Chương 8 - Quà Trưởng Thành
Mở WeChat của mẹ.
Muốn gõ gì đó, lại không biết gõ gì.
Cuối cùng chỉ gõ bốn chữ:
“Chúc mừng năm mới.”
Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống bàn trà.
Màn hình quay xuống dưới.
Ngoài cửa sổ pháo hoa vẫn nổ.
Tôi dựa vào sofa, nhắm mắt lại.
Mấy năm sau đó, tôi sống khá ổn.
Không phải kiểu “rất tốt”, chỉ là bình thường mà ổn.
Công việc ổn định, có nhà có xe, chồng biết lo cho gia đình, bố mẹ chồng hiền hòa.
Sau này Hứa Niệm từng kết bạn lại với tôi một lần.
Tin nhắn xác nhận viết: “Chị, em là Niệm Niệm.”
Tôi nhìn rất lâu.
Không chấp nhận.
Trần Dữ hỏi tôi: “Ai vậy?”
Tôi nói: “Không ai.”
Anh đưa cho tôi quả táo đã gọt, còn mình cắn quả khác, cắn giòn rụm.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi trên vai anh, ấm áp.
Có một buổi tối, tôi lục ngăn kéo tìm đồ, lôi ra một phong bì cũ.
Mở ra, là tờ giấy đòi nợ năm đó.
Giấy đã ố vàng, góc hơi rách.
Tôi nhìn tờ giấy đó rất lâu.
Nhớ lại năm đó tiệc mừng, lúc mẹ đưa cho tôi, biểu cảm trên mặt bà.
Nhớ giọng bà nói “mẹ làm vậy là vì tốt cho con”.
Nhớ ánh sáng trên cổ tay Hứa Niệm.
Nhớ một vạn hai đó.
Nhớ câu “đồ vô ơn”.
Tôi đứng dậy, đi vào bếp, ném tờ giấy vào thùng rác.
Ném xong đứng đó một lúc.
Rồi lại cúi xuống, nhặt lên.
Bỏ lại vào phong bì cũ.
Cất xuống đáy ngăn kéo.
Không phải không nỡ vứt.
Mà giữ lại cũng chẳng sao.
Giống như những người đó, những chuyện đó.
Không phải là chưa buông.
Mà là nhớ lại cũng không còn cảm giác gì nữa.
Mùa hè năm đó, tôi và Trần Dữ đi biển.
Anh đi bơi, tôi ngồi trên bãi cát, nhìn biển.
Sóng từng đợt dâng lên, rồi rút xuống.
Điện thoại reo.
Tin nhắn của mẹ.
Rất dài, từng đoạn từng đoạn, như một bài văn.
Tôi mở ra, đọc vài dòng.
“Mẹ năm đó cũng không còn cách nào…”
“Em con từ nhỏ sức khỏe yếu…”
“Mẹ không thiên vị…”
“Phán Phán, con về thăm mẹ đi…”
Phía sau còn nữa.
Tôi không đọc tiếp.
Úp điện thoại xuống cát, ngẩng đầu nhìn biển.
Sóng vẫn vậy, dâng lên, rồi rút xuống.
Trần Dữ từ dưới nước chạy lên, người ướt sũng, gọi tôi: “Nước lạnh lắm, xuống thử đi!”
Tôi cười, vẫy tay: “Không xuống!”
Anh lại chạy xuống biển.
Tôi nhìn bóng lưng anh, đột nhiên muốn cười.
Rồi cầm điện thoại lên, mở khung chat của mẹ.
Gõ vài chữ, lại xóa.
Cuối cùng chỉ gõ hai chữ:
“Không về.”
Gửi xong, tôi nhét điện thoại vào túi.
Đứng dậy, bước xuống biển.
Nước đúng là lạnh, nhưng cũng không lạnh đến vậy.
Trần Dữ bơi tới, nắm tay tôi: “Lạnh không?”
Tôi nói: “Không lạnh.”
Anh nói: “Nói dối, tay em lạnh rồi.”
Anh nắm tay tôi trong lòng bàn tay, xoa xoa.
Chúng tôi đứng trong nước, sóng tràn qua bên người.
Mặt trời sắp lặn, phía chân trời đỏ rực.
Anh bỗng nói: “Vợ ơi, sau này năm nào cũng đến đây nhé.”
Tôi nói: “Được.”
Trên đường về khách sạn, tôi lướt WeChat một chút.
Hứa Niệm đăng bài mới.
Chín tấm ảnh, toàn selfie, caption: “Hôm nay tâm trạng tốt, ra ngoài dạo chút.”
Mẹ tôi thả like.
Tôi lướt qua.
Tối nằm trên giường, Trần Dữ đã ngủ, ngáy nhẹ.
Tôi nhìn trần nhà, bỗng nhớ lại bữa tiệc năm đó.
Chiếc vòng hai vạn ba, khoản nợ hai vạn.
Khi đó tôi tưởng, cả đời này cũng không trả hết được.
Sau này mới biết, trả hết rồi.
Không chỉ tiền.
Mà là những kỳ vọng, những tủi thân, những câu hỏi tại sao”.
Đều đã trả xong.
Ánh sáng rồi cũng sẽ tắt.
Nợ rồi cũng sẽ trả.
Có những người, không còn trong cuộc đời mình nữa.
Đó có lẽ chính là cắt đứt quan hệ.
Không phải cãi nhau, không phải chặn liên lạc, không phải đoạn tuyệt hoàn toàn.
Mà là một ngày nào đó, bạn nhận ra tin nhắn của họ, bạn nhìn thấy, nhưng không muốn trả lời nữa.
Là một năm nào đó vào dịp Tết, bạn ở nhà người khác, ăn cơm người khác nấu, cười nói, náo nhiệt, chợt nhớ đến họ — cũng chỉ là nhớ đến thôi.
Là những món nợ, bạn đã trả xong.
Những thứ ánh sáng đó, bạn cũng không còn muốn nữa.
Ngoài cửa sổ có trăng, rất sáng.
Tôi xoay người, nhắm mắt lại.
Ngày mai còn phải dậy sớm, đi tàu cao tốc về nhà.
Mẹ của Trần Dữ nói đã gói sẵn sủi cảo, bảo chúng tôi về sớm ăn.
(Hoàn)