Theo đuổi tôi? Dùng cái này uy hiếp tôi?”

Tôi nghiêng đầu.

“Đúng vậy.”

“Cho nên Lục thiếu gia, ngoan ngoãn để tôi theo đuổi, được không?”

Tôi lấy điện thoại ra, đưa trước mặt anh.

“WeChat.”

Anh nhìn điện thoại của tôi, không nhúc nhích.

Tôi lắc lắc điện thoại.

“Vậy ngày mai tôi sẽ hỏi cho rõ.”

“Lục thiếu gia rốt cuộc có phải…”

“Câm miệng!”

Anh giật lấy điện thoại, nhanh chóng nhập số của mình.

Tôi nhìn vành tai đỏ bừng của anh, trong lòng nghĩ.

Thật ngoan.

Đầu ngón tay khẽ chạm vào ngực anh.

“Lục thiếu gia, ngủ ngon.”

Tôi quay người ngồi vào chiếc taxi bên cạnh.

Hạ cửa kính xuống, tôi vẫy tay với anh.

“Ngoan ngoãn một chút nhé, đừng từ chối.”

Anh thấp giọng chửi một câu, đá đổ thùng rác bên cạnh.

“Chết tiệt.”

Nhìn Lục Tư Niên trong gương chiếu hậu.

Tôi gửi lời mời kết bạn.

【Lục thiếu gia, anh xóa tôi tôi sẽ đi chặn anh.】

【Ở trường, hội sở, hay ở nhà.】

【Cười gian jpg】

3

Tôi nhìn qua gương chiếu hậu.

Thấy bóng dáng bực bội trước cửa hội sở.

Khóe môi khẽ cong lên.

Chậc.

Chó sói nhỏ sốt ruột rồi.

【Lục Tư Niên đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn……】

Ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn.

Quả nhiên.

Lục Tư Niên của tôi, trước nay chưa từng từ chối tôi.

Dù miệng có cứng đến đâu.

Cơ thể vẫn rất thành thật.

Ngón tay gõ trên màn hình.

【Lục thiếu gia thật ngoan.】

【Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.】

Gửi xong, tôi nhìn chằm chằm hai dòng tin nhắn đó.

Nhấn giữ.

【Thu hồi】

【Thu hồi】

Sau đó mở ảnh đại diện của anh.

【Xóa bạn bè】

【Xác nhận】

Tôi khóa điện thoại, nhét lại vào túi.

Dựa vào ghế, nhắm mắt lại.

Chiếc taxi lướt vào màn đêm.

4

Lục Tư Niên đứng trước cửa hội sở.

Màn hình điện thoại vẫn sáng.

Anh nhìn chằm chằm hai dòng tin nhắn đó, bật cười khinh miệt.

Thật ngoan?

Cô ta thật sự nghĩ mình là ai chứ?

Đang định trả lời.

Trên màn hình đột nhiên hiện ra hai dòng chữ.

【Thẩm Yểu Cẩn đã thu hồi một tin nhắn】

【Thẩm Yểu Cẩn đã thu hồi một tin nhắn】

Lục Tư Niên: ???

Ý gì đây?

Tại sao lại thu hồi?

【Em thu hồi cái gì?】

Tin nhắn vừa gửi đi, dấu chấm than màu đỏ xuất hiện.

【Đối phương đã bật xác minh bạn bè……】

Lục Tư Niên sững người hai giây.

Bị xóa rồi?

Anh lại mở danh sách bạn bè, tìm kiếm “Thẩm Yểu Cẩn”.

【Người dùng không tồn tại】

Lục Tư Niên: ……

Chết tiệt.

Cô ta thật sự xóa anh?

Anh mặt đen sì đi vào hội sở.

Trong đầu toàn là gương mặt Thẩm Yểu Cẩn.

Vì sao cô xóa anh?

Uy hiếp anh, rồi lại xóa anh?

Là ý gì?

Lục Tư Niên vừa ngồi xuống khu ghế sofa, châm một điếu thuốc.

Cậu tóc vàng ghé lại.

“Anh Lục, cô bé lúc nãy…”

“Kẻ điên.”

Anh càng nghĩ càng bực, dập thuốc đứng dậy.

“Tôi về trước.”

“Sớm vậy? Tối nay không phải định thức trắng sao?”

Lục Tư Niên không để ý đến cậu ta.

Rạng sáng, Lục Tư Niên nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà.

“Anh cũng không muốn mọi người biết, Lục thiếu gia vẫn còn là trai tân chứ?”

“Lục thiếu gia, ngoan ngoãn để tôi theo đuổi, được không?”

“Lục thiếu gia thật ngoan.”

Anh xoay người, lấy điện thoại ra.

Do dự mấy giây rồi lại đặt xuống.

Thôi bỏ đi.

Người phụ nữ điên.

Ai thèm chứ.

Năm phút sau.

Anh lại mở mắt.

Lục Tư Niên ngồi bật dậy, vò tóc.

【Giúp tôi điều tra một người, Thẩm Yểu Cẩn.】

Bên kia gần như trả lời ngay lập tức.

【Tôi biết.】

【Con gái nhà họ Thẩm, đang học lớp 12 bên khối trung học.】

Lục Tư Niên nhìn hai chữ “lớp 12” trên màn hình, mày nhíu chặt.

Lớp 12?

Người phụ nữ kiêu ngạo ghé sát tai anh nói những lời đó, lại là học sinh lớp 12?

【Lớp 12?】

【Đúng vậy, anh trai cô ấy tôi cũng quen.】

【Thái tử mới nắm quyền của tập đoàn Thẩm thị, trong tay có một dự án mà Lục Tư Sâm đang cố giành.】

Cùng với tin nhắn, còn gửi đến một tấm ảnh.

Là ảnh chụp lén, dường như ở một nhà hàng cao cấp nào đó.

Cô mặc một chiếc váy sáng màu cắt may tinh tế.

Nghiêng người nói chuyện với ai đó, khóe môi khẽ cười, khí chất tao nhã mà xa cách.

Hoàn toàn là người của một thế giới khác.

Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm?

Bảo sao kiêu ngạo như vậy, hóa ra là có chỗ dựa.

Trong bóng tối.

Hoa văn trên trần nhà cũng mơ hồ thành bóng dáng người phụ nữ ấy.

Kiêu ngạo, mang theo nụ cười, ghé sát tai anh nói những lời kia.

Lục Tư Niên bực bội kéo chăn trùm kín đầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)