Chương 6 - Quay Về Kiếp Trước Để Thay Đổi Số Phận
Ở mỗi thời điểm quan trọng, cô ta đều khóc ngất, kéo sự chú ý của mọi người từ sự thật về lại cảm xúc.
Nửa tiếng sau, chủ tiệm in mang ảnh chụp camera đến trường.
Trong ảnh, bố Tần đứng cạnh máy in, trên tay cầm mấy tờ giấy.
Thời gian: mười giờ mười chín tối qua.
Chủ tiệm nói:
“Ông ấy còn hỏi tôi có thể xóa lịch sử in không, tôi nói máy tự xóa, không cần xóa.”
Sắc mặt bố Tần xám trắng.
“Tôi chỉ in hộ một người bạn.”
Hiệu trưởng lạnh giọng hỏi:
“Người bạn nào?”
Bố Tần nghiến răng.
“Tôi không thể nói.”
Mẹ tôi tức đến bật cười.
“Ông hại con gái tôi, còn không thể nói?”
Bố Tần đột nhiên ngẩng đầu.
“Tôi không hại nó! Tôi chỉ nghi ngờ hợp lý!”
Ông ta chỉ vào tôi.
“Bình thường môn Văn của nó cũng chỉ hơn một trăm hai, lần này 132, chắc chắn bài văn được điểm rất cao. Môn Văn của Du Du luôn ổn định hơn nó, dựa vào đâu nó cao hơn nhiều như vậy?”
Thầy Chu không nhịn được nữa.
“Thẩm Chiếu Vãn kỳ thi thử lần hai môn Văn 134, lần ba 130, bài văn nhiều lần được chọn làm văn mẫu của khối. Môn Văn của Tần Du Du ổn định khoảng 125. Những thứ này đều có bảng điểm.”
Bố Tần nghẹn lại.
Tần Du Du nhỏ giọng khóc.
“Bố, sao bố lại làm vậy?”
Câu này vừa ra, tất cả mọi người đều nhìn cô ta.
Cô ta khóc trông rất đáng thương.
“Con chỉ nói con buồn thôi, con không bảo bố tố cáo Vãn Vãn.”
Bố Tần cứng người.
“Du Du?”
Cô ta rụt về sau.
“Con thật sự không biết bố sẽ làm như vậy.”
Một chiêu cắt đứt quan hệ quá hay.
Tôi gần như muốn bật cười.
Kiếp trước đại khái cũng như vậy.
Bố Tần ra mặt làm kẻ ác.
Tần Du Du trốn phía sau làm nạn nhân.
Một khi sự thật bại lộ, cô ta liền nói mình không biết.
Bị con gái đẩy ra trước mặt mọi người, thịt trên mặt bố Tần giật giật.
Nhưng ông ta vẫn cắn chặt.
“Là tôi tố cáo, không liên quan đến Du Du.”
Hiệu trưởng hít sâu một hơi.
“Ông Tần, ông có biết tố cáo ác ý một thí sinh sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào không?”
“Tôi không ác ý!”
Bố Tần gân cổ.
“Tôi chỉ yêu cầu điều tra rõ ràng!”
Tôi đẩy điện thoại qua.
“Vậy xin chú ngay bây giờ, trước mặt nhà trường, giải thích với văn phòng tuyển sinh rằng tố cáo của chú dựa trên suy đoán cá nhân, không có chứng cứ trực tiếp.”
Bố Tần đột ngột nhìn tôi.
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc chú đúng là không có chứng cứ.”
Ông ta không nói gì.
Tôi tiếp tục:
“Chú có thể nghi ngờ hợp lý, văn phòng tuyển sinh cũng có thể xác minh. Nhưng đồng thời, chú công khai ám chỉ trong nhóm phụ huynh rằng điểm của cháu có vấn đề, dẫn đến tiệm nhà cháu bị vây, mẹ cháu bị chụp ảnh lan truyền. Bây giờ lại chứng minh tài liệu tố cáo là do chú in.
