Chương 13 - Quay Lưng Trước Hôn Ước

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tướng quân, có đường!”

Tạ Nghiễn trước tiên nhét chiếc hộp vào ngực ta, lại quấn chặt áo choàng ướt quanh người ta.

“Nàng đi trước.”

“Còn ngươi?”

“Ta đoạn hậu.”

Ta nắm lấy tay hắn.

“Tạ Nghiễn, nếu ngươi dám để mình lại đây, ta sẽ thưởng hết sính lễ của ngươi cho người khác.”

Hắn nhìn ta, trong mắt có ánh lửa, cũng có sự dịu dàng ta không hiểu nổi.

“Vậy ta càng phải sống.”

“Miễn cho nàng đem thưởng lung tung.”

Thân binh bảo vệ ta và Ôn Chỉ chui qua khe nứt.

Bên ngoài vậy mà là một địa đạo hẹp.

Cuối địa đạo thông tới ngõ sau.

Nhưng chúng ta vừa đi hơn mười bước, phía trước bỗng sáng lên ánh đuốc.

Mấy chục hắc y nhân chặn kín lối ra.

Người dẫn đầu mặc áo choàng xanh bên hông đeo một miếng ngọc hạc trắng.

Hắn chậm rãi giơ tay, lộ ra một gương mặt ôn hòa lại âm lạnh.

“Tạ tiểu tướng quân.”

“Thẩm cô nương.”

“Để chiếc hộp lại, bổn vương sẽ cho các ngươi toàn thây.”

13

Hoài Vương đứng sau ánh đuốc, giọng giống như đang thưởng cho người một chén rượu.

Nhưng những mũi nỏ sau lưng hắn đều đồng loạt chĩa vào chúng ta.

Chân Ôn Chỉ mềm nhũn, suýt quỳ xuống.

Ta ôm chặt chiếc hộp trong ngực, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Tạ Nghiễn chắn ta ra sau, giọng lạnh như tuyết.

“Vương gia mang tư binh vây giết triều thần, là định bây giờ làm phản sao?”

Hoài Vương khẽ cười.

“Tạ Nghiễn, lời đừng nói khó nghe như vậy.”

“Bổn vương chỉ tới dọn mấy con chuột chạy lung tung.”

Tay cầm đao của Tạ Nghiễn vững không hề run.

“Vậy hôm nay Vương gia e phải thất vọng.”

Ánh mắt Hoài Vương vượt qua hắn, rơi lên người ta.

“Thẩm cô nương, giao chiếc hộp cho bổn vương.”

“Vụ án của phụ thân ngươi, bổn vương có thể lật lại cho ông ấy.”

“Thanh danh ngươi bị Bùi gia từ hôn, bổn vương cũng có thể dẹp xuống cho ngươi.”

“Thậm chí chuyện Tạ Nghiễn cầu cưới ngươi, bổn vương cũng có thể vào cung nói tốt cho hai người.”

Ta nghe mà bật cười.

“Bàn tính của Vương gia gõ thật vang.”

“Lấy sự trong sạch của phụ thân ta, thanh danh của ta, hôn sự của Tạ Nghiễn, đổi lấy cái đầu của chính ngài không rơi.”

“Ngài thấy ta ngốc, hay thấy mặt ngài lớn?”

Vai Tạ Nghiễn khẽ động.

Hắn giống như đang nhịn cười.

Sắc mặt Hoài Vương trầm xuống.

“Thẩm Lệnh Nghi, bổn vương cho ngươi đường đi, đừng không biết điều.”

Ta nói: “Đường ở dưới chân, không ở trong miệng Vương gia.”

“Huống hồ thứ ngài cho không phải đường, là hố.”

Ánh mắt Hoài Vương hoàn toàn lạnh đi.

“Nếu đã vậy thì đừng trách bổn vương.”

Hắn giơ tay.

Tên nỏ xé gió lao tới.

Tạ Nghiễn một đao chém rơi mũi tên phía trước nhất, trở tay kéo ta lùi về sau vách đá bên cạnh.

