Chương 3 - Quay Ngược Thời Gian Để Cứu Cha

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mã Thúy Phân cau mày.

“Ý mày là gì?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì bên ngoài cửa sân đã vang lên giọng oang oang của lão Phùng què.

“Nhường đường! Tất cả tránh ra! Bác sĩ tới rồi!”

Mọi người quay đầu.

Lão Phùng què kéo cái chân thọt chen vào sân, phía sau là bác sĩ Tần đeo hòm thuốc cùng hai người trợ giúp mà lão gọi từ trạm y tế tới.

Trên người lão chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng, đầu mũi lạnh đến đỏ bừng nhưng khuôn mặt lại vô cùng đắc ý.

“Người đâu? Người phụ nữ tôi cứu tỉnh chưa?”

Tiếng khóc của La Vãn Thu đột ngột dừng lại.

Sắc máu trên mặt Mã Thúy Phân cũng lập tức biến mất sạch sẽ.

Tôi bước xuống khỏi vòng tay mẹ, đi ra giữa sân, chỉ vào lão Phùng què, nói thật rõ ràng:

“Dì La, người có thể chịu trách nhiệm với dì tới rồi.”

5

Cả sân im phăng phắc như chết.

Lão Phùng què nhe miệng cười, để lộ hàm răng ố vàng.

“Vãn Thu à, cuối cùng cũng thấy cô tỉnh rồi. Lúc nãy ở cối xay, nếu tôi không xông vào thì cô thật sự đã bị tên khốn làng ngoài kia làm nhục rồi.”

La Vãn Thu trợn tròn mắt như nhìn thấy quỷ.

“Ông nói bậy!”

Mặt lão Phùng què sa xuống.

“Tôi nói bậy? Tôi cầm gậy dọa thằng đó chạy mất, còn chỉnh lại quần áo cho cô, lấy áo của tôi đắp lên người cô. Cái áo da cừu rách cô đang mặc chẳng phải của tôi sao?”

Ánh mắt mọi người đều rơi xuống chiếc áo cũ trên người La Vãn Thu.

Lão Phùng què đi tới, chỉ vào một miếng vá vải đen ở phía sau.

“Miếng vá này còn do bà vợ đã chết của tôi khâu đấy, cả làng này ai mà không nhận ra?”

Giọng Mã Thúy Phân the thé.

“Ông là một lão già độc thân thì bớt dát vàng lên mặt mình đi! Con gái tôi đã nói rồi, người cứu nó là Khương Thủ Thành!”

Lão Phùng què cười khẩy.

“Nó ngất như khúc gỗ thì biết cái quái gì.”

Bác sĩ Tần cau mày.

“Đừng cãi nữa. Lúc nãy cô ấy hôn mê không nhẹ, tôi phải kiểm tra.”

Tôi nhìn ánh mắt bỗng hoảng loạn của Mã Thúy Phân, trong lòng lạnh lùng cười.

Bây giờ đến lượt hai mẹ con họ không giải thích rõ được rồi.

Bác sĩ Tần bắt mạch cho La Vãn Thu, lại lật mí mắt cô ta kiểm tra.

La Vãn Thu né về phía sau.

“Tôi không sao, không cần khám.”

Mã Thúy Phân cũng ngăn cản.

“Bác sĩ Tần, Vãn Thu chỉ bị kinh sợ thôi, đừng giày vò nó trước mặt bao nhiêu người như vậy.”

Sắc mặt bác sĩ Tần không tốt lắm.

“Bị kinh sợ sẽ không ngủ mê như vậy.”

Ông ghé sát ngửi mùi trong miệng La Vãn Thu rồi hỏi:

“Tối nay đã uống thứ gì?”

Ánh mắt La Vãn Thu hơi dao động.

“Không… không uống gì.”

Lão Phùng què lập tức la lên:

“Sao lại không uống? Lúc tôi xông vào, bên miệng cô ta vẫn còn mùi nước ngọt. Tôi còn tưởng có người đổ nước đường cho cô ta uống đấy.”

Bác sĩ Tần nhìn Mã Thúy Phân.

“Chủ nhiệm Mã, nhà bà có phải thường chuẩn bị thuốc an thần không? Loại có táo nhân, vỏ cây hợp hoan ấy?”

Da mặt Mã Thúy Phân giật một cái.

“Tôi có biết chút thảo dược, nhưng chuyện này liên quan gì đến Vãn Thu?”

Bác sĩ Tần lạnh giọng nói:

“Cuống lưỡi cô ấy đắng, mạch trầm, phản ứng chậm. Đây không phải bị dọa ngất, mà là đã uống thuốc an thần. Liều lượng còn không ít.”

Cả sân lại nổ tung.

“Thuốc an thần?”

“Ai đang yên đang lành lại uống thuốc an thần trước khi tới cối xay?”

“Không phải có người cố ý sắp đặt ở đó chứ?”

Sắc mặt La Vãn Thu trắng bệch.

Mã Thúy Phân lập tức khóc gào.

“Mấy người có ý gì? Con gái tôi bị hại, các người còn nghi ngờ hai mẹ con tôi? Bác sĩ Tần, ông nói chuyện phải chịu trách nhiệm đấy!”

Bác sĩ Tần không bị bà ta dọa.

“Tôi chỉ nói những gì mình nhìn thấy. Nếu không tin thì đưa tới trạm y tế xã kiểm tra.”

Trưởng thôn Trịnh Quốc Lương cuối cùng cũng lên tiếng.

“Chủ nhiệm Mã, chuyện này phải điều tra rõ. Lão Phùng què, ông nói ông nhìn thấy người đàn ông làng ngoài?”

Lão Phùng què ưỡn ngực.

“Nhìn thấy! Áo bông xám, má trái có một nốt ruồi đen, trèo cửa sổ sau chạy mất. Tôi còn đuổi theo hai bước, nhưng chân tôi không được.”

Vừa nói, lão vừa móc từ trong ngực ra một chiếc giày vải dính bụi.

“Nó chạy rơi mất giày, tôi nhặt được. Ngay dưới cửa sổ sau của cối xay.”

Tôi đột nhiên kéo tay áo mẹ, nhỏ giọng nói:

“Mẹ, hôm qua dì La có tới nhà mình phải không?”

Mẹ tôi sững người.

Tôi tiếp tục nói:

“Dì ấy ngồi cạnh giá treo áo của bố, nói mình đau đầu, còn lấy khăn tay của bố lau nước mắt. Con nhìn thấy lúc dì ấy đi đã cầm luôn chiếc khăn theo.”

Câu này vừa dứt, La Vãn Thu lập tức nhìn về phía tôi.

Có lẽ cô ta không ngờ một đứa trẻ sáu tuổi lại nhớ chuyện này.

Mẹ tôi cũng nhớ ra.

“Đúng. Hôm qua Vãn Thu tới nhà tôi, ngồi cả buổi chiều. Khăn tay của Thủ Thành lúc đó ở trong túi áo khoác.”

Trưởng thôn hỏi La Vãn Thu:

“Có chuyện này không?”

La Vãn Thu cắn môi, không nói gì.

Im lặng chính là ngầm thừa nhận.

Chiếc khăn tay vừa rồi còn được Mã Thúy Phân giơ cao lập tức trở thành củ khoai nóng bỏng tay.

Lão Phùng què vui vẻ.

“Thì ra khăn tay còn có thể trộm trước à. Chủ nhiệm Mã, bà cầm một chiếc khăn đã muốn đẩy kế toán Khương xuống hố, thất đức quá rồi đấy?”

Ánh mắt Mã Thúy Phân hung dữ.

“Ông câm miệng! Lão góa vợ như ông thì biết cái gì?”

Lão Phùng què lập tức phản kích.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng