Chương 6 - Quà Sinh Nhật Đặc Biệt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Các người từng xem tôi là con ruột chưa? Trong mắt chỉ có chị và em trai thôi!”

“Tôi thà làm trẻ mồ côi còn hơn có bố mẹ thiên vị như các người!”

Vừa dứt lời, tôi thấy trong mắt họ thoáng qua chút hối lỗi… nhưng ngay sau đó lại là giận dữ.

Mẹ tôi gần như dí tay vào mặt tôi, mắng như tát nước:

“Đồ ăn cháo đá bát! Mẹ nuôi mày đúng là phí công!”

“Hồi sinh mày ra, lẽ ra tao nên bóp chết từ trong trứng nước!”

Bà vừa nói vừa ôm ngực thở dốc, em trai tôi thấy thế vội vàng chạy tới đỡ lấy.

“Lưu Nhị Á! Mày muốn chọc ba mẹ tức chết mới chịu hả?”

Tôi không thể kìm nén thêm được nữa, gào lên với Lưu Phi Long:

“Tôi không phải là Lưu Nhị Á! Tôi KHÔNG PHẢI!”

“Mười năm rồi, các người thậm chí còn chẳng thèm gọi đúng tên tôi! Các người không xứng làm người thân của tôi!”

“Biến! Tất cả biến đi!”

Nước mắt tôi một lần nữa trào ra, cô họ thương xót ôm lấy tôi đang run rẩy vào lòng.

Khí thế của cô quá mạnh mẽ, khiến ngay cả ba tôi cũng không dám tiến lên.

Ba mẹ tôi liếc tôi đầy oán hận, sau đó dắt theo Lưu Phi Long – đang giơ ngón giữa chĩa vào tôi – định bỏ đi.

Nhưng cô họ không định cho họ thoát dễ vậy.

“Đứng lại! Người tung tin đồn và đăng ảnh, video là ‘cục cưng’ của các người đúng không?”

“Tôi đã báo công an rồi. Trước khi họ tới, không ai được rời khỏi đây!”

Nửa tiếng sau, ban giám hiệu và gia đình họ Lưu đều bị đưa về đồn công an.

Tôi tận mắt chứng kiến những người từng đứng trên đầu tôi, giờ khúm núm cầu xin tôi tha cho Lưu Phi Long.

Tôi không muốn dính dáng gì tới họ nữa, đổi lại sự tự do bằng một tờ đơn cắt đứt quan hệ.

cô họ cũng làm thủ tục chuyển trường cho tôi và em gái, để chúng tôi hoàn thành nốt học kỳ cuối ở một trường mới.

Thi đại học xong, tôi và em gái cùng đậu vào Đại học Hoa Thanh.

Một đứa học kinh tế, một đứa học quản trị.

“Sau này cô còn trông vào hai đứa đấy. Học cho tốt nhé, đừng lo chuyện tiền nong.”

cô họ tiễn chúng tôi vào trường, còn nhét đầy đồ ăn vặt vào vali.

Nhập học đại học thật sự bận rộn.

Tôi bận rộn tham gia lễ khai giảng, bận huấn luyện quân sự, bận chọn câu lạc bộ.

Không ngờ ở một nơi khác, gia đình họ Lưu đang rối như tơ vò.

Lưu Phi Long tuy thoát khỏi truy cứu pháp luật, nhưng danh tiếng trong trường thì nát bét.

Không bất ngờ, cậu ta bị cả trường cô lập, chẳng ai dám lại gần.

“Đến chị ruột mà còn dựng chuyện vu oan, loại người này còn học hành gì nữa?”

Sự việc càng lúc càng ầm ĩ, phụ huynh còn ký đơn tập thể gây áp lực lên nhà trường.

Dưới áp lực dư luận, trường quyết định đuổi học Lưu Phi Long.

Ba mẹ tôi chạy tới trường van xin hết lần này đến lần khác, nào là quà cáp, nào là quỳ gối.