Thân binh xông lên bảo vệ Ôn Chỉ.

Trong địa đạo chật hẹp, ánh đao và ánh lửa quấn thành một mảng.

Vai Tạ Nghiễn có thương nhưng vẫn như một lưỡi đao tuốt khỏi vỏ.

Mỗi bước đều chắn trước ta.

Ta được hắn che chở lùi về sau, bên tai toàn tiếng binh khí va nhau.

Ôn Chỉ đột nhiên hét lên.

Một hắc y nhân vòng sang bên, đưa tay giật nửa cuộn sổ rơi khỏi người nàng ta.

Mắt ta nhanh tay lẹ, đá một hòn đá vụn dưới đất lên.

Đá vụn trúng ngay cổ tay người kia.

Trang sổ rơi xuống, bị ta vớt lấy.

Tạ Nghiễn quay đầu nhìn ta một cái.

“Thân thủ không tệ.”

Ta nghiến răng.

“Bây giờ mới khen ta, có phải muộn quá không?”

“Về rồi khen bù.”

“Ngươi sống được mà về trước đi.”

Đáy mắt hắn sâu xuống.

“Được.”

Hoài Vương không tự ra tay, chỉ đứng phía sau nhìn.

Hắn càng nhìn càng mất kiên nhẫn, lạnh giọng: “Giết Tạ Nghiễn, giữ Thẩm Lệnh Nghi.”

Tim ta siết lại.

Tạ Nghiễn lại đột nhiên cười.

“Vương gia quên rồi, đây là nam thành.”

Hoài Vương cau mày.

Tạ Nghiễn giơ tay huýt một tiếng ngắn.

m thanh không lớn nhưng xuyên qua địa đạo, giống tiếng ưng kêu lao ra ngoài.

Ngay sau đó, phía trên mặt đất vang lên tiếng vó ngựa chỉnh tề.

Sắc mặt Hoài Vương hơi đổi.

Tạ Nghiễn nói: “Trước khi vào cung ta đã sai người truyền tin cho Kinh doanh.”

“Tư binh Vương gia điều động càng nhiều, bọn họ tới càng nhanh.”

Hoài Vương nhìn hắn chằm chằm, sát ý cuộn lên trong mắt.

“Ngươi đã chuẩn bị từ sớm?”

Tạ Nghiễn nhàn nhạt nói: “Vương gia đã phản tới tận trước mắt ta, ta không thể còn giả mù.”

Ta nhỏ giọng: “Câu này không tệ.”

Tạ Nghiễn thấp giọng đáp: “Nàng dạy tốt.”

Đến lúc này hắn còn dám đấu khẩu với ta.

Ta thật muốn đá hắn.

Nhưng ngay sau đó, Hoài Vương đột ngột giật lấy cung của người bên cạnh.

Hắn không nhắm Tạ Nghiễn.

Hắn nhắm ta.

“Thẩm Lệnh Nghi, bổn vương hỏi ngươi lần cuối, chiếc hộp có giao không?”

Sắc mặt Tạ Nghiễn đột ngột thay đổi, giơ đao tới chắn.

Nhưng tên của Hoài Vương đã rời dây.

Mũi tên ấy bay thẳng tới tim ta.

Đầu óc ta trống rỗng, chỉ kịp ép chiếc hộp chặt vào ngực.

Tạ Nghiễn lao tới, ôm cả người ta vào lòng.

Mũi tên cắm vào vai sau hắn.

Máu bắn lên mặt ta.

Ta nghe giọng mình run lên.

“Tạ Nghiễn!”

Hắn rên khẽ nhưng vẫn ôm chặt ta.

“Đừng sợ.”

“Ta ở đây.”

Mắt ta lập tức đỏ lên.

“Ai sợ?”

“Nếu ngươi dám chết, ta thật sự sẽ đem sính lễ thưởng người khác.”

Tạ Nghiễn tựa vào vách đá, môi trắng bệch nhưng vẫn cười.

“Vậy ta không chết.”

Phía trên vang một tiếng nổ lớn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)