Chương 11 - Quân Nhất Sách Đẫm Máu
“Thôi nín đi,” bà nội vỗ vỗ lưng nó, “Bé Hai, bé Út, bà nội phải đi rồi. Chị Cả các con không sao đâu, nó chỉ bị bà mượn xác tạm thôi, trời sáng là tỉnh lại.”
“Bà nội!” Tôi gọi vói theo, “Bộ mạt chược đó… bà thật sự coi trọng nó đến thế sao?”
Bà nội im lặng một thoáng.
“Bộ mạt chược đó là món quà đầu tiên ông nội tặng bà. Quân Nhất Sách là quân đáng giá nhất, nhưng không phải vì nó đáng giá, mà vì ông nội con đã khắc một chữ lên đó.”
“Chữ gì ạ?”
“Chữ ‘Lan’. Ông nội bay hay gọi bà là A Lan, ông ấy đã lén khắc chữ ‘Lan’ sau lưng quân Nhất Sách đó.”
Tôi nhặt quân Nhất Sách trên bàn trà lên, lật ra mặt sau.
Đằng sau quả nhiên có khắc một chữ nhỏ xíu, nét bút nguệch ngoạc, giống như nét chữ của một người không biết chữ đang cố gắng sao chép lại.
“Lan”.
Nước mắt tôi lại lã chã tuôn rơi.
“Bà nội, bọn con trả lại cho bà nhé.”
“Không cần đâu.” Bà nội cười, lần này là nụ cười thật sự, khóe miệng nhếch lên, khóe mắt cong cong, đẹp y như lúc bà còn sống, “các con cứ giữ lấy đi. Bộ mạt chược đó, coi như vật kỷ niệm bà để lại cho các con.”
Trời bên ngoài bắt đầu tờ mờ sáng.
Hình bóng bà nội từ từ phai nhạt khỏi người chị Cả, giống như một đám sương mù bị gió thổi tan.
“Hai à,” trước khi tan biến, bà để lại một câu cuối cùng, “Mạnh mẽ lên một chút, đừng đụng tí là sợ như thế.”
Rồi bà biến mất.
Người chị Cả mềm nhũn, ngã gục vào lòng tôi.
“Chị Cả? Chị Cả ơi?”
Chị Cả từ từ mở mắt, ánh mắt ngơ ngác nhìn tôi: “Em Hai? Sao chị lại ở đây?”
Tôi và em Út nhìn nhau, bật cười.
Cười xong, hai chị em lại ôm nhau khóc.
Trời sáng hẳn, Trần Kiến Dân đi rút tám vạn tệ kia ra, chia đều làm ba phần ngay trước mặt chúng tôi.
Chị Cả sau khi biết được toàn bộ sự thật, đã im lặng rất lâu, cuối cùng nói một câu: “Chị có lỗi với bà nội, cũng có lỗi với hai đứa.”
Tôi không nói “Không sao đâu”.
Bởi vì có những tổn thương, không phải cứ buông một câu xin lỗi là có thể xóa nhòa.
Nhưng tôi cũng không truy cứu thêm nữa.
Vì tôi biết, bà nội trên trời đang dõi theo.
Bà hy vọng chị em chúng tôi sống tốt bên nhau.
Sau này, tôi đem quân Nhất Sách đó đóng khung lại, treo trang trọng trên tường phòng khách.
Có người bạn đến nhà chơi, thắc mắc hỏi: “Tự dưng treo một con bài mạt chược lên tường làm gì? Có kiêng kỵ hay phong thủy gì à?”
Tôi đáp: “Đây là kỷ vật bà nội tớ để lại.”
“Đáng giá lắm hả?”
“Không đáng giá đâu.” Tôi cười, “Nhưng nặng lắm.”
Đúng là rất nặng.
Nặng đến mức có những đêm chợt tỉnh giấc, tôi luôn có cảm giác nó đang nhìn mình.
Không phải kiểu nhìn âm u đáng sợ rợn người.
Mà là ánh nhìn của bà nội.
Mang theo sự xót xa, mang theo nỗi lưu luyến, mang theo cả câu nói chưa kịp thốt ra trọn vẹn…
“Bé Hai à, mạnh mẽ lên một chút, đừng đụng tí là sợ như thế.”