Cuối cùng vẫn bị đuổi cả người lẫn sách.

Không còn cách nào, họ đành đưa Lưu Phi Long tới một trường cấp ba hẻo lánh tiếp tục ôn thi.

Lưu Phi Long không chịu nổi điều kiện ở trường mới, ngày nào cũng kêu ca:

“Cái trường quái gì thế này, phòng học không có điều hòa, sắp nóng chết rồi!”

“Căng tin dở không thể tả, đúng là đồ ăn cho heo!”

Đúng lúc đó, bệnh của chị lại tái phát.

Ba mẹ vừa phải đi làm, vừa xin nghỉ chăm chị nằm viện.

Lại còn phải chịu đựng Lưu Phi Long ngày nào cũng than vãn, cuối cùng không nhịn nổi mà bùng nổ.

Hóa ra cô con gái được cưng chiều nhất trong nhà, giờ đây cũng bắt đầu bị chính người thân mình ghét bỏ.

“Lưu Khinh Văn, tao nghi mày giả bệnh đấy.”

“Mày không bệnh sớm, không bệnh muộn, lại đúng lúc em trai mày nước rút thi đại học mới lăn ra bệnh, mày rốt cuộc là có ý gì hả?”

Chỉ tiếc rằng, chị tôi không phải là tôi, không biết cúi đầu nhẫn nhịn.

Chị lập tức nổi điên trong bệnh viện:

“Đừng có mang cái kiểu đối xử với Lưu Nhị Á ra áp lên tôi!”

“Nó là cái bao máu, tôi thì không phải!”

“Lưu Phi Long bị như bây giờ là đáng đời, ai bảo nó bị đuổi học? Có trường cho học là may rồi, còn bày đặt ra vẻ thiếu gia cái gì?”

Ba tức đến dựng râu trợn mắt, muốn đánh chị giống như từng đánh tôi.

Nhưng chị lại chủ động đưa mặt đến sát ba:

“Đánh đi, đánh chết tôi luôn đi cho rồi, khỏi phải chịu bệnh hành xác… hu hu…”

Cuối cùng, ba vẫn không nỡ ra tay. Mẹ thì khóc đến suýt ngất.

Lưu Phi Long và Lưu Khinh Văn thay phiên làm loạn, mẹ tôi đành phải nghỉ việc để ở nhà chăm cả hai.

Ngày nào cũng chạy qua chạy lại giữa bệnh viện và vùng ngoại ô, người tiều tụy thấy rõ.

Sau này nghe kể lại những chuyện đó, tôi chỉ coi như truyện cười mà cười nhẹ một tiếng cho qua.

Suốt bốn năm đại học, ba mẹ không hề liên lạc với tôi, dù chúng tôi vẫn còn lưu số nhau.

Mãi đến khi tôi tốt nghiệp, vào công ty của cô họ làm việc và trở thành quản lý bộ phận.

Lúc này, ba mẹ – hai người đã biến mất khỏi cuộc đời tôi – mới lại xuất hiện.

Ban đầu, họ chỉ biết cô họ có tiền, nhưng không biết là giàu đến mức nào.

Đến khi nghe nói cô họ sở hữu tài sản hàng chục triệu, mà tôi lại có hộ khẩu ở nhà họ Thu, có quyền thừa kế tài sản,

Tôi đã được xem một màn diễn xuất đỉnh cao không thua gì phim ảnh đến từ vợ chồng Lưu Chính Cường.

Tôi vừa kết thúc một cuộc họp, đang chuẩn bị đi thị sát chi nhánh.

Không biết họ nghe từ đâu mà tìm được nơi tôi làm việc, đang đứng trước cổng công ty ngó nghiêng.

Mẹ tôi thấy tôi thì mừng rỡ vẫy tay, dúi vào tay tôi một túi đào.

“Hy Hy à, con làm ở chỗ sang trọng thế này hả? Mẹ tự hào về con lắm.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)