Chương 6 - Quán Quân Giữa Hai Chị Em
Chiếc thắt lưng da quất mạnh một nhát vào lưng tôi.
Lớp áo mỏng rách toạc ra, một cơn đau rát bỏng lan khắp da thịt.
“Tao sẽ đánh gãy chân mày, rồi ném mày vào rừng sâu cho chó sói xé xác!”
Tôi cắn chặt răng, không hé răng kêu lấy một tiếng.
Chỉ có cơ thể là không kìm nén được mà co giật từng hồi vì cơn đau đớn dữ dội.
“Có nghe rõ chưa hả!” Bố gầm lên như thú dữ.
“Nghe… con nghe rõ rồi ạ.” Tôi run rẩy cất tiếng đáp lời.
“Cút vào mà dạy tiếp! Đêm nay cấm chúng mày ngủ!”
Đêm hôm đó, tôi đã “dốc hết ruột gan” ra để truyền dạy cho chị ta.
Tôi sửa lại những công thức sai trái đó thành những dạng thức tinh vi hơn, hoa mỹ hơn, và đương nhiên là cũng hoàn toàn sai lệch hơn.
Tôi bảo với Tô Uyển rằng, ban giám khảo quốc tế rất thích nhìn thấy sự sáng tạo đột phá, thích những lối mòn tư duy bị phá vỡ.
Chỉ cần chị viết thật kín mặt bảng, viết cho thật cao siêu phức tạp, thì dù cho kết quả cuối cùng có sai đi chăng nữa, điểm quá trình triển khai vẫn sẽ được chấm điểm tối đa.
Tô Uyển tin sái cổ.
Bởi vì vào bước đường cùng này, chị ta chẳng còn sự lựa chọn nào khác nữa.
Chị ta như một kẻ sắp chết đuối giữa biển sâu, sống chết bám chặt lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất là tôi.
“Chị, nếu đề bài thi có dạng này, chị cứ vẽ cái hình này lên cho em.”
Tôi chỉ tay vào một hình vẽ hình học trông vô cùng đẹp mắt, cân xứng, nhưng thực chất về mặt logic toán học thì lại hoàn toàn sụp đổ và vô lý.
“Cái này gọi là ‘Giả thuyết họ Tô’, là do em tự mình sáng tạo ra đấy. Một khi vẽ được cái này ra, nhất định sẽ làm chấn động toàn thế giới.”
Tô Uyển dán mắt vào hình vẽ đó, trong đáy mắt ánh lên tia tham lam vô bờ bến.
“Giả thuyết họ Tô… nghe kêu đấy. Sau này cái này sẽ là của tao.”
Chị ta đắc ý cười thành tiếng.
Tôi cũng mỉm cười theo.
Nụ cười của tôi thậm chí còn rạng rỡ hơn cả chị ta.
Bởi vì tôi biết rất rõ, buổi phát sóng trực tiếp vào ngày kia sẽ là khoảnh khắc huy hoàng rực rỡ nhất trong cuộc đời chị ta.
Và cũng sẽ là khoảnh khắc lụi tàn vĩnh viễn.
7
Buổi phát sóng trực tiếp trên toàn cầu chính thức bắt đầu.
Hội trường thi đấu rộng lớn thênh thang, bên dưới khán đài chật kín các nhà toán học lừng danh, các giáo sư gạo cội cùng đông đảo phóng viên báo chí đến từ khắp nơi trên thế giới.
Vô số ống kính máy quay hiện đại chĩa thẳng vào sáu chiếc ghế ngồi đặt trang trọng ngay chính giữa sân khấu.
Tô Uyển được ưu ái ngồi ngay vị trí trung tâm.
Chị ta trang điểm lộng lẫy, khoác lên mình bộ váy dạ hội cao cấp đắt tiền, xinh đẹp chẳng khác nào một ngôi sao màn bạc.
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, sẽ thấy lớp phấn nền trên mặt chị ta đang bắt đầu mốc meo và bong tróc.
Đó là do mồ hôi lạnh toát ra liên tục.
Trên màn hình led khổng lồ, các dòng bình luận của cư dân mạng trên khắp thế giới đang nhảy múa liên tục theo thời gian thực:
“Đây là cô nàng quán quân xinh đẹp của đội Trung Quốc đấy à? Đẹp mê hồn luôn!”
“Nghe đồn là một thiếu nữ thiên tài toán học đấy, rất mong chờ màn thể hiện của cô ấy!”
“Chắc lại là bình hoa di động thôi, nhìn cô ta ngồi trên ghế mà run bần bật thế kia kìa.”
Cuộc thi chính thức bắt đầu.
Câu hỏi đầu tiên là một câu khởi động khá đơn giản.
Tất cả các thí sinh khác đều đã nhanh chóng đặt bút viết lời giải.
Chỉ có Tô Uyển là cầm chiếc bút trong tay mà run lẩy bẩy không ngừng.
