Chương 2 - Quán Quân Giữa Hai Chị Em

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

2

Tiệc mừng công được tổ chức rình rang tại khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố.

Các cô dì chú bác vây quanh Tô Uyển, những lời khen ngợi tâng bốc cứ thế tuôn ra không ngớt:

“Ai da, Uyển Uyển nhà ta giỏi giang quá! Quán quân toàn tỉnh cơ đấy! Đúng là hạt giống của Thanh Hoa – Bắc Đại rồi!”

“Tôi đã bảo ngay từ nhỏ con bé Uyển Uyển nhìn đã sáng láng thông minh rồi mà, chẳng bù cho cái đứa kia, chỉ biết cắm đầu học vẹt.”

“Sau này công thành danh toại rồi thì đừng quên người dì hai này nhé!”

Tô Uyển cười nghiêng ngả, giơ ly rượu lên đáp: “Dì hai cứ yên tâm đi ạ, đợi cháu vào Thanh Hoa – Bắc Đại rồi, nhất định sẽ mời dì lên Bắc Kinh chơi thỏa thích!”

Tôi ngồi lủi thủi ở góc bàn xa nhất, cắm cúi và từng miếng cơm trắng khô khốc.

“Dao Dao, đừng có ngồi đờ ra đấy nữa, bóc tôm cho chị mày đi kìa.” Bác dâu cả vừa cắn hạt dưa vừa liến thoắng, “Tay con Uyển Uyển là tay cầm bút vàng bút ngọc, quý giá lắm, lỡ vỏ tôm làm xước tay thì hỏng hết.”

Tôi ngẩng đầu lên, đĩa tôm luộc vừa khéo xoay đến ngay trước mặt tôi.

Tôi chẳng đáp lời, tự tay bóc một con tôm, đang định đưa vào miệng.

“Chát!”

Đôi đũa của mẹ giáng mạnh xuống mu bàn tay tôi. Tôi rụt tay lại theo phản xạ, con tôm rơi tọt xuống sàn nhà.

“Ai cho mày ăn?” Mẹ hạ giọng gắt gỏng, trợn mắt lườm tôi, “Đây là tiệc mừng công của chị mày, mày có tư cách gì mà ăn? Mau bóc tôm cho chị mày đi, đừng có mà giở trò ăn vụng.”

Trên mu bàn tay tôi lập tức hằn lên một vệt đỏ rát buốt.

Tôi thu tay về, im lặng tiếp tục bóc vỏ tôm.

Ký ức năm mười tuổi bỗng ùa về trong tâm trí tôi.

Hôm đó mẹ mua về một cân tôm sú.

Mẹ cặm cụi bóc sạch cả một bát đầy thịt tôm, trút hết vào bát của Tô Uyển.

Tôi thèm đến ứa nước miếng, rụt rè hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, con ăn thử một con được không?”

Mẹ chùi tay vào chiếc tạp dề, chỉ vào đống đầu tôm vỏ tôm trên bàn bảo: “Muốn ăn thì ăn cái kia kìa, cái đó nhiều canxi.”

Tối hôm đó, tôi ngồi nhai mớ đầu tôm nguội ngắt sắc nhọn, nướu răng bị đâm rách toạc chảy cả máu.

Hiện tại mẹ đem phần thịt tôm tôi vừa bóc xong gắp vào bát Tô Uyển, rồi lại hất cằm chỉ vào đĩa đầu tôm và vỏ tôm còn sót lại:

“Chỗ này đừng có vứt đi phí phạm, Dao Dao nó thích ăn mấy thứ này lắm, mày ăn nhiều vào cho bổ não.”

Bà nói với giọng điệu vô cùng thản nhiên.

Họ hàng xung quanh cũng coi đó là chuyện hiển nhiên thường tình.

“Dao Dao này.” Dì cả vừa nhai thịt gà vừa ậm ừ hỏi, “Nghe nói mày cũng đi thi à? Kết quả thế nào rồi? Có làm vướng chân chị mày không đấy?”

Cả bàn tiệc bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

“Nó á?” Tô Uyển nuốt miếng thịt tôm, cầm khăn ăn tao nhã chấm nhẹ khóe môi, “Nó đi thi cho đủ quân số thôi dì ơi. Nếu không nhờ con cho mượn vở ghi chép để học thì ngay cả vòng sơ khảo nó cũng chẳng lết qua nổi ấy chứ.”

“Đúng thế đấy.” Mẹ vội vàng đỡ lời, “Con Dao Dao này đầu óc chậm chạp, học vẹt thuộc lòng thì còn tạm được, chứ mấy cuộc thi đòi hỏi tư duy linh hoạt thế này thì nó làm sao có cửa. Vào được tới chung kết đều là nhờ Uyển Uyển kéo nó đi đấy.”

“Chậc chậc chậc.” Cậu cả lắc đầu ngao ngán, “Cùng chung một bụng chui ra mà sao chênh lệch một trời một vực thế này. Dao Dao à, sau này phải noi gương chị mày mà học tập, đừng có suốt ngày lầm lầm lì lì, nhìn chẳng có chút cảm tình nào cả.”

