Chương 6 - Quà Valentine và Những Bí Mật Chưa Kể
Tôi thực sự không cần anh ta, cũng chẳng cần đoạn tình cảm này nữa.
“Hướng Vãn, em giỏi lắm.”
Anh ta gắt gao trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Để trả thù anh, em cố ý không dạy cô ấy? Cố ý để cô ấy làm trò hề?”
Tôi nhìn anh ta, đột nhiên thấy thật buồn cười.
“Bàn tiệc này, là do Hứa Dao Dao yêu dấu của anh, đích thân đạo diễn.”
Tôi bấm mở một đoạn video. Vài ngày trước, Hứa Dao Dao còn đứng trước mặt tôi, vênh váo tự đắc bắt tôi dạy cô ta cách tổ chức tiệc gia đình.
Trong video, tôi mang vẻ mặt vô cảm, đọc rõ từng món ăn và những điều cấm kỵ.
“Chú Hai không ăn cay, Tam gia bị gút không được ăn hải sản, mẹ chồng tín Phật không thể ăn thịt bò, cô phải nhớ cho kỹ.”
Trong video, Hứa Dao Dao mang vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, qua loa đáp ứng.
“Được rồi, được rồi, tôi biết rồi.”
Tôi ấn tạm dừng video, lạnh lùng nhìn về phía Hứa Dao Dao.
“Những thứ tôi dạy cô, cô đã nhớ hết chưa?”
Hứa Dao Dao run rẩy như cầy sấy, mặt trắng bệch như giấy, ấp úng không thốt nên lời.
“Phó Tu Cẩn, anh sai rồi. Tôi không cãi vã với anh, cũng chẳng thèm cố tình làm Hứa Dao Dao bẽ mặt.”
Nói xong, tôi chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt âm trầm như sắp vắt ra nước của anh ta, hít sâu một hơi, lấy từ trong túi ra một chiếc máy tính bảng, vuốt từng bức ảnh.
Đó là thực đơn và quy trình tôi đã chuẩn bị cho tiệc Giao thừa của nhà họ Phó trong suốt năm năm qua.
Từng món ăn, từng sở thích hay kiêng kỵ của mỗi người, tôi đều ghi nhớ rành rọt.
**Phần 07**
“Bữa ăn ít chất béo của chú Hai, tôi đã chuẩn bị trước năm ngày, nguyên liệu hoàn toàn được vận chuyển bằng đường hàng không từ New Zealand về.”
“Bữa chay của mẹ chồng, tôi đã đích thân lên chùa học ròng rã suốt hai tháng.”
Tôi lướt cho anh ta xem từng tấm ảnh một, cũng là để cho cái gia tộc chưa từng công nhận tôi này được tận mắt chứng kiến.
“Tất cả những thứ này, tôi đều đã tập hợp thành sổ tay, sớm giao cho Hứa Dao Dao.”
“Là chính cô ta, đã ném cuốn sổ ghi chép của tôi vào thùng rác, nói rằng cô ta mới là nữ chủ nhân, không thèm bận tâm đến lời của mấy kẻ già cả.”
Hứa Dao Dao run lên bần bật, mặt cắt không còn hột máu.
Phó Tu Cẩn nhìn những bức ảnh trên màn hình, ngọn lửa giận dữ trong mắt anh ta dần dần chuyển thành sự chấn động.
Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ tới, người vợ cũ mà trong mắt anh ta chỉ biết ghen tuông, vô cớ gây sự, lại chính là người duy nhất thực sự dốc lòng vì cái nhà này.
“Phó Tu Cẩn, anh nhìn cho rõ đi.”
Tôi cất máy tính bảng đi, ánh mắt lướt qua bàn tiệc đang lộn xộn.
“Bàn tiệc này không phải lỗi của tôi. Nó là do sự ngu xuẩn của Hứa Dao Dao.”
“Bữa tiệc Giao thừa hôm nay, không phải sự thiếu trách nhiệm của tôi. Mà là do sự dung túng của anh.”
“Và tôi.”
Tôi ngừng lại một chút, gằn từng chữ.
“Từ nay về sau, sẽ không còn bất cứ quan hệ nào với nhà họ Phó nữa.”
Nói xong, tôi quay lưng bước đi.
“Em đứng lại cho tôi!”
Giọng nói của Phó Tu Cẩn vang lên từ phía sau, mang theo một tia hoảng loạn khó nhận ra.
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
“Hướng Vãn, có phải em nghĩ ly hôn xong, anh sẽ cầu xin em quay về?”
Người đàn ông sải bước lớn đến trước mặt tôi, chặn đường đi.
“Em nhầm rồi. Em chỉ là một con chó do tôi nuôi mà thôi. Tôi cho phép em đi, em mới được đi.”
“Tôi không cho em đi, em phải ngoan ngoãn ở lại đây!”
Tôi nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy, bất chợt mỉm cười.
“Phó Tu Cẩn, anh còn nhớ không?”
Tôi cất giọng nhẹ bẫng, nhưng nước mắt cuối cùng vẫn trào ra.
“Năm 17 tuổi, anh đã nói với tôi thế nào?”
“Anh nói, bảo tôi đừng yêu tiền, hãy yêu anh. Những thứ tôi muốn, anh sẽ cho.”
“Nhưng bây giờ, tôi không muốn yêu anh nữa.”
Tôi lách qua người anh ta, đi thẳng ra cửa.
“Em lấy tư cách gì? Rời xa anh, em có thể đi đâu?”