Chú Tần, hoặc là chú đính chính, hoặc là chờ cháu báo cảnh sát và khởi kiện.”
Bố Tần cười lạnh.
“Khởi kiện? Một đứa học sinh như cháu dọa ai?”
Giọng bố tôi vang lên từ cửa.
“Nó không dọa ông.”
Tôi quay đầu lại.
Bố tôi đứng ở cửa, phía sau còn có một người đàn ông mặc vest.
Người kia đưa danh thiếp ra.
“Tôi là luật sư được gia đình Thẩm Chiếu Vãn ủy thác, họ Sầm.”
Sắc mặt bố Tần cuối cùng cũng thay đổi.
Bố tôi đi đến bên mẹ tôi, đỡ lấy bà.
“Tiệm bố đóng rồi.”
Ông nói rất khẽ.
“Hôm nay trước tiên phải bảo vệ con.”
Nước mắt mẹ tôi lập tức trào ra.
Luật sư Sầm đặt tài liệu lên bàn.
“Hiện tại chứng cứ bao gồm ghi âm nhóm chat, ảnh chụp diễn đàn, camera trong tiệm, lời chứng của tiệm in. Nếu ông Tần từ chối đính chính, chúng tôi sẽ nộp tài liệu lên cơ quan công an theo hướng xâm phạm danh dự và các hành vi gây rối liên quan.”
Bố Tần vẫn cứng miệng.
“Tố cáo là quyền công dân của tôi.”
Luật sư Sầm gật đầu.
“Tiền đề là dựa trên sự thật, không được bịa đặt và lan truyền. Ông có thể tố cáo, nhưng ông không thể công khai dẫn dắt dư luận tấn công một trẻ vị thành niên khi không có chứng cứ.”
Trong văn phòng, tiếng khóc của Tần Du Du càng lúc càng nhỏ.
Hiệu trưởng liên hệ văn phòng tuyển sinh ngay tại chỗ.
Cuộc gọi được bật loa ngoài.
Sau khi chủ nhiệm Vương trình bày tình hình, bên kia trả lời:
“Việc điều tra vẫn tiến hành bình thường, nhưng nếu người tố cáo thừa nhận không có chứng cứ trực tiếp, xin nhà trường bổ sung văn bản giải thích. Việc điền nguyện vọng của thí sinh không bị ảnh hưởng.”
Câu này rơi xuống, chân mẹ tôi mềm nhũn.
Tôi đỡ lấy bà.
Sắc mặt bố Tần lúc trắng lúc xanh.
Luật sư Sầm đẩy giấy bút đến trước mặt ông ta.
“Mời viết.”
Bố Tần nhìn tôi chằm chằm.
Tần Du Du đột nhiên kéo tay áo ông ta.
“Bố, thôi đi, đừng làm ầm nữa.”
Giọng cô ta rất khẽ.
“Con không muốn mọi người cảm thấy nhà mình thua không nổi.”
Tay bố Tần run lên.
Câu này có tác dụng hơn bất cứ sự ép buộc nào.
Cuối cùng ông ta cầm bút lên.
Đầu bút vừa chạm giấy, ngoài cửa văn phòng bỗng có người hét:
“Bài mới trên diễn đàn lại cập nhật rồi!”
9
Tiêu đề bài đăng mới còn ác hơn.
“Đảo chiều? Bố người đứng thứ hai tố cáo bằng tên thật, thủ khoa đưa luật sư đến ép người ta rút đơn.”
Ảnh đính kèm là ảnh chụp trộm qua khe cửa văn phòng.
Tôi, mẹ tôi, luật sư Sầm đứng cùng nhau.
Tần Du Du ngồi xổm bên cạnh sofa khóc.
Góc chụp hiểm hóc đến mức giống như tôi dẫn người đến vây ép cô ta.