Tôi nuốt trọn cái đầu tôm trong miệng xuống cổ họng, điềm tĩnh cất lời:

“Cậu cả nói chí phải ạ. Chị quả thực rất giỏi, câu hỏi phụ về hình học tô-pô hóc búa ở cuối đề, cháu nghĩ suốt ba ngày trời không ra, thế mà chị vừa vào phòng thi chỉ mất năm phút là viết xong lời giải.”

Nụ cười trên môi Tô Uyển bỗng chốc cứng đờ.

Chị ta thì biết cái gì về hình học tô-pô chứ.

Câu hỏi đó là do tôi đã ngồi nháp kín cả ba trang giấy mới tìm ra được đáp án.

“À… đúng vậy…” Tô Uyển chột dạ vuốt lại lọn tóc, “Câu đó… quả thật khá đơn giản.”

“Đơn giản á?”

Người anh họ nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng.

Anh ấy là tiến sĩ toán học, đẩy gọng kính lên, nhìn Tô Uyển với vẻ mặt đầy thích thú:

“Uyển Uyển, câu đó anh cũng có xem qua rồi, cách giải quả thực rất xuất sắc. Làm thế nào mà em nghĩ ra được hướng tiếp cận từ biến thể của giả thuyết Poincaré vậy? Giảng giải cho anh nghe chút được không?”

Mặt Tô Uyển thoắt cái trắng bệch không còn giọt máu.

Chị ta cầu cứu nhìn sang bố mẹ.

Bố mẹ làm sao hiểu được mấy thuật ngữ chuyên môn này, chỉ đinh ninh là anh họ đang khen ngợi chị ta.

“Uyển Uyển, anh họ con đang hỏi kìa, con cứ tùy tiện giảng vài câu cho nó mở rộng tầm mắt đi con.” Bố ngà ngà say, lè nhè giục giã.

Tay Tô Uyển run rẩy bần bật, đôi đũa va vào miệng bát kêu leng keng lách cách.

“Con… lúc đó con chỉ là chợt lóe lên ý tưởng thôi…” Chị ta ấp úng, “Ôi dào, đang bữa cơm vui vẻ thế này, giảng bài toán làm gì cho mất hứng.”

“Đúng đấy, đúng đấy.” Mẹ nhận ra vẻ lúng túng của Tô Uyển, lập tức che chở cho con gái cưng, “Ăn xong rồi nói sau, con bé mệt mỏi cả ngày trời rồi.”

Anh họ không gặng hỏi thêm nữa, chỉ đưa mắt nhìn tôi bằng một ánh nhìn đầy ẩn ý sâu xa.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bao bị đẩy ra.

Một nhân viên phục vụ cầm theo một phong bì chuyển phát nhanh hỏa tốc bước vào.

“Xin hỏi ai là cô Tô Uyển ạ? Có công văn khẩn gửi cho cô, người gửi ghi là từ Ban tổ chức Olympic Toán học.”

Mắt Tô Uyển sáng rực lên, chắc mẩm đây chính là giấy báo trúng tuyển thẳng của Thanh Hoa – Bắc Đại.

Chị ta giật phắt lấy phong bì, nóng lòng xé toạc ra.

“Chắc chắn là giấy báo nhập học rồi!” Mẹ kích động đứng bật dậy, Đọc to lên cho cả nhà nghe xem nào!”

Tô Uyển rút tờ giấy bên trong ra.

Chỉ vừa liếc mắt nhìn một cái, tay chị ta bắt đầu run rẩy dữ dội, sắc mặt càng lúc càng tái mét.

“Sao thế con?” Bố cảm thấy có điều bất thường, giật lấy tờ giấy từ tay chị ta.

Ông nheo mắt, đọc to từng chữ trên văn bản:

“Chúc mừng em Tô Uyển đã đạt giải Quán quân Olympic Toán cấp tỉnh. Căn cứ theo quy định mới nhất, quán quân sẽ tự động được tuyển chọn vào đội tuyển quốc gia, đại diện cho đất nước tham gia kỳ thi Đỉnh Cao Olympic Toán Học Toàn Cầu tổ chức tại Thụy Sĩ vào tháng tới. Yêu cầu có mặt tại căn cứ tập huấn khép kín đúng 9 giờ sáng ngày 20 tháng 8. Lưu ý: Toàn bộ quá trình tập huấn và thi đấu lần này sẽ được phát sóng trực tiếp 24/24 trên toàn cầu.”

Cả phòng bao rơi vào một khoảng lặng chết chóc.

“Đội… đội tuyển quốc gia ư?”

Dì hai là người đầu tiên phá tan sự im lặng: “Uyển Uyển, cháu sắp sang Thụy Sĩ thi đấu thật sao? Lại còn phát sóng trực tiếp trên toàn thế giới nữa chứ?”

Giọng cậu cả run lên bần bật: “Rạng danh tổ tông! Thật là rạng danh dòng họ mà! Đây là việc lớn làm rạng rỡ non sông đất nước đấy!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng