Chương 1 - Quá Khứ Chưa Qua

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Năm năm trước, chỉ vì ta đem lòng ngưỡng mộ “tiểu thúc” Bùi Gia Diễn.

Hắn liền tìm người sửa bát tự của ta, khăng khăng gán cho ta cái mệnh “Thiên Sát Cô Tinh”, rồi tống ta đến vùng Tây Bắc gió cát mịt mù.

Năm năm sau, ta dựa vào quân công bình định Tây Bắc mà được triệu hồi về kinh.

Bùi Gia Diễn hỏi ta đã biết lỗi chưa?

Hắn nói nếu biết lỗi, lần này ta không cần phải quay lại Tây Bắc chịu khổ nữa.

Ta lắc đầu.

Năm đó ta đúng là đã sai, nhưng ta vẫn muốn quay về Tây Bắc.

Bởi vì phu quân và con của ta vẫn đang ở đó chờ ta.

Ngoài điện Bàn Long, nắng vàng rực rỡ.

Ta vừa nhận xong phong thưởng thì chạm mặt Bùi Gia Diễn đang chờ sẵn.

“Tiểu thúc.”

Tiếng gọi này đã im lặng suốt năm năm.

Giờ đây thốt ra, ngay cả chính ta cũng cảm thấy xa lạ.

Bùi Gia Diễn đứng dưới hành lang, bộ cẩm bào màu đen tôn lên dáng vẻ cao ráo, hiên ngang.

Chỉ là đôi mắt từng tràn đầy dịu dàng ngày nào, giờ đây chỉ còn lại sự phức tạp sâu hoắm.

“Ta đưa ngươi đến Tây Bắc là để ngươi phản tỉnh, ai cho phép ngươi tự tiện gia nhập quân ngũ?”

Ta rủ mắt, đầu ngón tay vô thức mân mê đường thêu trên mép thánh chỉ.

Đó là vinh quang mà ta đánh đổi bằng máu và mồ hôi suốt năm năm, cũng là dáng vẻ mà một nữ nhi nhà họ Giang nên có.

“Tiểu thúc quên rồi sao? Cha ta là Trấn Quốc Đại Tướng Quân, con cháu nhà họ Giang không có lý nào lại co mình trong khuê phòng mà sống an phận.”

Bùi Gia Diễn im lặng.

Một lúc sau, hắn lại lên tiếng, giọng trầm xuống: “Vậy thì, chịu khổ ở Tây Bắc năm năm, ngươi đã biết lỗi chưa?”

Chữ “lỗi” như một cây kim, bất chợt đâm thủng lớp phòng ngự mà ta cố công xây dựng.

Ta siết chặt tay, nhìn Bùi Gia Diễn, giọng nói bình thản không một chút gợn sóng:

“Tiểu thúc yên tâm, chuyện năm đó, ta đã nghĩ thông suốt rồi.”

Ánh mắt Bùi Gia Diễn dao động, đôi môi mỏng mấp máy định nói gì đó thì—

“Vương gia!” Một tiếng gọi gấp gáp vang lên từ xa.

Một tên tiểu sai trong phủ chạy đến thở không ra hơi, cúi người bẩm báo: “Vương gia, Lão phu nhân dặn ngài mau đưa Giang tiểu thư về phủ, tiệc đã chuẩn bị xong, mọi người đều đang mong Giang tiểu thư!”

Lão phu nhân chính là mẫu thân của Bùi Gia Diễn.

Tám năm ở Túc Vương phủ, Bùi mẫu đối xử với ta cực kỳ tốt.

Năm năm không gặp, ta cũng rất nhớ bà.

Bùi Gia Diễn nhìn ta, cuối cùng nuốt lại lời định nói, nhạt nhẽo gật đầu: “Đi thôi.”

Xe ngựa dừng trước Túc Vương phủ.

Bùi mẫu vịn tay nha hoàn, đứng ở cửa ngóng trông.

Vừa thấy ta, bà lập tức bước nhanh tới, nắm chặt lấy tay ta.

“Đường Đường! Đường Đường của ta! Cuối cùng con cũng về rồi!”

Giọng Bùi mẫu nghẹn ngào, bà nhìn ta từ trên xuống dưới, hốc mắt đỏ hoe, tràn đầy xót xa.

“Sao lại gầy đi nhiều thế này? Sắc mặt cũng không tốt, gió cát Tây Bắc đã hành hạ con đến mức này sao?”

Bà vừa kéo ta vào chính sảnh, vừa lẩm bẩm không thôi.

“Năm năm qua ta nhớ con đến phát điên. Biết bao lần ta mơ thấy con vẫn là hình dáng lúc nhỏ, buộc hai bím tóc chạy theo sau Gia Diễn. Ta bảo Gia Diễn viết thư cho con, nhưng nó cứ nói con ở đó vẫn ổn, nhưng làm sao ta yên tâm được?”

“Một đứa con gái như con, ở nơi xa xôi như thế, chịu uất ức cũng chẳng có ai để nói…”

Trong chính sảnh, một bàn thức ăn nóng hổi, toàn là những món ta thích lúc nhỏ.

Hải sâm hảo hạng, cá quýt chua ngọt, đậu phụ cua, và cả món lê hầm đường phèn ta yêu nhất, nhìn là biết đã tốn rất nhiều tâm tư.

Bùi mẫu kéo ta ngồi xuống, liên tục gắp thức ăn vào bát ta.

Sau đó bà xoa những vết chai mỏng trên mu bàn tay ta mà thở dài.

“Đứa trẻ ngốc này, sao lại chạy vào quân doanh? Nơi nguy hiểm như thế, đao kiếm không có mắt, nếu con có mệnh hệ gì, ta biết sống sao đây?”

Nhìn những sợi tóc bạc bên thái dương Bùi mẫu, cổ họng ta nghẹn đắng.

Trên đời này, có lẽ chỉ còn bà là vẫn coi ta như cô bé cần được che chở năm nào.

Ta hít một hơi, cố nén nước mắt, khẽ nói: “Để bà phải lo lắng rồi.”

Bùi mẫu kể cho ta nghe rất nhiều chuyện.

Đột nhiên, bà nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Bùi Gia Diễn: “Còn tiểu thúc con nữa, những năm qua ta xem mắt cho nó bao nhiêu cô nương, gia thế trong sạch, dung mạo đoan trang, vậy mà nó cứ trì hoãn mãi.”

“Ta hỏi trong lòng nó có ai không, nó cũng không chịu nói.”

Nghe vậy, ta thấy động tác của Bùi Gia Diễn khựng lại, không nhịn được mà liếc nhìn hắn.

Bùi Gia Diễn dường như cảm nhận được điều gì đó, lập tức lên tiếng: “Mẫu thân, trong lòng con không có ai cả.”

“Chuyện hôn phối nếu người thật sự vội, cứ sắp xếp đi, những cô nương đó, con sẽ đi gặp.”

Bùi mẫu ngẩn ra, rõ ràng không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy: “Thật không? Con đừng có lừa ta!”

“Tất nhiên là thật.”

Bùi Gia Diễn nhìn về phía ta: “Vừa hay Đường Đường đã về, hãy để con bé đi cùng ta, sẵn tiện giúp ta chọn lựa.”

Chương 2

Nghe vậy, ta đột ngột siết chặt đũa.

Ta biết, Bùi Gia Diễn cố ý đưa ra yêu cầu này là muốn thử xem ta có thực sự buông bỏ hay chưa.

Xem ra chỉ nghe ta nói, hắn vẫn không tin rằng ta không còn yêu hắn nữa.

Đã vậy, ta sẽ dùng hành động để chứng minh.

Ta buông đũa, gật đầu: “Được.”

Bùi mẫu vui mừng ra mặt: “Tốt, tốt quá! Đường Đường, con nhất định phải giúp ta chọn cho tiểu thúc một người thê tử dịu dàng, hiền thục, biết lễ nghĩa nhé.”

Ta nở một nụ cười nhạt: “Đó là đương nhiên. Hôn sự của tiểu thúc, ta nhất định sẽ để tâm.”

Bùi mẫu cười tít mắt.

Sau bữa ăn, bà lại kéo ta nói chuyện một lúc lâu mới lưu luyến để ta về phòng nghỉ ngơi.

Ta đi dọc theo hành lang quen thuộc, lúc đẩy cửa bước vào, ta không khỏi ngẩn người.

Vì trong phòng sạch sẽ tinh tươm, không một hạt bụi.

Cách bài trí vẫn y hệt năm năm trước, cứ như thể ta chưa từng rời đi.

Trong phút chốc, những ký ức bị gió cát vùi lấp bỗng chốc ùa về—

Mười ba năm trước, Tây Bắc loạn lạc, phủ Định Bắc Hầu nhà ta bị diệt môn.

Trong ngọn lửa ngút trời, Bùi Gia Diễn mười bảy tuổi đã xông vào cứu lấy ta.

Hắn là học trò của tổ phụ ta, là chí giao của cha ta.

Từ đó, hắn trở thành chỗ dựa duy nhất của ta trên đời này.

Suốt tám năm sau đó, hắn thực sự bảo vệ ta rất tốt.

Túc Vương phủ vốn dĩ cần kiệm, nhưng ta lại có mọi thứ.

Nội thất gỗ lê, chăn tơ tằm, phấn son, thoại bản thịnh hành của các quý nữ kinh thành… chất đầy trong phòng ta.

Sự thiên vị độc nhất, sự chăm sóc tỉ mỉ đó khiến trái tim ngây thơ của ta vô thức gửi gắm nơi hắn.

Vì thế, trong tiệc sinh nhật mười lăm tuổi, hơi men bốc lên.

Ta đỏ mặt kéo tay áo Bùi Gia Diễn, lấy hết can đảm nói ra lời giấu kín trong lòng:

“Tiểu thúc, ta mến chàng…”

Nhưng ta chưa từng nghĩ, câu nói đó lại đổi lấy sự phẫn nộ như sấm sét của hắn.

“Giang Hân Đường, ta là tiểu thúc của ngươi!”

Hắn không màng đến sự vùng vẫy của ta, thô bạo kéo tay ta lôi ra giữa trời tuyết trắng xóa ngoài phủ.

“Đã say rồi thì cứ ở ngoài này mà tỉnh táo lại! Khi nào tỉnh, khi đó hãy đến tìm ta nhận lỗi.”

Ta vẫn nhớ ngày hôm đó tuyết rơi rất dày.

Ta quỳ trong tuyết, nhìn bóng lưng tuyệt tình của hắn rời đi, trong lòng không ngừng tự hỏi: ta sai ở đâu?

Sai vì không nên tham luyến sự dịu dàng vượt quá vai vế, hay sai vì đã nhầm tưởng sự dựa dẫm là tình yêu?

Sau đó ta quỳ đến mức ý thức mơ hồ, sốt cao ngất đi.

Khi tỉnh lại, ta đã ở trên xe ngựa đến Tây Bắc.

Chuyến đi này, kéo dài năm năm.

Suốt năm năm, Bùi Gia Diễn không viết cho ta một bức thư nào.

Cứ như thể người từng nuông chiều ta hết mực năm xưa chỉ là một ảo ảnh.

Nghĩ đến đây, ta cầm lên một chiếc còi trúc nhỏ trên bàn, đó là món quà Bùi Gia Diễn tự tay làm cho ta năm xưa.

Những năm ở Túc Vương phủ, ta chưa bao giờ rời nó nửa bước.

Nhưng năm năm trước, khi bị đưa đi, ta không mang theo nó.

Thứ từng vô cùng quan trọng với ta, giờ đây cũng chỉ là một món đồ cũ chứa đựng quá khứ.

Ta khẽ thổi một tiếng, tiếng còi trong trẻo.

Nhưng giây tiếp theo, tiếng “két” vang lên, cửa phòng bị đẩy ra.

Ta ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt phức tạp của Bùi Gia Diễn.

Tầm mắt hắn rơi trên chiếc còi trúc trong tay ta, đôi mày lập tức nhíu chặt.

“Giang Hân Đường, ngươi quả nhiên vẫn còn giữ tâm tư đó!”

Ta nhìn hắn, khẽ mỉm cười, chậm rãi đặt chiếc còi vào ngăn kéo.

Khoảnh khắc đóng ngăn kéo lại, giống như đóng lại một đoạn quá khứ đã bụi phủ.

“Tiểu thúc, ta thực sự không còn bất kỳ tâm tư nào với ngài nữa rồi.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói bình thản không chút gợn sóng: “Vì ở Tây Bắc, ta đã gả cho người khác.”

Chương 3

Trong phòng im lặng suốt nửa tuần trà, Bùi Gia Diễn mới cười lạnh một tiếng.

“Nam nữ thành hôn, phải tuân theo mệnh cha mẹ, lời mai mối, tam thư lục sính, minh môi chính thú, không thứ nào được thiếu.”

“Ngươi không cha không mẹ, ta là trưởng bối của ngươi, sao ngươi có thể tự tiện thành hôn ở bên ngoài?”

Giọng hắn đè thấp, mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi.

Trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa, hắn đúng là trưởng bối của ta.

Nhưng năm xưa người vứt bỏ ta như rác rưởi, tống ta đến Tây Bắc cũng chính là hắn.

Đối với ta, chuyện thành hôn không liên quan đến những lễ nghi rườm rà, mà chỉ quan trọng là tình nguyện, tương trợ lẫn nhau.

Ta vừa định kể cho hắn nghe về phu quân của mình.

Hắn đã ngắt lời: “Đã về rồi thì hãy an phận một chút.”

“Vài ngày tới ta sẽ đi tìm vị đại sư kia, sửa lại bát tự cho ngươi, làm rõ những lời đồn. Sau đó… sẽ định cho ngươi một mối hôn sự tốt.”

Nói xong, Bùi Gia Diễn xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng hắn, ta chợt thấy nực cười.

Để chặt đứt tâm tư của ta, hắn thật sự đã tốn không ít công sức.

Trong cổ họng như nuốt phải một nắm sứ vỡ, nuốt không trôi mà nhả cũng không ra.

Ta rủ mắt, thổi tắt nến.

Bùi mẫu làm việc rất nhanh gọn, ngày thứ hai đã chốt ngày và địa điểm xem mắt—

Lãm Nguyệt Hiên ở ngoại ô kinh thành, môi trường thanh nhã, rất hợp để bàn chuyện.

Khi ta đến hẹn, Bùi Gia Diễn đã đợi sẵn trong nhã gian.

Hắn thay một bộ cẩm bào màu nguyệt bạch, bớt đi vẻ sắc sảo, thêm vài phần ôn nhu.

Nhưng ánh mắt nhìn ta vẫn mang theo sự phức tạp không sao nói hết.

“Tiểu thúc.” Ta khẽ gật đầu, giọng điệu bình thản.

Sau đó ta chọn một chiếc ghế cách hắn một chỗ trống để ngồi, không xa không gần, xa cách và có chừng mực, đúng như mối quan hệ hiện tại của chúng ta.

Không khí có chút ngưng trệ.

May thay lúc này, một thiếu nữ mặc váy vàng nhạt bước vào.

Là Mạnh Vãn.

Đích nữ nhà họ Mạnh, tài nữ có tiếng trong kinh thành, biết lễ nghĩa, dịu dàng đoan trang.

Nàng ta nhìn thấy Bùi Gia Diễn, trong mắt lập tức hiện lên sự ngưỡng mộ không hề che giấu: “Bùi công tử, Giang cô nương.”

“Mạnh cô nương.” Bùi Gia Diễn mỉm cười ôn hòa, mời nàng ta ngồi.

Khi gọi món, biết Mạnh Vãn thích ăn cay, Bùi Gia Diễn liền dặn tiểu nhị cho nhiều ớt.

Dặn xong, tầm mắt Bùi Gia Diễn như vô tình lướt qua ta.

Ta biết, hắn cố ý.

Hắn rõ ràng nhớ ta từ nhỏ không ăn được cay, nhưng lại không hề đoái hoài đến khẩu vị của ta.

Hắn muốn ta biết rằng, sự dịu dàng và thiên vị năm xưa giờ chỉ là mây khói thoảng qua.

Ta không nói gì, chỉ nâng chén trà khẽ nhấp một ngụm.

Năm năm qua ta đã sớm quen với việc không còn được Bùi Gia Diễn đối xử đặc biệt.

Trong bữa ăn, Bùi Gia Diễn và Mạnh Vãn trò chuyện rất rôm rả.

Ta vốn không hứng thú với thi từ ca phú, cũng không chen vào được, nên cứ im lặng ngồi một bên.

Cho đến khi tan tiệc, tiễn Mạnh Vãn lên xe ngựa rời đi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)