Chương 3 - Quà Tết Bí Mật
Ngay cả khi mẹ anh ta bệnh, tôi cũng không do dự chuyển mười vạn.
Rốt cuộc anh ta vất vả gánh gia đình… hay vất vả nuôi một người đàn bà khác?
Tôi há miệng cắn mạnh vào tay anh ta, anh ta đau quá buông ra.
“Hứa Nhụy An, anh đúng là tên lừa đảo—”
Ngay giây sau lại bị anh ta bịt miệng.
“Lục Nhiên! Tôi là lừa đảo? Cô mới là kẻ lừa đảo!”
“Trước khi cưới cô nói ba cô là nhân vật có uy tín trong ngành y, vậy kết quả thì sao?”
Hứa Nhụy An càng nói càng phẫn nộ:
“Ba năm rồi, ngoài bà mẹ ở quê của cô, ba cô đâu? Ngay cả ngày cưới cũng không thấy mặt!”
Sự giận dữ trong mắt anh ta chuyển thành thất vọng:
“Cô vốn đã có bệnh tâm thần, biết đâu tất cả về ba cô chỉ là do cô tưởng tượng! Thực tế ba cô chết lâu rồi!”
“Vì yêu cô nên tôi mới chấp nhận những khuyết điểm đó… còn cô thì tìm mọi cách cắt đứt tương lai của tôi.”
Tôi không thể tin nổi nhìn Hứa Nhụy An, não vì thiếu oxy gần như ngừng hoạt động.
Hóa ra lý do lớn nhất anh ta ở bên tôi… là vì tôi từng vô tình nhắc đến công việc của ba tôi.
Một kẻ ích kỷ như vậy mà còn dám nói yêu tôi!
Cửa thang máy mở ra.
Hai người đàn ông lực lưỡng tự xưng là nhân viên xử lý khẩn cấp của bệnh viện tâm thần tư nhân ngoại ô.
Hứa Nhụy An lấy ra chứng chỉ hành nghề bác sĩ tâm thần.
Lại mở trong điện thoại một bản chẩn đoán có đóng dấu.
“Tôi là bác sĩ tâm thần. Người này là bệnh nhân của tôi, hiện đang có hành vi gây nguy hiểm cho người khác.”
“Đây là chẩn đoán của cô ta: stress nặng và hưng cảm. Tôi đề nghị cưỡng chế điều trị.”
Anh ta do dự nhìn tôi rồi nói tiếp:
“Theo đánh giá của tôi, khi cần thiết có thể áp dụng biện pháp khống chế.”
Hai người kia dùng dây trói cố định tay chân tôi.
Ngay sau đó, một người đàn ông cầm thuốc an thần tiêm thẳng vào cổ tôi.
Trước khi ngất đi, tôi nghe ba Chu bước nhanh ra khỏi nhà, giọng đầy kích động:
“Tiểu An! Mau xử lý xong rồi qua đây!”
“Giáo sư Lục mà tôi nói với cậu đó, thầy hướng dẫn của viện trưởng chúng ta, cuối cùng cũng đồng ý lời mời, sẽ từ Hải Thị tới…”
“Mau lên, chúng ta bàn bạc chút!”
Giáo sư Lục? Hải Thị?
Tôi còn chưa kịp nghĩ kỹ… thì đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Chương 5
Trong cơn mê man, tôi nghe thấy giọng một người đàn ông:
“Chu cẩu, con đàn bà này tôi mang đi rồi. Cô nợ tôi một lần.”
Người đàn ông đang gọi điện, đầu bên kia vang lên giọng Chu Ca đầy châm chọc:
“Thôi thôi, có gì to tát đâu. Tôi đang ở khách sạn Bình An đối diện tiếp khách, đừng có chuyện gì cũng tìm ba tôi.”
“Nhớ chụp rõ một chút, phải nhìn rõ mặt người. Lát nữa chúng ta ăn xong, tôi sẽ dẫn anh An tới bắt gian. Tôi nhìn ra được anh ấy có tình cảm với con đàn bà này, phải khiến anh ấy dứt hẳn ý nghĩ đó.”
Tôi mơ hồ cảm nhận có người đang động vào tay chân mình, liền giật mình tỉnh dậy.
Phát hiện bản thân trần truồng nằm trên giường khách sạn.
Hai người đàn ông vừa nãy tự xưng là nhân viên bệnh viện tâm thần…
Một người đang cầm máy ảnh chĩa thẳng vào tôi.
Người còn lại đang gọi điện cho Chu Ca.
Bên cạnh tôi còn nằm một người đàn ông xa lạ.
Không ngờ cái gọi là bệnh viện tâm thần… tất cả đều là giả!
Đều là cái bẫy Chu Ca giăng sẵn!
Tôi hoảng loạn hét lên:
“Aaaa!”
Nhưng người đàn ông đang gọi điện lập tức bịt chặt miệng tôi.
“Cô chẳng phải đã trải qua mấy chuyện này rồi sao? Giả vờ trong trắng cái gì?”
Tôi cắn mạnh vào tay hắn, hắn đau quá liền buông ra.
Tôi vội lao về phía cửa phòng, nhưng phát hiện cửa đã bị khóa chặt.
Ba người họ lao tới phía tôi.
Tôi vừa lăn vừa bò, trèo lên bệ cửa sổ nhà tắm gần cửa nhất.
Gió tầng ba thổi mạnh khiến tôi lảo đảo sắp ngã.
Giọng tôi run rẩy:
“Các người mà lại gần nữa tôi sẽ nhảy xuống!”
Tên đàn ông chẳng hề hoảng sợ:
“Nhảy đi! Tao không tin mày dám nhảy!”
Trong khách sạn Bình An đối diện.
Gia đình Chu Ca và Hứa Nhụy An đang ngồi ngay ngắn trong phòng riêng cạnh cửa sổ.
Trên bàn bày đầy rượu và thuốc lá mà Hứa Nhụy An mang tới nhà họ Chu.
Có người đẩy cửa bước vào.
Tất cả lập tức đứng dậy, cúi đầu khom lưng chào đón.
Nhìn thấy người đó, tôi nghẹn thở…
Là ba tôi!
Tôi vung tay hét lớn:
“Ba!”
Nhưng chân trượt một cái…
Tôi ngã khỏi bệ cửa sổ.
“RẦM!”
Cơ thể tôi đập mạnh xuống chiếc xe dưới lầu.
Cơn đau nơi xương cụt lan khắp người, tôi co quắp lại, ý thức dần mờ đi.
Chiếc xe phát ra tiếng còi báo động chói tai, đám đông lập tức kéo tới.
“Trời ơi, cô ta sao lại không mặc đồ mà chỉ quấn khăn tắm? Trông bị thương nặng lắm…”