Chương 5 - Quái Vật Hay Người
Giọng nói của hắn gần như bị ép ra từ kẽ răng:
“Từ bao giờ đến lượt ngươi tự quyết định?”
Lời vừa dứt, toàn bộ cửa sổ trong khách điếm đồng loạt nổ tung, vô số mảnh gỗ văng tứ phía.
Đôi mắt hắn đỏ như máu.
Ma khí cuồn cuộn như thủy triều tràn vào.
Các tu sĩ xung quanh lập tức chuẩn bị nghênh chiến.
Đại sư huynh nhanh chóng rút kiếm.
Kiếm quang sáng như một dải lụa trắng, đón lấy luồng ma khí đang ập đến.
Cả khách điếm rung chuyển, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Chưởng quầy cùng tiểu nhị nhận thấy tình hình không ổn, từ lâu đã bỏ chạy ra ngoài.
Lúc này, bên trong khách điếm chỉ còn lại những tu sĩ trẻ tuổi đang xuống núi lịch luyện.
Ma giới và giới tu tiên đã như nước với lửa suốt hàng nghìn năm.
Nếu có cơ hội tiêu diệt đối phương, cho dù khả năng thành công vô cùng nhỏ bé, bọn họ vẫn sẽ liều mạng đến cùng.
“Ma đầu, ta đã sớm ngứa mắt với ngươi rồi!”
“Chịu chết đi!”
Một đao tu cầm đại đao xông thẳng về phía trước.
Dược tu vung tay áo, tung linh dược ra.
Những điểm linh quang rơi xuống người các tu sĩ bị thương.
Vết thương trên người họ lập tức lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, sắc mặt tái nhợt cũng khôi phục được một chút huyết sắc.
Đan tu bắt pháp quyết, triệu hồi đan hỏa.
Ngọn lửa nóng rực hóa thành một bức tường lửa, chắn ngang giữa pháp tu và Ma Tôn.
Các phù tu liên thủ kết trận.
Từng đạo phù lục từ trong tay áo bay ra, dán lên bốn bức tường xung quanh, tạo thành từng tầng phòng ngự.
Kỳ Uyên là Ma Tôn mới kế nhiệm, sở hữu huyết mạch ma tộc thuần khiết.
Thủ đoạn của hắn tàn nhẫn, tu vi lại vô cùng mạnh mẽ.
“Xem ra các ngươi thật sự không sợ chết.”
Hắn khẽ cười.
Nụ cười ấy khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Ngay sau đó, ma khí đột ngột tăng vọt.
Mái khách điếm trực tiếp nổ tung.
Ma khí màu đen ngưng tụ thành thực chất, hóa thành một cơn lốc xoáy cuồng bạo quanh người hắn.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn tức giận đến mức này.
Bức tường lửa bị xé nát.
Trận pháp phù lục cũng lập tức tan vỡ.
Đại sư huynh vẫn đứng ở phía trước.
Huynh ấy không cho Kỳ Uyên tiến đến gần ta dù chỉ nửa bước.
“Trò chơi nên kết thúc rồi.”
Kỳ Uyên dùng ma khí ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng về phía đại sư huynh.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như chậm lại.
Không được!
Đại sư huynh không thể chết!
Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, ta đã trực tiếp lao lên, chắn trước mặt đại sư huynh.
“Phấn Đoàn!”
Thật ra mọi người không cần phải lo lắng như vậy.
Ta là một thần thú… không thể chết.
Biểu cảm trên khuôn mặt Kỳ Uyên lập tức vỡ vụn.
Đồng tử hắn co lại, môi khẽ hé mở, yết hầu mạnh mẽ chuyển động.
Hắn muốn thu lại chiêu thức, nhưng đã không còn kịp nữa.
Ta nhắm mắt lại.
Đột nhiên, cổ tay ta bị người ta nắm lấy.
Đại sư huynh kéo ta về phía sau, tự mình chắn trước mặt ta.
Ta lập tức mở mắt.
Túi trữ vật bên hông ta lóe sáng.
Một lồng ánh sáng màu xanh đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu chúng ta.
Lồng sáng chặn được một nửa sức mạnh.
