Chương 5 - Quá Khứ Chưa Từng Quên
Đám đông ngoài cửa cũng thấy, tiếng bàn tán lập tức im bặt.
Hắc Duẫn Trinh bước vào, ngồi xuống dò hơi thở Lý Đại Dũng, rồi ngẩng đầu hỏi cô, giọng khô khốc.
“Hắn sao vậy?”
Hứa Ngọc Trân dựa lưng vào tường, mặt không cảm xúc.
“Hắn muốn cưỡng hiếp tôi. Tôi đánh ngất hắn.”
Ngoài cửa im lặng một giây, rồi bùng lên ồn ào hơn.
“Cô ta nói Đại Dũng muốn cưỡng hiếp cô ta? Ai tin chứ!”
“Đúng vậy! Nếu bị cưỡng hiếp sao không kêu cứu? Đồng chí Hắc ở ngoài mà! Chắc chắn là tự nguyện!”
Hắc Duẫn Trinh đứng dậy, đi đến trước mặt Hứa Ngọc Trân.
Giữa những ánh mắt nghi ngờ và chửi rủa, cô thấy khóe môi anh khẽ động, như muốn cười, rồi nhanh chóng ép xuống.
“Đánh hay lắm.”
Anh cúi đầu, nói nhỏ chỉ hai người nghe.
Tim Hứa Ngọc Trân chìm hẳn xuống, tiếp theo là nỗi châm chọc vô hạn.
Chính anh là người tự tay nhốt cô vào căn phòng này, đẩy cô xuống hố lửa.
Giờ lại khen cô phản kháng tốt?
“Đi thôi, vợ à, về nhà.”
Hắc Duẫn Trinh đưa tay ra, định kéo lấy cổ tay cô.
Hứa Ngọc Trân hất mạnh ra, lực mạnh đến mức anh sững lại.
Cô không quay đầu, xuyên qua đám người thì thầm, thẳng bước về căn phòng chứa đồ chật hẹp.
Hôm nay là ngày cô lên đường đi Tây Nam.
Hành lý đã chuẩn bị sẵn, một chiếc túi vải cũ, bên trong là toàn bộ giấy tờ và vài bộ quần áo thay.
Hắc Duẫn Trinh theo vào, ôm chặt cô từ phía sau, môi nóng rực áp lên cổ lạnh buốt của cô.
“A Trân.”
Hơi thở anh nặng nề, mang theo sự gấp gáp gần như cố chấp.
“Chúng ta động phòng đi! Dù danh tiếng em có hỏng anh cũng không để ý. Anh muốn để lại cho em một đứa con, thời gian của anh không còn nhiều nữa…”
Cô xoay người thật mạnh, tát thẳng vào mặt anh!
“Chát!”
Đầu Hắc Duẫn Trinh lệch sang một bên.
Ngực Hứa Ngọc Trân phập phồng dữ dội, mắt đầy hận thù.
Nhưng rất nhanh cô ép mình bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, trong đầu lóe lên từng mảnh ký ức kiếp trước.
Cô nhớ rất rõ, trước khi Hắc Duẫn Trinh dẫn Bạch Văn Tâm “giả chết” rời đi, cô từng vô tình bắt gặp Lý Đại Dũng và Bạch Văn Tâm quần áo xộc xệch trong rừng nhỏ.
Chỉ là khi ấy, cô chưa hề biết giữa họ có quan hệ bẩn thỉu.
8
Nghĩ kỹ lại…
Nghĩ đến đây, cô lập tức đổi ý.
“Động phòng à? Được thôi…” Hứa Ngọc Trân ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, “Bảy giờ tối, gặp ở rừng nhỏ vùng ngoại ô phía Tây.”
Hắc Duẫn Trinh nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp.
Anh giơ tay sờ gò má bị tát, khóe miệng chợt cong lên, mang theo một chút trêu chọc.
“Rừng nhỏ ngoại ô phía Tây…” Anh lặp lại, ánh mắt đảo một vòng trên gương mặt cô, giọng pha chút chế giễu, “Không ngờ, A Trân của chúng ta… lại thích kiểu như thế. Bảo sao dạo này em như biến thành người khác, dữ dằn quá. Xem ra trước đây, anh vẫn chưa hiểu hết về em.”
Hứa Ngọc Trân không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh, lòng lạnh buốt.
“Được.” Hắc Duẫn Trinh gật đầu, ánh mắt bỗng dịu lại, thậm chí còn mang theo chút mong chờ.
“Bảy giờ tối, rừng nhỏ phía Tây. Anh đợi em.”
Nói xong câu đó, cả người anh như trút được gánh nặng, nhẹ nhõm hẳn.
Anh thậm chí còn đưa tay định vuốt tóc cô, nhưng Hứa Ngọc Trân tránh đi.
Hắc Duẫn Trinh cũng không giận, ngược lại còn khẽ cười, xoay người rời khỏi phòng chứa đồ.
Hứa Ngọc Trân nghe tiếng bước chân anh xa dần, mới từ từ buông nắm tay đang siết chặt.
Cô ngồi chờ một lúc, thấy thời gian đã gần kề, liền đeo túi vải lên lưng, đẩy cửa bước ra ngoài.
Vừa ra tới sân, cô lập tức đụng phải Hắc Duẫn Trinh đang xách đồ ăn sáng về.
Anh cầm đồ ăn trong tay, thấy chiếc túi trên vai cô thì khựng lại.
“A Trân, em mang túi đi đâu vậy?” Anh hỏi.
Tim Hứa Ngọc Trân khẽ run một nhịp, nhưng nét mặt vẫn rất bình tĩnh.
“Em mang mấy quyển sách cũ đi trả thầy đại học. Để ở nhà chật chỗ.”
Hắc Duẫn Trinh nhìn cô, trong mắt có chút nghi hoặc, nhưng nhiều hơn vẫn là cảm xúc nặng nề.
Anh không hỏi gì thêm về đống sách, chỉ bước lên một bước, nắm lấy cánh tay cô.
“Dù sao cũng phải ăn sáng rồi hẵng đi.” Anh nắm rất chặt, không cho cô vùng ra.
“Anh mua bánh bao nhân thịt, ăn với nhau nhé.”
“Em không đói.” Hứa Ngọc Trân cố gắng giật tay ra.
“Ăn một chút đi.” Giọng Hắc Duẫn Trinh hạ thấp, “Có lẽ… đây là bữa cuối cùng.”
Vừa nói, anh đã cứng rắn kéo cô đến bàn nhỏ trong bếp, ấn cô ngồi xuống, nhét bánh bao vào tay cô, còn mình thì xé quẩy ăn với sữa đậu nành.
Hứa Ngọc Trân nhìn chiếc bánh bao trong tay, cuối cùng vẫn ăn từng miếng nhỏ.
Hai người không ai nói gì, trong phòng chỉ còn tiếng nhai khẽ.
Bữa sáng ăn rất chậm, lại yên ắng lạ thường.
Ăn hết miếng cuối cùng, Hứa Ngọc Trân đứng dậy.
“Em đi đây.”
Hắc Duẫn Trinh cũng đứng lên theo.
Anh không ngăn cô nữa, chỉ lặng lẽ nhìn cô đeo túi, đi về phía cửa.
Ngay khi cô sắp bước ra khỏi cổng, giọng Hắc Duẫn Trinh vang lên từ phía sau.
“A Trân.”
Hứa Ngọc Trân quay đầu lại.
Ánh mặt trời buổi sáng tràn vào từ cửa sân, vàng óng rực rỡ, đổ đầy lên người Hắc Duẫn Trinh.
Anh đứng trong vầng sáng ấy, dáng người thẳng tắp, mặt mũi rõ ràng, giữa chân mày còn mang theo sự khí khái của tuổi trẻ.
Khung cảnh này chồng lên vô số ký ức mơ hồ mà rõ ràng trong đầu Hứa Ngọc Trân, khiến cô thoáng ngẩn ngơ.
Như thể hai mươi năm đau khổ, tưởng nhớ, oán hận kia chưa từng tồn tại tất cả vẫn dừng lại ở thời điểm ban đầu.
Hắc Duẫn Trinh nhìn cô quay đầu lại, mặt không biểu cảm gì đặc biệt, chỉ nghiêm túc nhìn vào mắt cô.
“Buổi tối gặp.”
Hứa Ngọc Trân khẽ gật đầu, không nói gì, kéo cửa bước ra.