Chương 14 - Quá Khứ Chưa Từng Quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong đầu Hắc Duẫn Trinh vang lên một tiếng “ong” —

Anh không hề do dự, thân thể hành động nhanh hơn cả ý thức, lập tức lao lên trước, siết chặt Hứa Ngọc Trân vào lòng, dùng toàn bộ lưng mình để chắn dòng chất lỏng đang hắt tới.

“Xoẹt——”

Gần như cùng lúc đó, một vệ sĩ bên cạnh phản ứng cực nhanh, tung cú đá văng chiếc cốc khỏi tay Bạch Văn Tâm, người còn lại nhanh chóng khống chế cô ta, ấn cô ta xuống đất.

Nhưng chất lỏng trong cốc vẫn đã hắt ra ngoài, phần lớn đổ lên lưng và nửa mặt của Hắc Duẫn Trinh, một phần văng xuống đất.

Đó là một thứ chất lỏng sẫm màu, sền sệt — máu!

Trên mặt và cổ Hắc Duẫn Trinh đầy những vệt máu đỏ thẫm ghê tởm, tanh nồng mùi kim loại.

Bạch Văn Tâm bị đè xuống đất vẫn còn cười điên cuồng, giọng cười the thé chói tai, cô ta giơ tay chỉ vào vết thương tạm băng trên cổ tay mình, ra hiệu rằng: máu đó là máu của cô ta!

“Cẩn thận máu của cô ta! Cô ta nhiễm HIV!”

Hắc Duẫn Trinh nghiêm giọng nhắc nhở các vệ sĩ.

Hứa Ngọc Trân vẫn đang được anh ôm chặt trong ngực, vừa nghe xong câu đó, sắc mặt lập tức trắng bệch.

22

Cô theo phản xạ muốn gỡ ra khỏi vòng tay của Hắc Duẫn Trinh, muốn nhìn xem tình hình trên mặt anh.

“Anh có sao không? Mau để em xem một chút!” Cô lo lắng nói, đưa tay muốn chạm vào mặt anh.

“Đừng chạm vào tôi!”

Hắc Duẫn Trinh lập tức đẩy cô ra, lực rất mạnh, chính anh cũng loạng choạng lùi lại mấy bước, kéo giãn khoảng cách.

Anh đưa tay quệt một cái lên mặt, lau đi vệt máu dính nhớp, thần sắc lạnh lùng chưa từng thấy.

Anh nhìn Hứa Ngọc Trân, giọng trầm thấp, mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ.

“A Trân, đừng lại gần! Tránh xa tôi ra! Cẩn thận lây nhiễm!”

Hứa Ngọc Trân bị Hắc Duẫn Trinh đẩy ra, đứng chết trân tại chỗ, nhìn vết máu đỏ lòm khủng khiếp trên gương mặt anh, cùng ánh mắt vừa tuyệt vọng vừa tỉnh táo của anh, tim cô chợt siết lại.

Cô muốn bước lên kéo lấy anh, nhưng tay vừa giơ lên nửa chừng lại dừng lại giữa không trung.

“Anh… đừng đi.” Giọng cô hơi nghẹn lại. “Đi với em đến bệnh viện. Bây giờ, ngay lập tức. Xe đang đỗ ở phía kia.”

Hắc Duẫn Trinh nhìn tay cô lơ lửng chưa hạ xuống, lại cúi đầu nhìn mình toàn thân bê bết máu, trong lòng dâng lên một luồng xấu hổ và khổ sở.

Anh khẽ lắc đầu: “Không cần. Tôi tự xử lý được.”

“Hắc Duẫn Trinh!” Giọng Hứa Ngọc Trân bỗng cao lên, mang theo sự kiên quyết không cho phép cự tuyệt. “Chuyện này bắt nguồn từ em. Em không muốn nợ anh. Anh nhất định phải đến bệnh viện.”

Nghe bốn chữ “không muốn nợ anh”, cơ thể Hắc Duẫn Trinh khựng lại.

Phải rồi… cô chỉ không muốn nợ anh.

Anh im lặng vài giây, cuối cùng gật đầu: “…Được.”

Xe cấp cứu nhanh chóng tới.

Hứa Ngọc Trân đi cùng lên xe, suốt đường không nói gì, chỉ im lặng cắn môi.

Đến bệnh viện, bác sĩ lập tức triển khai xử lý khẩn cấp và lấy máu xét nghiệm.

Mẫu máu được gửi đi, kết quả nhanh nhất cũng phải bảy ngày sau mới có.