Chị ta liếc mắt nhìn trộm sang cậu bạn kính cận bên cạnh, toan tính nhìn bài chép lại.
Nhưng để phòng chống gian lận tuyệt đối, thông số đề bài của mỗi một thí sinh đều được thiết lập hoàn toàn khác nhau.
Chép bài đồng nghĩa với tự sát.
Chị ta bắt đầu hoảng loạn tột độ.
Theo phản xạ, chị ta đưa mắt nhìn xuống khu vực dành cho người nhà dưới khán đài.
Tôi cùng bố mẹ đang ngồi ngay hàng ghế đầu tiên ở đó.
Bố mẹ hai tay chắp trước ngực, miệng lẩm bẩm cầu khấn liên hồi như đang làm lễ cúng bái.
Tôi ngước mắt nhìn Tô Uyển, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, rồi làm một động tác tay ám hiệu vẽ hình.
Tô Uyển hít một hơi thật sâu.
Trên bảng trả lời điện tử, chị ta bắt đầu vung bút vẽ lại “Giả thuyết họ Tô”.
Một hình vẽ hình học đồ sộ, những đường nét đan xen chằng chịt vô cùng phức tạp, thoạt nhìn qua quả thực mang đầy vẻ cao thâm khó lường.
Sau đó, chị ta viết thêm vào bên cạnh một đống công thức hỗn độn, chắp vá lung tung.
Bấm nút nộp bài.
Màn hình lớn ngay lập tức hiển thị câu trả lời của chị ta lên trước mắt bàn dân thiên hạ.
Toàn bộ hội trường bỗng chốc im ắng lạ thường trong ba giây ngắn ngủi.
Và rồi, một tràng cười ồ bùng nổ vang dội khắp khán phòng.
Đó không phải là nụ cười thiện chí hay tán thưởng, mà là những tiếng cười nhạo báng, mỉa mai, thứ tiếng cười sảng khoái khi người ta chứng kiến màn trình diễn lố bịch của một tên hề trên sân khấu.
Trên hàng ghế ban giám khảo, một vị giáo sư già râu tóc bạc phơ đẩy gọng kính lên, đôi lông mày nhíu chặt lại thành hình chữ “xuyên” sâu hoắm.
Ông cầm lấy chiếc micro, giọng nói nghiêm nghị vang vọng khắp hội trường qua hệ thống loa:
“Thí sinh Tô Uyển của đội tuyển Trung Quốc.”
“Xin hỏi em, em đang vẽ cái gì trên đó vậy? Đây là triển lãm tranh nghệ thuật trừu tượng đấy à?”
Mặt Tô Uyển thoắt cái đỏ bừng lên như gấc chín.
“Đây… đây là… đây là phương pháp giải độc quyền do em tự sáng tạo ra ạ…” Chị ta run rẩy lắp bắp nói vào micro, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
“Tự sáng tạo?” Vị giáo sư già cười khẩy một tiếng đầy châm biếm, “Nếu như thứ mà em gọi là sáng tạo độc quyền là việc dùng tiên đề của hình học Euclid để đi chứng minh mệnh đề của hình học Riemann, thì đúng là ‘độc quyền’ thật đấy. Bởi vì đây chính là trò cười lố bịch và ngớ ngẩn nhất trong lịch sử toán học nhân loại!”
Tiếng cười nhạo dưới khán đài càng lúc càng bùng lên dữ dội hơn.
Các dòng bình luận trên sóng phát sóng trực tiếp nổ tung như pháo:
“Trời đất ơi cái quái gì thế này? Nhìn chẳng hiểu gì nhưng mà thấy sốc tận óc luôn.”
“Đến cả giáo sư đầu ngành còn bảo là trò cười thì con nhỏ này chắc chắn là đồ rơm rác rỗng tuếch rồi!”
“Mất mặt quá thể đáng! Mau cút xéo xuống sân khấu đi cho rảnh mắt!”
Tô Uyển đứng chôn chân trên bục thi đấu, người lảo đảo như sắp ngã quỵ xuống sàn.
Chị ta quay phắt lại nhìn tôi, trong đáy mắt đong đầy sự oán hận tột cùng và nỗi hoảng loạn tột độ.
Chị ta đang phát tín hiệu cầu cứu.
Nhưng tôi chỉ ngồi im lìm tại chỗ.
Bàn tay tôi nhẹ nhàng miết phẳng tấm vé vào cửa đã bị vò nát từ trước.
Chị à, màn kịch hay bây giờ mới thực sự bắt đầu cơ mà.
“Câu hỏi thứ hai.”
Vị giáo sư già không cho chị ta bất kỳ một giây phút nào để thở dốc, “Xin mời lắng nghe đề bài.”
Đây mới thực sự là một bài toán hóc búa mang tầm cỡ quốc tế.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng