Chương 5 - Quà Tết Bí Mật
Chương 7
“Cậu tên là Hứa Nhụy An?”
Ba tôi ngẩng đầu quan sát người đàn ông đang lúng túng trước mặt.
Ba Chu vội vỗ vai anh ta.
Hứa Nhụy An gật đầu như tôm luộc:
“Vâng, thầy Lục, cháu tên Hứa Nhụy An.”
“Cháu tốt nghiệp Đại học Y Hải Đại, hiện đang học tiến sĩ.”
Từ sau khi ba tôi vào đơn vị cơ mật, gần mười năm không thể liên lạc với gia đình.
Ngay cả thư từ cũng phải qua kiểm duyệt mới được gửi.
Ông không thể dự đám cưới của tôi, cũng chưa từng gặp mặt Hứa Nhụy An.
Ba tôi suy nghĩ một lúc, rồi dập tắt suy nghĩ kỳ lạ trong lòng.
Cũng có thể chỉ là trùng tên.
Nhưng trùng tên mà lại cùng làm bác sĩ, đúng là hiếm thấy…
Ba Chu thấy ba tôi có vẻ rất quan tâm đến Hứa Nhụy An, liền vui mừng chuẩn bị giới thiệu kỹ càng.
Hứa Nhụy An cũng cảm thấy tương lai mình đang rạng rỡ, càng tự tin nở nụ cười.
Tiếng bàn tán ngoài phố càng lúc càng lớn, ba tôi lại nhìn ra cửa sổ.
Tôi đang nằm trên nóc xe, muốn giơ tay che mặt mà không còn chút sức lực nào.
Tôi mơ màng kêu lên: “Cứu… cứu tôi…”
“Ba…”
Hai gã đàn ông trong khách sạn lúc nãy đang trốn trong sảnh, mặt đầy lo lắng.
Chu Ca ra ngoài thấy người ngã xuống là tôi thì hoảng hốt chạy về khách sạn mắng họ:
“Hai người làm ăn kiểu gì vậy? Sao lại để cô ta nhảy lầu? Mau đưa cô ta đi ngay, đồ vô dụng!”
Hai tên bị mắng đến mất mặt, run rẩy chen qua đám đông tới trước mặt tôi, định bế tôi đi.
Nhưng một nữ sinh cấp ba đeo ba lô đứng chắn giữa tôi và họ, giơ tay ngăn lại.
Cô bé nhìn họ cảnh giác: “Các người là ai? Tôi đã gọi 120 rồi, chờ một lát nữa xe cấp cứu đến. Cô ấy có thể bị gãy xương, không thể di chuyển!”
Tên đàn ông gằn giọng đe dọa: “Cô là ai? Tôi là chồng cô ta, đến bắt gian. Cô ấy bị thương, tôi đưa cô ấy đi viện thì có gì sai?”
Nữ sinh cắn môi, kiên quyết không nhường: “Ai biết lời anh có thật không? Dù là thật, cũng phải đợi xe cấp cứu đến!”
Vài bà cô ông chú khó chịu mắng nữ sinh: “Trẻ con không học điều hay lẽ phải, lại đi bênh tiểu tam? Đừng cản người ta xử lý chuyện gia đình!”
Một vài người kích động bắt đầu xô đẩy cô bé.
Đám đông mỗi lúc một đông, tiếng bàn tán ngày càng ồn ào.
Ba tôi thấy vậy, cuối cùng cũng đứng bật dậy định bước ra khỏi cửa.
Ba Chu còn định giữ ông lại để tiếp tục nói chuyện.
Ba tôi chỉ tay ra ngoài, lạnh lùng nói: “Con gái ông đang đứng xem náo nhiệt ngoài đường kìa, sao không đi gọi nó về trước đi?”
Lúc này ba Chu mới nhìn thấy Chu Ca giữa đám đông, lẩm bẩm: “Đồ con không nên thân! Đúng lúc này còn ra đó hóng chuyện! Tiểu An, đi gọi nó về!”
Hứa Nhụy An vội vàng rảo bước ra cửa, tiến đến đám đông.
Ba tôi cũng nhanh chóng theo sau.
Chương 8
“Tiểu Ca, em ở đây làm gì? Ba em đang tìm em đấy.”
Hứa Nhụy An vỗ vai Chu Ca, khiến cô ta giật mình.
“Tiểu An, chắc lại là bệnh nhân tâm thần trước đây của anh gây chuyện nữa rồi, kệ cô ta đi. Em đã đặt chỗ khác để nói chuyện rồi, mình đi thôi.”
Chu Ca chột dạ, muốn kéo Hứa Nhụy An đi.
Ba Chu nghe thấy vậy, không vui nhìn sang Hứa Nhụy An: “Sao lại là cô ta nữa? Không phải anh bảo đã cho bệnh viện tâm thần đến đón rồi sao?”
Rồi ông vội giải thích với ba tôi: “Là bệnh nhân tâm thần của con rể tôi, cứ khăng khăng nói nó là chồng cô ta. Hôm qua rõ ràng đã đưa đến bệnh viện rồi, không hiểu sao hôm nay lại xuất hiện ở đây gây rối.”
“Thật xin lỗi thầy Lục, hôm nay quả thật không đúng lúc.”
“Đều tại người nhà của bệnh nhân tâm thần quá vô trách nhiệm! Cứ để mặc họ gây hại cho xã hội!”
Ba Chu khoanh tay sau lưng, tỏ rõ vẻ căm ghét.
Hứa Nhụy An trong lòng chợt run, vội vã chen vào đám đông.
Cuối cùng cũng thấy tôi đang được nữ sinh cấp ba bảo vệ chặt chẽ.
Anh ta hoảng hốt vỗ vào mặt tôi: “Lục Nhiên! Không phải em đang ở bệnh viện tâm thần sao? Sao lại thế này…”
Ánh mắt anh ta chuyển sang hai người đàn ông tự xưng là nhân viên bệnh viện: “Các anh đưa cô ấy đến khách sạn làm gì?”
Hai người thấy không thể giấu nữa, đành thú nhận: “Là Chu Ca bảo bọn tôi làm vậy… cô ta trả tiền, bảo mang người phụ nữ này đến khách sạn…”
Hứa Nhụy An nhìn thấy tôi trần truồng, lập tức hiểu ra tất cả.
“Đồ khốn!”
Anh ta vung tay đấm mỗi tên một cái.
“Nhiên? Bệnh viện tâm thần?”
Ba tôi nghe thấy tên tôi, con ngươi co rút lại.
“Tránh ra!”