“Anh phải ở lại theo dõi y tế, không được tự ý rời đi.” Bác sĩ dặn dò. “Chúng tôi khuyên nên nhập viện.”

Hắc Duẫn Trinh nhíu mày, định từ chối, nhưng Hứa Ngọc Trân đã nói trước: “Nhập viện đi. Chi phí em lo.”

Hắc Duẫn Trinh nhìn cô, tâm trạng phức tạp.

Cuối cùng, anh vẫn gật đầu.

Sau khi sắp xếp xong phòng bệnh, y tá rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Hắc Duẫn Trinh tựa vào đầu giường, ánh mắt dừng trên bóng lưng Hứa Ngọc Trân đang đứng bên cửa sổ.

Anh do dự thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:

“Xảy ra chuyện lớn như vậy… chồng em, không tới xem sao?”

Lời vừa dứt, cửa phòng bỗng bị đẩy ra “rầm” một tiếng.

Một người đàn ông trung niên cao lớn, mặc quân phục, dáng vẻ vội vàng bước vào.

Phù hiệu trên vai anh ta vô cùng nổi bật.

Hứa Ngọc Trân hơi sững người, trên mặt hiện lên chút kinh ngạc, sau đó thần sắc dịu xuống không tự chủ: “Văn Châu? Sao anh tới đây? Anh đang họp ở Bắc Kinh mà? Em đã dặn bảo vệ đừng nói với anh chuyện này rồi mà?”

Cố Văn Châu không trả lời ngay.

Anh bước nhanh tới, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt.

Sau khi xác nhận cô không bị thương gì, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

“Xảy ra chuyện thế này, họ nào dám không báo cho anh?” Giọng anh vẫn còn dư âm sợ hãi. “Nếu em có mệnh hệ gì, anh…”

Lời chưa kịp nói hết, anh quay người nhìn sang Hắc Duẫn Trinh đang nằm trên giường.

Ánh mắt nghiêm nghị.

Anh bước tới, đưa tay ra: “đồng chí Hắc Duẫn Trinh, tôi là Cố Văn Châu, chồng của Ngọc Trân. Lần này thật sự cảm ơn anh.”

Hắc Duẫn Trinh nhìn bàn tay sạch sẽ, mạnh mẽ kia, lại nhìn xuống người mình đang mặc đồ bệnh nhân nhăn nhúm, trong lòng dâng lên một nỗi xấu hổ khó diễn tả.

Anh không đưa tay, chỉ cứng nhắc gật đầu.

Cố Văn Châu cũng không để bụng, thu tay lại, giọng chân thành:

“Tôi nghe nói rồi. Anh là chồng trước của Ngọc Trân, vừa mới ra tù… thật không dễ dàng.”

“anh yên tâm, phía bệnh viện tôi đã dặn dò, sẽ dùng phương án tốt nhất. Dù bảy ngày sau kết quả thế nào, chúng tôi cũng sẽ có trách nhiệm, phối hợp điều trị tích cực.”

Anh dừng một chút, nhìn Hắc Duẫn Trinh, ánh mắt chân thành:

“Nếu anh không sao, tôi – Cố Văn Châu – cũng sẽ ghi nhớ ơn nghĩa này. Anh mới quay lại xã hội, nếu cần, tôi sẵn sàng giúp sắp xếp một công việc ổn định. Coi như là hồi đáp việc anh hôm nay không màng nguy hiểm.”

23

Hắc Duẫn Trinh nghe những lời ấy, nhìn thấy cầu vai gắn quân hàm trên vai Cố Văn Châu, lại nhìn dáng vẻ ăn ý tự nhiên của anh ta khi đứng cạnh Hứa Ngọc Trân, chỉ cảm thấy một luồng chua xót và xấu hổ dâng thẳng lên đầu.

Anh bỗng nghiêng đầu sang chỗ khác, tránh ánh mắt của Cố Văn Châu, lạnh lùng nói:

“Không cần. Chuyện hôm nay là tôi tự nguyện. Tôi không cần các người báo đáp, lại càng không cần anh sắp xếp việc làm.”

Lời vừa dứt, bầu không khí trong phòng bệnh bỗng trở nên ngượng ngập.

Cố Văn Châu nhìn anh, trầm mặc vài giây rồi gật đầu: “Được, tôi tôn trọng ý của anh. Nhưng việc điều trị vẫn nên theo sắp xếp của bệnh viện. Nếu có bất kỳ yêu cầu gì, cứ liên hệ với tôi hoặc Ngọc Trân bất cứ lúc nào.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)