Chương 3 - Quà Chia Tay Khó Quên
“Thời Ca, em làm Tiểu Nguyễn khóc đáng thương như vậy, dù sao cũng phải chịu chút dạy dỗ.”
Gương mặt cha ruột lúc này càng trở nên méo mó:
“Con khốn, mày tưởng tao tìm được mày bằng cách nào?”
“Bẩn thỉu thành thế này, tao đem mày đổi lấy tiền sính lễ còn thấy mất mặt!”
Giữa làn khói thuốc, gương mặt Phong Diệp trở nên mơ hồ, đến mức tôi không phân biệt nổi.
Vẻ không đành lòng thoáng qua trên mặt anh có phải chỉ là ảo giác của tôi hay không.
Tô Nguyễn ló đầu ra từ sau lưng Phong Diệp:
“Chị Thời Ca, dù thế nào cũng không thể bỏ mặc cha ruột của mình được.”
“Em tốn rất nhiều công sức mới tìm được cha chị đấy.”
Vừa dứt lời, cánh cửa “rầm” một tiếng đóng lại.
Khoảnh khắc tuyệt vọng dâng lên, tôi trở tay rút một con dao dài từ dưới gối ra.
Giống như vô số cơn ác mộng lúc nửa đêm trong quá khứ, tôi ghì lưỡi dao sát vào cổ ông ta.
Người đàn ông hoảng sợ trợn to mắt, cơ thể nhiều năm bị thuốc lá và rượu bia bào mòn hoàn toàn không có sức phản kháng trước thể lực được tôi cố ý rèn luyện suốt nhiều năm.
Khoảnh khắc cảnh sát bắt ông ta đi, tôi bỗng cảm thấy.
Cái gọi là mái nhà mà tôi tìm kiếm suốt bao năm, chút dịu dàng tôi lưu luyến, cơn ác mộng tôi luôn tìm cách trốn tránh.
Dường như cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tối hôm đó, tôi lên chuyến bay tới một đất nước khác.
Còn để lại cho Phong Diệp một món quà lớn.
Video từ camera được đưa lên màn hình tivi, còn thông tin về Tô Nguyễn mà tôi nhờ người trong nghề điều tra được đặt trên bàn.
Nhìn hình ảnh đang tạm dừng trên tivi, anh sững ra, theo bản năng nhấn nút phát.
Tô Nguyễn bên cạnh lại kinh hãi hét lên:
“Đừng…”
5
Phong Diệp cau mày, đưa tay định lấy điều khiển.
Tô Nguyễn nhào tới giữ tay anh, giọng run rẩy:
“Phong thiếu gia, đừng xem! Chị Thời Ca chắc chắn có nỗi khổ riêng, em không trách chị ấy…”
Hốc mắt cô ta đỏ vừa đúng mức, giọt lệ treo trên hàng mi chực rơi.
Nếu là trước đây, có lẽ Phong Diệp sẽ mềm lòng.
Nhưng lúc này, trong đầu anh toàn là đôi mắt Thời Ca nhìn mình ngày hôm qua.
Bình tĩnh, lạnh nhạt, giống như nhìn một người xa lạ.
Năm năm rồi, cô từng làm ầm, từng khóc, từng tranh sủng làm nũng.
Chỉ duy nhất chưa bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt như vậy.
Ánh mắt ấy khiến lòng anh trống rỗng, giống như có thứ gì đó đang lọt khỏi kẽ tay, dù thế nào cũng không thể nắm lại.
Anh từ trước đến nay quen kiểm soát mọi thứ, đương nhiên không thích cảm giác này.
“Buông tay.”
Tô Nguyễn bị sự lạnh lẽo trong giọng anh dọa giật mình, ngón tay cứng lại.
Phong Diệp gạt tay cô ta ra, nhấn nút phát.
Khoảnh khắc màn hình sáng lên, anh theo bản năng lấy điện thoại gọi cho trợ lý.
“Thời Ca đâu?”
Giọng trợ lý hơi khó hiểu:
“Cô Thời sao? Tổng giám đốc Phong chờ một chút.”
Chưa đầy một lát, anh ta báo lại:
“Bên tôi tra được cô Thời đã lên chuyến bay tới New York.”
“Vé được đặt tối qua.”
Những ngón tay đang cầm điện thoại của Phong Diệp hơi siết lại.
Anh nhớ tới tối hôm đó, Thời Ca đứng trong bếp, trên cánh tay là một mảng đỏ bỏng mắt.
Nhưng cô không kêu lấy một tiếng.
Ý định ban đầu của anh chỉ là dọa cô.
Tô Nguyễn nói từ nhỏ Thời Ca thiếu thốn tình thương, phải cho cô một bài học mới khiến cô ngoan ngoãn nghe lời.
Thậm chí anh còn sắp xếp trước hai vệ sĩ canh dưới lầu.
Cha ruột của Thời Ca không thể đưa cô đi, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Anh chỉ muốn cô chịu mềm xuống, giống như trước đây đỏ mắt nhào vào lòng anh, nói một câu “em sai rồi”.
Nhưng cô không nói gì cả.
Trên màn hình tivi, Thời Ca đứng trước bếp, thành thạo cho mật ong vào canh giải rượu.
Giọng cô truyền ra từ màn hình, mang theo chút ý cười cố tỏ ra nhẹ nhõm.
“Anh ấy không thích vị chua, trong canh giải rượu phải cho thêm mật ong.”
Sắc mặt Tô Nguyễn trắng đi trong chớp mắt.
Hình ảnh ghi lại vô cùng rõ ràng, Thời Ca đổ canh giải rượu vào bát rồi vững vàng đưa qua.
Sau đó Tô Nguyễn giơ tay, túm lấy cổ tay cô, mượn lực ngã mạnh ra sau.
Bát canh nóng lật úp, toàn bộ đổ lên cánh tay Thời Ca.
Cô khẽ rên một tiếng, đau đến mức gập người xuống.
Còn Tô Nguyễn cố ý ngã ngồi xuống đất, giả vờ mình mới là người bị hại.
Hơi thở của Phong Diệp ngừng lại trong chớp mắt.
Hình ảnh vẫn tiếp tục.
Thời Ca ngồi xổm trên sàn bếp, dùng nước lạnh xả lên vùng bỏng trên cánh tay, động tác rất nhẹ, giống như sợ phát ra tiếng khiến ai đó chú ý.
Cô cúi đầu, bả vai hơi run.
Nhưng cô không bật khóc thành tiếng.
Phong Diệp nhớ lại lúc mình bế Tô Nguyễn rời đi, thậm chí còn không quay đầu nhìn cô lấy một lần.
Anh nhớ mình sai trợ lý mang thuốc tới, nhưng lại dặn đó là thuốc dành cho Tô Nguyễn.
Sắc mặt Phong Diệp trắng đi.
“Phong thiếu gia, em… em chỉ vì quá yêu anh thôi.”
Giọng Tô Nguyễn truyền tới từ phía sau, vừa mềm vừa run, nghẹn ngào.
“Em sợ chị ấy cướp anh đi, từ nhỏ em đã không có cảm giác an toàn. Phong thiếu gia, em biết sai rồi…”
Phong Diệp không quay đầu.
Anh bỗng cảm thấy vô cùng nực cười.
Người phụ nữ đang khóc đến lê hoa đái vũ trước mặt anh này, vừa rồi còn liều mạng ngăn anh xem camera.
Mà anh đã tin cô ta.