Chương 8 - Quay Ngược Thời Gian Để Cứu Cha

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sợ một lần nữa mất mẹ.

Sợ một lần nữa nhìn thấy bố bị oan đến mức không thể ngẩng đầu.

Sợ mái nhà ấy lại một lần nữa bị lòng tham của người khác xé nát.

Rất nhiều năm sau, tôi rời làng đi học.

Trước khi đi, tôi lại tới đầu làng một lần.

Cây du cong cổ kia vẫn còn.

Dưới gốc cây đã không còn bình rượu của lão Phùng què.

Tôi đứng ở đó, nhớ tới bản thân mình trong đêm năm sáu tuổi.

Nhỏ bé như thế, hai chân giẫm trên con đường đất lạnh buốt, đau đến run lên.

Nhưng tôi vẫn chạy tới đây.

Tôi nói với một ông góa vợ năm mươi tuổi:

“Ông mau đi cứu cô ấy đi, biết đâu sắp có vợ rồi.”

Nghe thật hoang đường.

Nhưng lại cứu được gia đình tôi.

Tôi dùng đôi tay nhỏ bé ôm lấy chân bố.

Cũng dùng một câu nói đổi người đẩy cánh cửa cối xay bỏ hoang.

Kiếp trước, bọn họ dùng hai chữ “danh tiết” ép chết mẹ tôi.

Kiếp này, tôi khiến bọn họ bị chính quy củ mình dựng lên phản lại.

Tôi là Khương Đóa Đóa.

Tôi không còn là cô bé mồ côi chỉ có thể đứng bên bờ sông khóc nữa.

Tôi là con gái của bố mẹ.

Cũng là người tự tay lật tung âm mưu độc ác năm ấy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng