Chương 3 - Quay Lưng Trước Hôn Ước
Ta cười một tiếng.
“Được.”
Ta lại lấy từ trong rương ra mấy phong thư.
Trên phong bì không ghi tên.
Nhưng nét chữ bên trong nhỏ nhắn thanh tú.
Ta rút một tờ, đưa cho một lão tiên sinh bán tranh chữ bên cạnh.
“Làm phiền tiên sinh đọc giúp.”
Lão tiên sinh vốn không muốn dính vào chuyện, nhưng bốn phía đều đang nhìn.
Ông nhận thư, hắng giọng.
“Hành ca ca, đêm qua muội mơ thấy huynh cài hoa cho muội, tỉnh dậy bên gối toàn là nước mắt.”
Đám đông ồ lên.
Mặt Ôn Chỉ trắng bệch không còn chút máu.
Bùi Hành đưa tay định cướp thư.
Ta lùi nửa bước.
Thanh Hạnh lập tức chắn trước mặt.
“Bùi thế tử vội gì chứ?”
“Chẳng phải nói đây là đồ riêng của cô nương nhà ta sao?”
“Đọc xong mới biết được.”
Lão tiên sinh nhìn ta.
Ta gật đầu.
Ông tiếp tục đọc.
“Cô mẫu nói Thẩm cô nương tính tình cứng nhắc, không gánh nổi vị trí chủ mẫu Bùi gia.”
“Chỉ cần chờ thêm ít ngày, hôn sự tự nhiên sẽ lui.”
“Hành ca ca, huynh đừng mềm lòng.”
Từng chữ đều rõ ràng.
Trước cửa Bùi phủ yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng tuyết rơi.
Thân người Bùi phu nhân lảo đảo.
Sắc mặt Bùi Hành xanh mét.
Ôn Chỉ cuối cùng cũng khóc.
“Biểu ca, muội không cố ý.”
Câu này chẳng khác nào tự nhận.
Người vây xem lập tức nổ tung.
“Hóa ra Bùi gia đã tính toán từ sớm!”
“Từ hôn còn hắt nước bẩn lên người cô nương nhà người ta!”
“Cái rương kia rõ ràng toàn là đồ Ôn cô nương tặng!”
Bùi phu nhân hoảng rồi, đưa tay định cướp thư.
Ta thu thư vào tay áo.
“Bùi phu nhân, những lá thư này ta sẽ giữ.”
“Nếu hôm nay Bùi gia không trả tiền, ngày mai gặp ở Kinh Triệu phủ.”
Môi Bùi phu nhân run lên.
“Ngươi dám!”
Ta nhìn bà ta.
“Bà nói lại xem, ta có dám hay không.”
Bùi Hành nhắm mắt.
“Đủ rồi.”
Hắn quay sang dặn quản sự.
“Lấy ngân phiếu.”
Bùi phu nhân hét lên.
“Hành nhi!”
Giọng Bùi Hành khàn đi.
“Mẫu thân, còn chưa đủ mất mặt sao?”
Ngân phiếu nhanh chóng được đưa tới.
Ba vạn lượng.
Cộng thêm năm ngàn lượng tiền lãi.
Bùi Hành đưa ngân phiếu cho ta, đầu ngón tay lạnh ngắt.
“Lệnh Nghi, dừng ở đây đi.”
Ta không nhận từ tay hắn.
Ta bảo Thanh Hạnh cầm ngân phiếu, lại nhờ thư lại trước cửa viết biên nhận.
Chứng từ làm thành hai bản.
Lúc Bùi Hành ký tên, đầu bút dừng trên giấy rất lâu.
Ta nhìn tên hắn hạ xuống.
Khoảnh khắc này, hôn ước tám năm cuối cùng cũng bị nhổ khỏi lòng ta.
Bùi Hành đặt bút xuống, giọng thấp hơn.
“Nàng thật sự không hối hận?”
Ta ngẩng mắt.
“Hối hận.”
Mắt hắn sáng lên trong chớp mắt.
Ta nói: “Hối hận hôm qua không bắt ngươi tự mình quỳ đưa thư từ hôn tới.”
Trong đám đông có người nhịn không được bật cười.
Mặt Bùi Hành hoàn toàn xám xuống.
Ta cất kỹ chứng từ rồi quay người rời đi.
Ôn Chỉ bỗng gọi ta từ phía sau.
“Thẩm Lệnh Nghi, cô đừng đắc ý!”
“Chuyện cô bị từ hôn đã truyền khắp nơi rồi.”
“Trong kinh thành sẽ không còn ai cưới cô!”
Ta dừng bước.
Quay đầu nhìn nàng ta.
“Vậy thì không gả.”
“Còn hơn vào Bùi gia chịu tức.”
Thanh Hạnh đỡ ta lên xe.
Trước khi rèm xe buông xuống, ta nhìn thấy Bùi Hành vẫn đứng trong tuyết.
Hắn nhìn ta, giống như cuối cùng đã đánh mất thứ gì đó.
Nhưng muộn rồi.
Có những người là chính hắn tự tay buông bỏ.
Sau khi về phủ, phụ thân nghe hết đầu đuôi thì ho rất lâu.
Ông nắm tay ta, vành mắt đỏ lên.
“Là phụ thân liên lụy con.”
Ta lắc đầu.
“Không phải.”
“Bùi gia từ hôn vừa hay.”
“Ta bớt được phiền phức nửa đời.”
Phụ thân cười khổ.
“Nhưng lời đồn bên ngoài…”
Ta đặt ngân phiếu bên giường ông.
“Lời đồn không đổi được tiền thuốc.”
“Bạc thì được.”
Phụ thân nhìn ta, hồi lâu không nói.
Đêm xuống, tuyết càng lớn.
Trong phủ sớm đã khóa cửa.
Ta ngồi dưới cửa sổ kiểm sổ, đốt từng tờ khế nợ của Bùi gia.
Ánh lửa rất ổn định.
Thanh Hạnh bưng trà nóng vào.
“Cô nương, bên ngoài đều đang nói chuyện Bùi gia.”
“Còn có người nói hôm nay Bùi thế tử mất sạch thể diện rồi.”
Ta ừ một tiếng.
“Vẫn chưa mất đủ.”
Thanh Hạnh vừa định cười, tiền viện đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Quản gia đứng ngoài cửa gọi.
“Cô nương!”
“Bên ngoài cửa phủ có người gõ cửa!”
Ta ngẩng đầu.
“Khuya thế này, ai?”
Giọng quản gia run lên.
“Có vẻ là người từ biên quan tới.”
Tờ sổ trong tay ta dừng ngay trên ngọn lửa.
Ngay sau đó, cửa phủ bị gõ mạnh.
Ba tiếng.
Tiếng sau nặng hơn tiếng trước.
Giữa đêm tuyết, một giọng nói quen thuộc mà nhiều năm chưa nghe truyền vào.
“Thẩm Lệnh Nghi.”
“Mở cửa.”
04
Khi cửa phủ mở ra, gió tuyết lập tức ùa vào.
Tạ Nghiễn đứng ngoài cửa.
Hắc giáp chưa tháo, trên vai phủ tuyết, nơi xương mày còn một vết thương chưa kết vảy.
Hắn cao hơn rất nhiều so với năm rời kinh, cũng lạnh lùng hơn rất nhiều.
Chỉ có đôi mắt kia vẫn như trước, lúc nhìn người giống như mang theo lưỡi đao.
Ta ôm lò sưởi tay, câu đầu tiên nói ra là: “Ngươi về cũng nhanh thật.”
Tạ Nghiễn ngẩng mắt nhìn ta.
“Nghe nói nàng bị từ hôn.”
Ta cười lạnh.
“Cho nên ngươi suốt đêm chạy về để cười ta?”
Hắn im lặng một lát.
Phía sau có người giơ cao bó đuốc.
Lúc này ta mới nhìn thấy từ cuối con phố dài, từng rương từng gánh xếp thành hàng, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Lụa đỏ phủ tuyết.