Nửa còn lại đánh thẳng lên người đại sư huynh.
Huynh ấy rên khẽ, khóe miệng chảy máu nhưng vẫn không lùi bước.
Đúng lúc ấy, một người của ma tộc chạy vào từ ngoài cửa.
Hắn là thuộc hạ của Kỳ Uyên.
Người kia ghé vào tai Kỳ Uyên, thấp giọng nói mấy câu.
Sắc mặt Kỳ Uyên lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Hắn nhìn ta:
“Thanh Dao, sẽ có một ngày ngươi trở lại bên cạnh ta.”
Nói xong, hắn biến mất.
Đại sư huynh chống trường kiếm xuống đất.
Sau khi phun ra một ngụm máu, huynh ấy ngã xuống hôn mê.
9
Khi chúng ta trở về Huyền Kiếm Phong, trời đã về chiều.
Sư tôn và sư nương nhận được truyền tin, vẫn luôn đứng trước cổng núi chờ chúng ta.
Đại sư huynh được đưa đi chữa trị.
Những sư huynh, sư tỷ còn lại ít nhiều cũng bị thương.
Chỉ có ta là không hề hấn gì.
Một canh giờ sau, y tu bước ra khỏi phòng đại sư huynh.
“Ma khí đã xâm nhập vào cơ thể, nhưng may mà số lượng không nhiều.”
“Ta vừa dùng linh lực trị liệu. Có lẽ ngày mai hắn sẽ tỉnh lại.”
Nói xong, y tu lấy ra một phương thuốc.
“Trong khoảng thời gian sắp tới, cơ thể hắn sẽ khá yếu.”
“Phương thuốc này có tác dụng khôi phục thân thể. Mỗi ngày uống ba lần, tuyệt đối không được quên.”
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Sư tôn đuổi tất cả trở về nghỉ ngơi, chỉ giữ lại ta và tam sư huynh.
Sư tôn cùng tam sư huynh đứng ngoài phòng, bàn bạc chuyện đã xảy ra hôm nay.
Sư nương dẫn ta vào bên trong.
“Phấn Đoàn, con có…”
“Xin lỗi sư nương.”
“Ta sẽ tự mình rời đi.”
Ta cắt ngang lời bà.
Tất cả đều bởi vì ta nên các sư huynh, sư tỷ mới bị thương.
Nếu phản ứng của ta nhanh hơn một chút, đại sư huynh đã không phải hôn mê.
Bọn họ đối xử với ta tốt như vậy, nhưng ta lại làm hại bọn họ.
Sư nương còn dịu dàng với ta như thế.
Ta không muốn bị bà chán ghét.
Cũng không muốn khiến bà khó xử.
Ta không xứng đáng ở lại đây, hưởng thụ sự yêu thương của mọi người nhưng lại chẳng thể làm gì cho họ.
Sư nương ngây người nhìn ta, vành mắt dần đỏ lên.
“Đứa trẻ ngốc.”
“Chúng ta chưa từng nghĩ đến việc trách con.”
“Con không cần phải xin lỗi.”
“Kẻ có lỗi là người khơi mào mọi chuyện, không phải con.”
“Con đã làm rất tốt rồi.”
“Ta nghe A Lê kể rằng con đã một mình lao lên, chắn trước mặt Hàn Nguyệt.”
“Con thật sự rất dũng cảm.”
“Cũng chính bởi vậy, những pháp bảo trong túi trữ vật cảm nhận được con gặp nguy hiểm, mới chủ động xuất hiện bảo vệ con và Hàn Nguyệt.”
“Chính con đã cứu Hàn Nguyệt một mạng.”
Ta vừa giơ tay lên đã bị bà kéo vào lòng.
Thật ấm áp.
“Đứa trẻ ngốc, con là người tự do.”
“Nếu một ngày nào đó con thật sự muốn rời khỏi Huyền Kiếm Phong, chúng ta sẽ không ngăn cản.”
“Nếu con mệt mỏi ở bên ngoài, chịu uất ức, muốn trở về, nơi này cũng sẽ luôn chào đón con.”
“Con hoàn toàn có thể xem nơi này là nhà của mình.”